Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 286: Chương 285:

Chương 285:

Chỉ có mấy đồ như vậy thôi đã tiêu hết một trăm văn.

Cố Thiệu xách theo đồ vật đi về phía trước, trong đầu lại nghĩ sau này nên làm thế nào để sống ở trong kinh thành đây. Vốn dĩ khi một mình một người, tiền bạc cũng coi như dư dả, cho dù không mua nổi xe ngựa, nhưng để sống với chi tiêu hằng ngày thì vẫn đủ; nhưng hôm nay sau khi người một nhà đều tới kinh thành, Cố Thiệu lại cảm thấy lực bất tòng tâm.

Lần này cha nương đột ngột tới kinh, ruộng mạ trong nhà chưa lớn, quần áo cũng chỉ mang theo loại mặc vào mùa hè, nhìn có vẻ ít nữa sẽ lại trở về một chuyến. Đương nhiên Cố Thiệu hy vọng cha nương sẽ ở lại kinh thành luôn, nhưng tình huống bây giờ, nếu ở lại kinh thành luôn, hắn cũng không nuôi nổi được, sầu cả người.

Nếu có thể có cách nằm không mà có thể đếm tiền, vậy thì cực kỳ tốt luôn rồi.

“Hệ thống này, ngươi không có cái gì khen thưởng à?” Trên đường trở về, Cố Thiệu đã hỏi như thế.

Hệ thống trợn trắng mắt: “Ngươi có làm được việc lớn gì mà kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ không?”

“Thật ra cũng không có.”

“Vậy ngươi cũng không biết xấu hổ mà muốn thưởng? Mặt đâu!”

Cố Thiệu không vui: “Nhưng mà lúc trước ta thi đậu Trạng Nguyên, cũng không thấy ngươi cho khen thưởng mà.”

Hệ thống chặn lại bằng một câu: “Không phải khen thưởng ngươi học cưỡi ngựa à?”

“…” Cố Thiệu cũng phục luôn, tiểu bụi đời hệ thống này, keo kiệt đến mức độ này cũng là không dễ dàng. Nói gì mà học cưỡi ngựa chứ, cho tới bây giờ chẳng qua hắn cũng mới chỉ học được lên ngựa với xuống ngựa, sân nhà hắn chỉ có tí như thế, nhiều lắm chỉ giục ngựa đi chầm chậm vài bước được thôi, vậy mà cũng gọi là học cưỡi ngựa?

“Việc này không thể trách ta.” Hệ thống nhận thấy được sự oán hận của Cố Thiệu, “Ta đã nói rồi đó, khi ngươi nghỉ tắm gội thì tìm một nơi yên lặng không có ai, học cho đàng hoàng tử tế một ngày, là chính ngươi lười, muốn ăn vạ ngủ nướng ở trên giường, không chịu dậy để học. Việc này có thể trách ai? Hơn nữa, phần thưởng cho việc ngươi đậu Trạng Nguyên cũng đã đủ lớn, không phải Trịnh tiên sinh mua cho ngươi một căn nhà để ở à, nếu không có căn nhà này, ngay cả chỗ dung thân ngươi cũng không có kìa.”

Cố Thiệu tức giận: “Đó là Trịnh tiên sinh cho, lại không phải ngươi cho!”

“Dù sao cũng đều là phần thưởng.” Hệ thống nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, những câu nói ra làm cho người ta tức giận, câu này càng hơn câu kia, “Khen thưởng nên ít mà không nên nhiều, nhiều rồi, đó là không làm mà hưởng. Thứ gì do chính mình kiếm được mới xem như là của mình, bây giờ ngươi muốn kiếm tiền, vậy thì dựa vào bản lĩnh của chính ngươi đi. Chuyện gì cũng tìm người khác đòi, cốt khí của ngươi đâu?”

Cố Thiệu tức đến cười.

Hắn xem như đã hoàn toàn hiểu được, trông cậy vào hệ thống là không thể trông cậy được. Đồ tiểu bụi đời này, chỉ biết nói mấy đạo lý lớn đường hoàng như vậy, thời điểm mấu chốt lại chẳng được việc tí nào.

