Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 285: Chương 284:

Chương 284:

Vừa rồi Hộ Bộ thượng thư ở trước mặt ông ba hoa chích chòe, khiến Hoàng Thượng nghe xong cũng có chút động lòng, dù sao tiền giấy kia nghe xong đúng là tiện lợi lại không hao tổn tiền vốn.

Cố Thiệu im lặng một lúc liền nói: “Thực hiện phương pháp dùng tiền giấy cũng không phải là chuyện dễ dàng, chỉ riêng việc chuẩn bị một quỹ dự trữ cũng đủ khiến Hộ Bộ hao tâm tổn sức.”

Những gì hắn nói, Hoàng Thượng nghe xong cũng không hiểu, nhưng ông càng nghĩ càng cảm thấy Cố Thiệu có bản lĩnh, càng nghĩ càng cảm thấy hắn có thể giải quyết việc khó này, nhớ đến những kẻ phế vật không làm được việc trong Hộ Bộ, Hoàng Thượng vỗ đùi một cái: “Hay là trẫm an bài cho ngươi đến Hộ Bộ làm?”

Cố Thiệu: “….!!!!”

Hoàng Thượng lại nóng lòng muốn thử: “Hay là trực tiếp đảm nhiệm làm Hộ Bộ thị lang?”

Dù sao ông cảm thấy chuyện này có thể thực hiện được!

Câu nói đột ngột của Hoàng Thượng khiến Cố Thiệu hoàn toàn kinh sợ. Hắn đương nhiên không thể làm được, làm sao để đáp lại chuyện này đây? Khuyên can mãi mới làm Hoàng Thượng từ bỏ suy nghĩ này. Nếu làm theo ý Hoàng Thượng, đưa hắn từ Hàn Lâm viện qua Hộ Bộ, còn đảm nhiệm vai trò Hộ Bộ thị lang, có thể tưởng tượng sẽ gây nên bao sóng gió trong triều. Trước đây bên ngoài đã đồn rằng hắn được Hoàng Thượng sủng ái, nếu như lúc này lại làm một màn như vậy thì hắn chắc chắn sẽ trở thành một tấm bia sống.

Mới bao nhiêu tuổi đâu, làm sao hắn dám làm thị lang được?

Sau khi Cố Thiệu cho là bản thân mình đã thuyết phục được Hoàng Thượng, vội vàng kể một chuyện xưa cho Hoàng Thượng nghe, để khiến ông quên đi chuyện này. Hoàng Thượng thấy thái độ kiên quyết như vậy của Cố Thiệu, cũng không nhắc lại chuyện này, ngược lại là yên lặng lắng nghe chuyện xưa.

Chẳng qua, trong lòng Hoàng Thượng càng nhận định Cố Thiệu là người có năng lực. Tìm người có năng lực đã khó, tìm được người có năng lực lại khiêm tốn thì càng khó hơn. Mặc dù Trạng Nguyên lang không muốn đến Hộ Bộ, nhưng vấn đề thiếu tiền còn phải được giải quyết, ông đương nhiên sẽ tự có cách khác, để khiến Trạng Nguyên lang tự dính vào chuyện này.

Nói chung, ông phải để những tên phế vật ở Hộ Bộ kia nhìn thấy sự lợi hại của Trạng Nguyên lang.

Hoàng Thượng coi đó là chuyện đương nhiên, có bản lĩnh thì đương nhiên phải thể hiện ra ngoài, chứ cứ giấu trong lòng thì làm sao người khác biết được?

Sau khi rời khỏi điện Thái Cực, Cố Thiệu mới thở phào nhẹ nhõm. Lần này may mắn vượt qua an toàn, không gặp nguy hiểm gì.

Tiểu Hạ công công tự mình đưa Cố Thiệu ra ngoài, Cố Thiệu nhìn hắn, luôn cảm giác tiểu Hạ công công so với bình thường càng lễ phép hơn không ít. Dường như cũng không phải do Cố Thiệu tưởng tượng, sau khi ra khỏi điện Thái Cực, tiểu Hạ công công còn dẫn Cố Thiệu đi qua một cung điện thật dài, trong lúc đó lời nói trong miệng đều chưa từng dừng lại.

