Chương 301:
Cố Thiệu còn không biết bản thân mình đã bị Hoàng Thượng nhìn chằm chằm hồi lâu, hãy còn nói: “Vậy được rồi, hạ quan lại đổi một vấn đề khác. Lúc trước Tiền đại nhân nói muốn in ấn tiền giấy, nhưng tiền giấy này, ở trong mắt người bình thường chẳng qua chỉ là một tờ giấy, không bằng với vải vóc, càng không bằng tiền đồng, nếu bá tánh không muốn dùng, Tiền đại nhân cảm thấy nên làm như thế nào?”
Áp lực của Tiền thượng thư lớn hơn, nhưng vẫn cứng cổ nói: “Chính lệnh đã phát ra, bọn họ không muốn dùng, cũng không thể không dùng!”
Cố Thiệu nghe ông ta cường thế như vậy, lại thay đổi một cái: “Vậy tiền giấy này, nên phòng chống giả tạo như thế nào? Vải vóc là vật thật, dùng làm tiền thì hơn ở hai chữ thực dụng. Vàng bạc đồng là khoáng sản, dùng làm tiền thì hơn ở hai chữ đáng giá. Tiền giấy này, vừa không thực dụng, cũng không đáng giá tiền, chỉ cần in ấn tạo một cái là có thể lưu thông, không cần bao nhiêu phí tổn, nếu muốn phòng chống làm giả, chỉ sợ lại là một việc khó.”
Tiền thượng thư suy ngẫm một lát, cuối cùng vẫn nói: “Những điều ngươi nói, dùng lệnh cấm để cấm là được rồi.”
Cố Thiệu lắc đầu, không tán đồng: “Nếu chỉ dựa vào luật pháp, chỉ sợ cuối cùng sẽ là nhiều lần cấm mãi không ngừng, tiền giả hoành hành.”
Tiền thượng thư muốn cãi lại, chỉ là hiển nhiên Cố Thiệu không cho ông ta cơ hội, tiến tới hỏi: “Vả lại, hạ quan muốn hỏi Tiền đại nhân, việc in ấn và phát hành tiền giấy này, đến tột cùng là quyền ở tay ai? Là ở trong tay Hộ Bộ, hay là ở trong tay Thánh Thượng?”
Tiền thượng thư híp mắt lại nhìn hắn, luôn cảm giác lời này có bẫy khắp nơi.
Cố Thiệu nhìn Hoàng Thượng ở bên kia, bỗng nhiên đột nhiên nhanh trí: “Nếu ở trong tay Hộ Bộ, như vậy quyền to nơi tay, lại còn không tiết chế, không có giám sát, sẽ dễ nảy sinh hủ bại nhất. Nếu quyền ở trong tay Thánh Thượng, vạn hạnh là bây giờ Thánh Thượng anh minh, sẽ không bị người ngoài mê hoặc, nhưng sau này thì sao, ai có thể bảo đảm quốc quân của Đại Tề sau này cũng sẽ anh minh như Thánh Thượng, sẽ không làm tiền giấy lạm phát?”
Hoàng Thượng đột nhiên được khen một lần còn có chút ngượng ngùng, giơ tay gãi mũi một chút.
Người của Hộ Bộ còn lại, đều bắt đầu phỉ nhổ vua nịnh nọt Cố Thiệu lần nữa.
Vua nịnh nọt còn chưa dừng lại: “Dễ dàng in ấn thì cũng tốt, nhưng lại khó có thể khống chế, phát hành ít thì không làm nên chuyện gì; phát hành nhiều thì giá hàng sẽ bị đôn lên, mất nhiều hơn được. Nhưng ai cũng không thể bảo đảm, sau này tiền giấy sẽ được phát hành bao nhiêu. Nói một câu đại bất kính, lỡ mà sau này gặp phải chinh phạt, gặp phải thiên tai, triều đình sẽ buộc phải in một lượng lớn tiền giấy, dùng để sung làm quân phí, sung làm tiền cứu tế. Một lần hai lần cũng thôi, nếu lần nào cũng như thế, tiền giấy trong dân gian sẽ nhiều lên, giá trị đồng tiền sẽ mất đi, cứ thế mãi, còn làm bá tánh tín nhiệm tiền giấy trong tay như thế nào?”
