Chương 302:
“Cố đại nhân chính là Tu soạn của Hàn Lâm Viện, không liên quan gì đến Hộ Bộ chúng thần, tùy tiện để Cố đại nhân nhúng tay vào việc làm của Hộ Bộ, chẳng lẽ không phải là danh bất chính, ngôn bất thuận, tự dưng chọc cho người ta bàn tán? Việc này với thanh danh của Cố đại nhân, có vẻ cũng không được tốt lắm.” Nói xong, Đồng thị lang nhìn Cố Thiệu với một ánh mắt ý vị thâm trường. Chuyện của Hộ Bộ bọn họ, thằng nhóc chưa mọc hết tóc này cũng dám tiếp nhận?
Hoàng Thượng nghe xong lời này, ngược lại cười: “Nếu danh bất chính ngôn bất thuận, vậy thì trẫm cho hắn một chức vị Hộ Bộ hữu thị lang, như thế nào?”
Đôi mắt Đồng đại nhân ngẩn ra: “Thánh, Thánh Thượng!”
Ông ta gấp đến độ nhìn sang Tiền thượng thư, nhưng mà cũng không biết Tiền thượng thư đang suy nghĩ cái gì, không phản ứng lại ông ta.
“Được rồi được rồi, mau câm miệng đi.” Ông ta không cảm thấy xấu hổ, ngay cả Hoàng Thượng cũng thấy xấu hổ thay ông ta, “Bàn về bản lĩnh thì kém người ta, so tài ăn nói cũng không xuất chúng bằng người ta, nếu trẫm là ngươi thì đã nhanh chóng tránh ở một bên ngậm miệng lại, đỡ chọc cho người ta chê cười.”
Tiểu Lý thị lang tránh ở một bên từ đầu đến cuối đều không lên tiếng, lại ngậm miệng chặt hơn vài phần.
Đồng thị lang khó chịu, nhưng mà ông ta có vặn như thế nào đi nữa cũng không vặn lại Hoàng Thượng được, cuối cùng chỉ có thể bi phẫn đồng ý.
Hoàng Thượng lại còn không muốn buông tha ông ta như vậy, trong lời nói tràn đầy ám chỉ: “Trạng Nguyên lang này của trẫm là người có đạo đức tốt, không ham thích bổng lộc quan lớn. Ngày ấy trẫm hứa hẹn cho hắn chức vị ở Hộ Bộ mà hắn cũng không cần, thế nào cũng phải thay trẫm làm việc mà không lấy công. Nếu các ngươi thật sự muốn so, sao không lấy cái này so? Cũng không cần các ngươi làm việc không công thay trẫm, chỉ cần mỗi tháng lấy ít đi một chút quan bổng là được.”
Lần này hoàn toàn không có ai nói chuyện nữa.
Trong lòng Hoàng Thượng khinh thường, cũng biết bọn họ không có khả năng đồng ý. Lời này nói ra, cũng chỉ muốn cái miệng sảng khoái thôi. Sau khi vui sướng quyết định chuyện của Cố Thiệu xong, Hoàng Thượng liền hạ lệnh trục khách, bảo là những tên sốt ruột mà lấy Tiền thượng thư cầm đầu nhanh nhanh cút đi! Ngay cả hai người Tiêu thừa tướng và Vương hàn lâm cũng cùng bị đuổi đi, cả một đám người, chỉ để lại mỗi mình Cố Thiệu.
Sau khi đoàn người rời khỏi đại điện, thật lâu vẫn không nói nên lời.
Một là chấn động với việc một tên nhãi như Cố Thiệu thế mà thật sự hiểu biết nhiều như vậy, đừng nhìn toàn bộ quá trình Cố Thiệu chỉ hỏi mấy vấn đề, nhưng nếu không phải tràn đầy hiểu biết với phương pháp tiền giấy, sao mà có thể hỏi ra được những câu đó, cuối cùng còn hỏi Tiền đại nhân đến mức không đáp được một câu? Tiểu tử này, rõ ràng là tên cứng cựa vô thanh vô tức. Mới đầu không hiện sơn không lộ thủy, làm cho bọn họ xem nhẹ hắn, cuối cùng làm ra một chiêu như vậy, khiến cho mặt của tất cả những người xem náo nhiệt bọn họ đều bị đánh sưng lên.
Thứ hai, cũng là chấn động với sự dung túng của Thánh Thượng dành cho Cố Thiệu.
