Chương 304:
Trước đó Trần gia đã tính toán mua một tòa nhà nhỏ ở kinh thành, chỉ là mãi vẫn không gặp được chỗ tốt, bây giờ có quản gia của phủ thượng thư dắt mối ở giữa, không bao lâu đã nhìn trúng một căn nhà.
Tặng trâm xong rồi, cáo biệt nhạc mẫu đại nhân nhiệt tình quá mức, lúc này Cố Thiệu mới chậm rãi đi về nhà.
Sau khi trở về nhà, Cố Thiệu treo bức tranh chữ kia ở trong thư phòng xong. Cố Đại Hà và Trần Kim Liên cũng đến đây xem náo nhiệt, biết đây là Thánh Thượng ban cho, không khỏi vô cùng kính nể, thậm chí còn suy nghĩ có cần đặt thêm một cái lư hương, lâu lâu còn có thể bái một chút.
Đương nhiên là Cố Thiệu từ chối.
Đây là thư phòng của hắn, cũng không phải là từ đường, đặt lư hương gì chứ.
Mặc dù bị từ chối, cũng vẫn không làm giảm sự nhiệt tình của hai vợ chồng già. Đặc biệt là Trần Kim Liên, luôn cảm thấy nếu như không ra ngoài chém gió một chút thì thật có lỗi với bản thân. Tuy rằng không phải lần đầu Hoàng Thượng thưởng đồ cho Thiệu ca nhi, nhưng mà mỗi lần gặp được việc này, Trần Kim Liên vẫn kích động như là lần đầu tiên vậy.
Xung quanh đây đều là những nhà có quen biết, Trần Kim Liên vô cùng muốn đi qua chém gió một chút, nhưng mà bà còn nhớ lời con trai đã dặn, nhất định phải khiêm tốn, phải khiêm tốn, không thể bại lộ bản tính.
Trần Kim Liên khiêm tốn một ngày, sáng sớm hôm sau thật sự không nhịn được nữa, sau khi mua xong đồ ăn liền quay đầu đi đến toà nhà mà Trần gia mới mua.
Cũng may bà tới đúng lúc, chậm hơn chút nữa thì mẹ con Trần gia đã ra ngoài rồi. Mấy ngày nay Lý thị đặt mua của hồi môn cho con gái, đã đặt mua gần đủ rồi, bây giờ còn có mấy bộ quần áo là chưa làm được, dứt khoát nhân lúc thời gian còn sớm, hôm qua hai mẹ con đã bàn bạc một phen, quyết định hôm nay đi mua mấy cây vải trước, quay về rồi lại từ từ làm.
Khi vừa mới ra đến cổng, Trần Kim Liên đã hùng hục chạy đến đây.
Bà đến đây để khoác lác, sao có thể để cho Lý thị đi chứ. Mà Lý thị cũng không muốn bởi vì bà mà chậm trễ hành trình, cuối cùng túm lại, Trần Kim Liên lại không thể hiểu được mà cùng đi theo với các nàng ra ngoài.
Đi được một đoạn đường, Trần Kim Liên đã bắt đầu nói bô lô ba la.
Bà muốn khoe cho Lý thị nghe, kết quả sau khi Lý thị này nghe bà nói xong hết lại chẳng có một chút biểu tình nào, mặc dù bên cạnh còn có một Trần Tú Nương cho chút mặt mũi mà phụ họa hai tiếng, Trần Kim Liên vẫn cảm thấy ngực khó chịu.
Khoe ra mà không có được thành quả, không vui!
Trần Kim Liên duỗi tay sửa sang tóc, bỗng nhiên sờ được cây trâm vàng mà hôm nay mình đã cố ý cài lên: “Xem ta này, thế mà lại quên mất chuyện này.”
Trần Kim Liên rút cây trâm vàng ra, lắc lư hai cái ở trước mắt Lý thị: “Cái này là mấy ngày trước Thiệu ca nhi mua cho ta. Ta đã nói hắn đừng mua, hắn lại nhất định phải mua, nói ta đã sống khổ cực nhiều năm như vậy, thật sự là không dễ dàng, cần thiết phải mua trâm vàng để cho ta mang một chút. Aiz, chỉ một phần này thôi, người khác không hưởng thụ được hiếu tâm ấy của con trai ta.”
Trần Tú Nương nhìn thấy cây trâm kia, bỗng nhiên cúi đầu cười một tiếng.