Cố Thiệu lê bước chân trầm trọng mà đi về phía trước, chỉ cảm thấy gánh nặng trên vai càng ngày càng khó gánh hơn. Hệ thống không dùng được, vậy hắn nên kiếm tiền như thế nào đây?

Cứ thế chậm rì rì mà đi tới hẻm Đông Thanh, mới đến cửa, Cố Thiệu đã phát hiện dường như hôm nay trong nhà không giống như bình thường. Khác với ngày trước, hôm nay cổng lớn được mở ra, trong sân Cố Lễ đang vò đầu bứt tai mà viết công khoá Tần tiên sinh giao cho, tiểu muội ngồi xổm bên cạnh nhóc, ra dáng ra hình mà nhìn chằm chằm vào chữ trên sách, có khi còn dùng ngón tay nhỏ chỉ chỉ, trong miệng lẩm bẩm, giống như là bản thân mình cũng biết vậy.

Gian nhỏ ngăn ra dùng để làm phòng bếp kia đã được thu dọn xong, trong ống khói đang phả ra từng làn khói mỏng. Một chân Cố Thiệu bước vào sân, đã nghe thấy bên trong gian bếp truyền đến tiếng vang:

“Được rồi được rồi, đừng nhét củi vào bên trong nữa, củi thì không cần tiền à! Mau ra đầu hẻm nhìn xem Thiệu ca nhi đã trở lại chưa, cũng đã muộn vậy rồi, sao còn không thấy bóng người đâu?”

Cố Đại Hà hàm hồ đáp lại hai tiếng, sau đó thì chui ra từ trong phòng bếp. Khi ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy Cố Thiệu đã trở về.

Hai đứa nhóc cũng phát hiện đại ca đã trở về, Cố Lễ liếc mắt một cái đã nhìn thấy trên tay Cố Thiệu xách theo đồ ăn, hoan hô một tiếng, lập tức bỏ công khóa xuống rồi tiến lên đón: “Đại ca, sao bây giờ ca mới trở về! Đệ chờ ca lâu lắm rồi!”

Cố Thiệu ngẩng đầu búng vào đầu nhóc một cái: “Chờ đồ ăn thì có ấy.”

Cố tiểu muội cũng run rẩy đứng lên, ngoan ngoãn đi đến trước mặt Cố Thiệu, nắm lấy cánh tay trống không của hắn.

“Buổi sáng muội có nói với cha nương rồi đó.” Cố tiểu muội ngửa khuôn mặt nhỏ, dáng vẻ mong được khen ngợi.

“Thật lợi hại!” Cố Thiệu quơ quơ đồ vật trong tay, “Chờ lát nữa sẽ cho muội ăn ngon.”

Cố Lễ đứng ở một bên, nghe lời này mà mặt cũng sắp vặn vẹo, cũng không biết bắt đầu từ khi nào, đại ca của nhóc đã biến thành như vậy, đối xử với Cố tiểu muội còn tốt hơn đối xử với nhóc. Cố Lễ ghen tị mà nhìn hai người trước mặt, đại ca của nhóc nắm tay tiểu muội, chẳng thèm nhìn đến nhóc một cái.

Từ trước đến nay Cố Lễ không dám trêu chọc đại ca nhóc, lúc này tức giận, cũng chỉ nghĩ đến có thể lấy Cố tiểu muội ra xả giận một chút hay không. Không thể đánh cô bé, vậy kéo bím tóc của con bé hai cái cũng có thể nhỉ! Kéo bung bím tóc của cô bé ra, xem cô bé có khóc không? Cố Lễ nghĩ như vậy, tay cũng bắt đầu ngo ngoe rục rịch, tuy nhiên ngay trước mặt Cố Thiệu, nhóc cũng không dám, chỉ lên án một câu: “Đại ca bất công!”

“A.” Cố Thiệu liếc thằng nhóc sốt ruột này một cái, “Ta bất công thì làm sao? Sao không nhìn lại dáng vẻ xui xẻo của đệ một chút xem? Viết công khóa của đệ cho tốt đi, khi nào viết xong thì khi đó được ăn. À, đúng rồi, viết đàng hoàng, buổi tối ta sẽ qua kiểm tra đó.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!