Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 304: Chương 303:

Chương 303:

Vậy cho nên, Hoàng Thượng mới có thể hiểu rõ sự tình của Cố Thiệu như lòng bàn tay như thế. Ông ta đã sớm biết rằng chữ viết của Cố Thiệu rất đẹp, cho nên đối với việc phú thương kia tìm Cố Thiệu cầu tranh chữ cũng không cảm thấy kỳ quái, ngược lại cho rằng phú thương kia là người biết tốt xấu, hiểu chuyện tìm Cố Thiệu mà không phải đi tìm người khác.

“Trẫm nghĩ Trạng Nguyên lang ngươi cũng viết cho người khác rồi, không bằng cũng viết cho trẫm một bức?”

Cố Thiệu suy nghĩ, cảm thấy có thể. Nếu ở chỗ này của Thánh Thượng cũng có một bức tranh chữ của hắn, vậy chẳng phải là giá trị tranh chữ của hắn sẽ tăng gấp bội?

Cố Thiệu vội vã gật đầu đồng ý.

Hai người ăn nhịp với nhau. Hoàng Thượng tự mình đi tìm giấy Tuyên Thành, Cố Thiệu mài mực, dò hỏi ý kiến của Hoàng Thượng, cuối cùng viết một bài thơ Hoàng Thượng làm khi trước, vì để phối hợp với thơ, còn vẽ một bức mặc mai đồ ở dưới.

Sau khi bức tranh đã thành, hai người đều vô cùng vừa lòng, không thể không gật đầu với tranh chữ, hai người khen lẫn nhau một hồi lâu.

Có tới có lui, sau khi nhận lấy tranh chữ của Cố Thiệu, Hoàng Thượng lại gọi Phó công công tiến vào, bảo ông ta vào trong kho tìm một bộ cổ hoạ trước đây đưa cho Cố Thiệu.

Đồ vật có thể làm Hoàng Thượng thu vào trong kho, có thể nghĩ được trân quý biết bao nhiêu. Cố Thiệu chỉ tùy tiện ngó đến lạc khoản kia một cái thì đã căng thẳng nắm tay lại, vội kiềm chế kích động rồi nhận lấy. Nếu như có thể bán bức tranh này, đừng nói tiêu dùng của người một nhà bọn họ trong mười mấy năm, dù là mua thêm một căn nhà ở kinh thành này, cũng còn thừa tiền nữa là.

Chỉ tiếc, hắn không dám bán bức tranh này…

Trong lúc nhất thời, Cố Thiệu vừa vui mừng lại vừa đau lòng, cuối cùng mang theo trăm mối cảm xúc ngổn ngang ra khỏi Thái Cực Điện.

Sau khi Cố Thiệu rời đi, Hoàng Thượng còn đang suy nghĩ có phải vừa rồi mình đưa đồ hơi ít hay không. Dù gì hôm nay Trạng Nguyên lang của ông ta cũng đã hung hăng làm cho ông ta nở mày nở mặt một hồi. Những người của Hộ Bộ đó lải nhải lẩm bẩm ở bên tai ông ta cả ngày, bắt nạt ông ta không nghe hiểu những thứ kia, nói mà ba hoa chích chòe, ông ta đã sớm không hài lòng, bây giờ có Trạng Nguyên lang, vậy cứ để cho bọn họ lải nhải đi, xem đến cuối cùng ai mới mất mặt.

Hoàng Thượng lại cầm lấy tranh chữ mà Cố Thiệu để lại, càng xem, từ tận đáy lòng càng cảm thấy vừa ý. Chữ viết này, thật đúng là viết đến mức không lời gì để chê. Hoàng Thượng đắc ý một chút, cuối cùng phân phó nói: “Đem cái này treo ở trong thư phòng của trẫm đi.”

“Việc này…” Phó công công có chút khó xử, không nhận lấy tranh chữ ngay.

Hoàng Thượng lập tức ý thức được không đúng, trừng mắt nhìn ông ta: “Như thế nào, ngươi còn dám ghét bỏ đấy à?”

“Đây là tranh chữ của Cố đại nhân, ngay cả Thánh Thượng ngài cũng khen ngợi có thêm, nô tài nào dám ghét bỏ. Hơn nữa, tranh chữ này, người sáng suốt đều có thể nhìn ra được là viết đẹp đến mức nào.”

Hoàng Thượng hừ một tiếng: “Cho ngươi cũng không dám.”