Lý thị liếc nhìn Trần Kim Liên một cái: “Chỉ có một phần này?”
Trần Kim Liên nghĩ hình như con trai còn để một cây trâm khác ở trong nhà, bỗng nhiên tràn đầy tự tin, thế nào cũng phải chém gió một chút trước đã: “Còn không phải là vậy sao!”
Lý thị cười lạnh: “Vậy thật đúng là làm cho người ta hâm mộ đấy.”
Cuối cùng Trần Kim Liên cũng có thể khoe khoang ra được.
Bà không thích so sánh với người khác, nhưng lại thích so sánh với Lý thị. Trước giờ so ra chỗ nào bà cũng kém Lý thị, nhưng bây giờ đã khác, bà có một con trai là Trạng Nguyên, Lý thị thì không có! Chỉ mỗi việc này thôi, bà đã thắng rồi.
Một lần nữa cài trâm lên, cả người Trần Kim Liên đều tỏa ra sự thỏa mãn từ trong ra ngoài.
Ba người đến cửa hàng đặt không ít vải, vì các nàng không lấy ngay được, cho nên bảo tiểu nhị bên trong một lúc nữa thì đưa tới nhà. Sau khi đi ra khỏi cửa hàng, Lý thị lại chuẩn bị đưa con gái đi mua chút yên chi.
Dù sao cũng là gả cao, khi Lý thị mua đồ cho con gái thì chẳng xót tiền một chút nào, yên chi muốn mua thì phải là của cửa hàng son phấn tốt nhất ở trong kinh thành.
Vừa vào cửa, Trần Kim Liên đã biết son phấn của nhà này làm tốt đến mức nào.
Nhìn một cái xem bà thấy ai nào? Con gái của trưởng công chúa ngày ấy, huyện chúa nương nương trong miệng con trai! Nhìn tư thế của nàng ta cùng ngồi chung với mấy cô nương gia rồi loay hoay với yên chi mà xem, vậy là đủ để biết chắc chắn hàng của nhà này không tồi, nếu không chỉ sợ vị kiều tiểu thư này sẽ lại ghét bỏ giống như lần trước.
Trần Kim Liên có hơi do dự, không biết có nên đi vào hay không.
Lý thị nhìn dáng vẻ chần chừ không quyết của bà, còn cảm thấy kỳ lạ: “Đây là làm sao vậy?”
“Nhìn thấy cô nương mặc bộ váy màu đỏ kia không?” Trần Kim Liên âm thầm chỉ vào đằng trước.
“Nhìn thấy rồi, cô nương này, hình như còn rất quen mắt.” Lý thị nói.
“Quen mắt là đúng rồi. Cô nương mà lần trước chúng ta gặp phải khi vào kinh, còn không phải là nàng đấy à.” Trần Kim Liên nói xong, bỗng nhiên nhìn Lý thị thêm một cái, mang theo chút đắc ý mà ngay cả bản thân mình cũng không biết, “Cô nương này là con gái út của trưởng công chúa, Cao gia cô nương. Có một chút … với Thiệu ca nhi nhà chúng ta.”
Trần Kim Liên cố ý muốn nói lại thôi.
Ánh mắt của Lý thị lập loè một phen, Trần Kim Liên nói như vậy, hình như bà ấy cũng nhớ ra rồi. Lúc trước khi vào kinh, đúng là đã gặp một vị cô nương.
“Lần trước ta và phu nhân Liễu gia cùng đi mua trang sức, cũng gặp phải trưởng công chúa và vị cô nương này. Lúc ấy, các nàng còn cứ nhất định phải tặng lễ gặp mặt cho Tiểu Muội nhà ta cơ, cản cũng không cản được!”
“Ngươi nói xem nếu như lần này ta lại gặp phải nàng, cô nương này nhiệt tình quá xong lại nhét thứ gì lại đây, ta nên từ chối như thế nào đây?”
Khi Trần Kim Liên nói lời này, giọng điệu cũng có hơi lâng lâng. Đương nhiên, đúng là bà có ý khoác lác ở trước mặt Lý thị, nhưng mà vị Cao cô nương kia, cũng đúng là muốn lấy lòng nhà bọn họ không phải sao? Trần Kim Liên vừa bay lên, thì không còn phần do dự kia nữa, trực tiếp đưa Lý thị và Trần Tú Nương đang ở bên kia xem yên chi đi vào bên trong.