Đồng thị lang vì bị Hoàng Thượng đánh thể diện ngay trước mặt mọi người khi nãy, vốn đã một bụng không vui, bây giờ sau khi đã ra ngoài, còn không nhịn được mà quay đầu lại nói kháy một câu: “Đắc ý cái gì? Nịnh nọt với quân thượng như thế, chắc không phải là muốn dùng chiêu số sủng thần chứ.”
Nhưng mà vừa nói xong, Vương hàn lâm và Tiêu thừa tướng đi ở đằng trước đều dừng bước chân lại, quay đầu lại nhìn vào Đồng thị lang.
Tiểu Lý thị lang cảm thấy hình như mình đã từng thấy tình cảnh này ở đâu rồi. Quả nhiên, ngay sau đó, hắn ta liền nghe được Vương hàn lâm không nhanh không chậm nói ra một câu: “Ngày xưa Khổng Tử quan sát Chu, lúc đến miếu của Thái Tổ Hậu Tắc, phía trước bên phải sân miếu có một kim nhân. Đồng đại nhân bây giờ, ngược lại có thể học tập kim nhân kia một chút.”
Tiêu thừa tướng “Phụt” cười một tiếng, cùng đi theo Vương hàn lâm rời đi trước.
Tiểu Lý thị lang đi từ phía sau tới, vỗ bả vai Đồng thị lang, mang theo một chút vui sướng khi người gặp họa: “Bảo ông nói năng thận trọng đấy.”
Sắc mặt của Đồng thị lang cực kỳ khó coi.
Tuy nhiên tiểu Lý thị lang lại rất may mắn, may mắn bản thân mình đã sớm đã nhận rõ hiện trạng, nếu không hôm nay, chỉ sợ người bị vả mặt sẽ nhiều thêm một người. Hê, nghĩ như vậy thì hắn ta cũng rất cơ trí đấy phải không?
Sau khi mọi người rời đi, Cố Thiệu ngồi ở bên cạnh Thánh Thượng, bắt đầu kiên nhẫn kể chuyện xưa.
Nói nhiều rồi, Cố Thiệu liền phát hiện một việc, Thánh Thượng thích nghe những câu chuyện phong hoa tuyết nguyệt, biến đổi bất ngờ, tốt nhất là thân phận hai bên nam nữ có chênh lệch cực lớn, tốt nhất một người là thiếu gia, một người là tỳ nữ; hoặc là một người là khuê tú nhà cao cửa rộng, một người là tú tài nghèo túng, sau đó người lớn trong nhà liều chết phản đối, hai bên nam nữ trải qua các loại suy sụp cùng với sinh sinh tử tử, cuối cùng mới nắm tay cùng vượt qua một thân thê thảm cảm động. Loại nội dung này, đổi lại là người bình thường thì thật đúng là ngượng ngùng nói ra.
Nhưng Cố Thiệu thì khác, da mặt hắn dày! Bởi vì biết Thánh Thượng yêu thích, cho nên mỗi lần Cố Thiệu kể chuyện xưa, lại còn theo bản năng mà thêm vào một chút.
Mặc kệ người khác thấy thế nào, dù sao Hoàng Thượng nghe cũng rất vui vẻ. Lần nào cũng cảm thấy mỹ mãn. Sau khi nghe kể chuyện xong, ông ta còn nói đến việc nhà với Cố Thiệu. Nói nói rồi lại nói đến chuyện phú thương kinh thành kia cầu tranh chữ ở chỗ Cố Thiệu.
Chẳng qua Hoàng Thượng cũng chỉ là một người thường, xử lý chính sự nhiều rồi cũng sẽ nghe ngóng một chút lời đồn ở ngoài cung. Bình thường kể những việc này cho Hoàng Thượng, đều là ngự tiền tổng quản Phó công công. Đừng cho rằng đó chỉ là mấy lời đồn đãi, nhưng việc này cũng phải có cách thức, Hoàng Thượng thích nghe cái gì, ông ta mới có thể nói cái đó, phàm là mở miệng, đều phải theo sở thích của Hoàng Thượng. Lại bởi vì gần đây Cố Thiệu thường xuyên tiến cung giảng kinh cho Hoàng Thượng, cho nên khi Phó công công nói đến chuyện bên ngoài, việc đầu tiên là nghĩ tới Cố Thiệu.