Phó công công cúi đầu khom lưng, nhất thời lại khuyên nhủ: “Chỉ là tranh chữ này có tốt, cũng không thích hợp treo ở trong thư phòng của Thánh Thượng ngài. Tuy rằng nô tài không biết được mấy chữ, nhưng mà biết đạo lý cây to đón gió. Nô tài lại từng nghe nói rằng, mặc dù thời gian Cố đại nhân vào Hàn Lâm Viện ngắn, nhưng lại đã ra mặt mấy lần, việc của Hộ Bộ lần này, bảo đảm không bao lâu nữa cũng sẽ bị truyền ra. Nói một câu không xuôi tai, Cố đại nhân như vậy đã sớm chọc cho một đám người đỏ mắt. Nếu ngài lại coi trọng Cố đại nhân rõ ràng như thế, chẳng lẽ không phải là làm cho bọn họ càng thêm đố kỵ ư, không chừng sẽ còn gây tai hoạ ở sau lưng Cố đại nhân nữa kìa.”

Cũng biết Hoàng Thượng thánh minh, sẽ không dễ dàng trách tội người khác, Phó công công mới có thể nói ra thành thật như thế: “Thánh Thượng ngài nghĩ cho Cố đại nhân nhiều một chút đi, tranh chữ này, thật sự là không treo được.”

Hoàng Thượng nghe thì có nghe lọt được đấy, chỉ là trong lòng vẫn là buồn đến hoảng hốt. Ông ta thích Trạng Nguyên lang, nên cảm thấy tranh chữ này đẹp, muốn treo ở thư phòng để ngắm nhiều một chút thì làm sao? Nghĩ đến ông ta đường đường là quốc chủ Đại Tề, muốn treo một bộ tranh chữ mà còn phải lo trước lo sau như vậy, làm hoàng đế này, thật sự là nghẹn khuất.

Nhưng ông ta lại không thể thật sự treo lên.

Hoàng Thượng nghĩ như vậy, nháy mắt không còn hứng thú nữa, giao tranh chữ cho Phó công công cầm lấy: “Được rồi, vậy đem đi cất trước đi.”

Phó công công cười nhận lấy, tự mình cầm xuống cất đi.

Bên này sau khi Cố Thiệu trở về Hàn Lâm Viện, không thiếu được lại bởi vì một bộ tranh chữ mà nhấc lên một chút gợn sóng. Chỉ là bọn họ nói của bọn họ, Cố Thiệu hoàn toàn không để ở trong lòng.

Đã ở trong Hàn Lâm Viện này lâu như vậy, Cố Thiệu cũng không thấy thích nơi này cho lắm. Hàn Lâm Viện nhiều văn nhân, công việc không nhiều lắm, nhưng mấy chuyện cọ xát lông gà vỏ tỏi lại không ít, lại thêm văn nhân khinh nhau, có khối người nhìn nhau không hợp mắt. Ngoại trừ mấy người Cố Thiệu quen biết từ lúc ban đầu, ví dụ như Ngô Triệt linh tinh, Cố Thiệu cũng chỉ chơi cùng Hàn Tử Lãng hơi tốt một chút.

Còn lại những người khác, Cố Thiệu sẽ không nhìn nhiều, càng sẽ không bởi vì ánh mắt hay lời nói ngầm chỉ chỉ trỏ trỏ của họ mà có phản ứng gì.

Nói hắn có năng lực cũng được, nói hắn nịnh nọt cũng không sao, dù gì hắn cũng sẽ không bởi vì những người này mà thay đổi gì đó. Hôm nay Cố Thiệu cũng chẳng thèm để ý tới những người này, sau khi tan làm, thậm chí còn bớt chút thời giờ để đi tặng trâm.

Dù sao cây trâm này cũng đã mua rồi, nếu là không đem tặng thì chẳng phải là lãng phí tiền? Cây trâm này còn rất đắt đấy, lúc đó vì ép lui mẹ con trưởng công chúa, hắn cũng đã cắn răng mua lấy.

Trở về cũng hối hận mấy lần, đây chính là chi phí sinh hoạt nửa tháng của nhà bọn họ đó.

Cố Thiệu đi tặng trâm, nơi đi đến lại không phải phủ thượng thư. Mấy ngày trước hai mẹ con Trần gia đã dọn ra khỏi phủ thượng thư rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!