Sau khi tiễn Cố Thiệu đi, tiểu Hạ công công còn đứng tại chỗ nhìn một lúc lâu.

Người này chính là ngôi sao mới trong triều, tiền đồ vô lượng, hắn nghĩ.

Tiểu Hạ công công suy nghĩ cả một đường, đến lúc trở về lại phát hiện trong điện xuất hiện thêm một người. Cũng không biết cuối cùng hôm nay là ngày gì, bình thường thì không có bao nhiêu người đến, bây giờ lại cùng nhau kéo đến, dường như đã bàn luận xong rồi. Nghe động tĩnh có lẽ vị bên trong kia chính là trưởng công chúa.

Cho nên tiểu Hạ công công cũng không đi vào, chỉ đứng bên ngoài trông coi. Bên trong thỉnh thoảng truyền đến âm thanh, nhưng phần lớn đều là của Hoàng Thượng, nghe thanh âm này, dường như Hoàng Thượng có chút không hài lòng với biểu hiện của trưởng công chúa. Tiểu Hạ công công ngây người, mặc cho những âm thanh kia truyền đến tai mình, vào tai trái, ra tai phải.

“Không phải đã nói với ngươi rồi sao, Cố Trạng Nguyên đã có vị hôn thê rồi? Việc này là ngươi làm không đúng, muốn trẫm tứ hôn, lại không nói cho trẫm biết hắn đã có vị hôn thê, nếu không phải trẫm thông minh thì đã bị ngươi lừa rồi!”

“Cái gì? Sao ngươi lại có suy nghĩ như vậy? Ngươi xem Cố Trạng Nguyên người ta là cái gì mà có thể để yên cho ngươi sai bảo sao? Hắn muốn thành thân với ai thì thành thân, tại sao trẫm phải cưỡng ép ban hôn, khiến hắn khó xử?”

“Trẫm thấy hắn rất hài lòng với vị hôn thê của mình, cũng không có suy nghĩ muốn hủy hôn, ngươi tốt nhất là từ bỏ cái suy nghĩ này đi, vô ích thôi. Nam nhân tốt ở Đại Tề này nhiều như vậy, tại sao ngươi cứ nhìn chằm chằm vào một mình Cố Trạng Nguyên? Không phải ngươi ghét nhất là những người có gia thế không tốt sao, sao bây giờ lại không ghét nữa?”

“Ồ, vậy nếu ngươi biết trẫm thích Trạng Nguyên lang thì đừng nghĩ nữa, trẫm sẽ không để Trạng Nguyên lang vô cớ dính bẩn đâu…”

Tiếp theo chính là một hồi những âm thanh bất mãn. Những lời này là do trưởng công chúa nói, nhưng hiển nhiên bà ta không để người bên ngoài nghe thấy, nên âm thanh hạ xuống rất thấp.

Vì vậy tiểu Hạ công công cũng không nghe được những lời bà ta nói. Chẳng qua xét đến những lời vừa rồi, hẳn là trưởng công chúa bất mãn với lời từ chối của Thánh Thượng nên muốn thuyết phục thêm vài câu.

Tiểu Hạ công công chậc lưỡi hai cái, thầm nghĩ Cố đại nhân đúng là một cái bánh thơm ngon.

Cũng không biết qua bao lâu, hai người trong đại sảnh rõ ràng là đàm phán không thành công, cuối cùng Hoàng Thượng chốt lại một câu: “Ngươi muốn gây rối thì cứ việc gây rối đi, dù sao trẫm sẽ không nhúng tay, ngươi cũng đừng nghĩ trẫm sẽ nhúng tay!”

Sau khi dứt lời, bên trong liền yên tĩnh lại, không qua bao lâu, tiểu Hạ công công liền nhìn thấy trưởng công chúa đầy mặt phẫn nộ bước từ trong ra ngoài.

Sau khi Cố Thiệu trở về, mua mấy món thức ăn chín của tửu lầu trên đường, hai món mặn, hai món chay, đều mua theo khẩu vị của người trong nhà. Sau khi rời khỏi tửu lầu, lại mua thêm một chút bánh và mứt hoa quả ở cửa hàng ngay giao lộ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!