“Tiền đại nhân lại nói lấy bạc làm tiền dự trữ, nhưng tiền dự trữ này có cần dùng đến hay không, cũng là một việc khó. Ban thưởng công huân, kiến tạo cung uyển, việc nào mà không phải dùng đến tiền tài, nhất thời động đến số tiền dự trữ này, không có nghĩa là có thể vĩnh viễn không động đến, phàm là đã mở ra tiền lệ thì sẽ không có giới hạn nữa, cho đến khi dùng hết tiền dự trữ này. Vậy tiền giấy kia, sẽ hoàn toàn trở thành giấy vụn, đã không còn giá trị, lại không thể đổi. Thử hỏi, tiền giấy như vậy, còn ai nguyện ý dùng nữa?”
“Bây giờ Hộ Bộ muốn dùng tiền giấy, đến tột cùng là lấy tiền giấy làm tiền để phát, hay là lấy tiền giấy làm công cụ để dùng?”
Tiền thượng thư bị hắn hỏi đến, trên mặt xẹt qua một tia ngạc nhiên. Ông ta… Thế mà không thể trả lời được mấy câu hỏi của Cố Thiệu.
Trả lời như thế nào cũng là sai.
Nói rõ ràng dõng dạc một phe , hỏi đến mức những người liên quan trong Hộ Bộ đều á khẩu không trả lời được, hồi lâu cũng không lên tiếng.
Cố Thiệu nhìn những người này, trong lòng cảm khái. Thật ra, hắn cũng đã chọc phá việc này rồi, tiền giấy là tốt, nhưng không thể dùng căn nguyên ở hai chữ “tiết chế”. Những người này chuẩn bị dùng tiền giấy, lại không được tiết chế, vậy kết quả của phương pháp tiền giấy, đã chú định là sẽ thảm đạm đi tong. Đến lúc đó khổ nhất vẫn là bá tánh.
Cố Thiệu chắp tay với Hoàng Thượng, vân đạm phong khinh: “Thánh Thượng, vi thần đã hỏi xong.”
Hoàng Thượng cười ha hả gật gật đầu, cho Cố Thiệu một ánh mắt vừa lòng, rồi sau đó lại quay đầu nhìn về phía Tiền thượng thư đang khó chịu ở đằng kia: “Hắn đã hỏi xong, ngươi đã nghĩ xong nên trả lời như thế nào chưa?”
Tiền thượng thư muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không nói ra gì nữa.
Vốn dĩ ông ta tràn đầy tin tưởng với phương pháp tiền giấy này, nhưng hôm nay nghe Cố Thiệu nói xong, ngược lại ông ta lại không xác định được. Tiền đại nhân vẫn luôn là người thúc đẩy phương pháp tiền giấy này, tất nhiên ông ta cũng biết, để thi hành phương pháp tiền giấy này cũng không đơn giản.
Những lời đó của Cố Thiệu, không phải ông ta chưa từng nghĩ tới, chỉ là mỗi lần nhớ tới, sẽ luôn ôm tâm tư may mắn vội vàng lướt qua thôi. Bây giờ, bị người ta tùy tiện chỉ ra như vậy, hỏi đến mức đột nhiên ông ta không kịp phòng ngừa, sao có thể không khiến cho Tiền thượng thư xấu hổ.
Ông ta xấu hổ là được rồi, Hoàng Thượng nhân cơ hội vui sướng mà ra quyết định: “Một khi đã như vậy, sau này việc này sẽ do Tiền thượng thư chủ quản, Trạng Nguyên lang ở bên cạnh hiệp trợ, toàn bộ nguyên do sự việc đều phải được hai người các ngươi thương nghị mới có thể định đoạt. Chư vị ái khanh không có gì dị nghị nữa chứ?”
Nói xong, không đợi người khác mở miệng, Hoàng Thượng lại lập tức nói: “Được rồi, nếu không có dị nghị, vậy quyết định như vậy đi!”
Lời này tất nhiên cũng có người không đồng ý, tuy rằng Tiền thượng thư vẫn còn ngây ngẩn nên không lập tức phản đối, nhưng Hộ Bộ cũng không phải đều là người chết. So với tiểu Lý thị lang chẳng dám nói cái gì hết, hiển nhiên Đồng thị lang vẫn cứng rắn hơn một chút. Ông ta không chút suy nghĩ liền nói: “Thánh Thượng, việc này sợ là không ổn.”
Hoàng Thượng cũng lười mở mí mắt lên nhìn ông ta, chỉ hỏi rằng: “Có gì không ổn hả, ngươi nói để trẫm nghe một chút?”