Chương 305:
Kết quả còn chưa đi được hai bước, đã nghe thấy tiếng nói chuyện của bên kia dần dần lớn lên, truyền tới lỗ tai các nàng.
“Gì mà cáo mệnh phu nhân chứ, cáo mệnh ở đâu ra? Con trai bà ta còn chưa xin cho bà ta ta nữa, bây giờ chẳng qua cũng chỉ là một phụ nhân hương dã thôi, vô cùng thô tục. Cả nhà đó, đều là đồ kiến thức hạn hẹp!”
Lời này nói ra mà không đầu không đuôi, dù là Trần Kim Liên hay là Lý thị, đều hiểu rõ trong lòng mà không nói ra, đoán được đến tột cùng người Cao Yên nói là ai.
Nếu lời này chỉ có mỗi mình Trần Kim Liên nghe được cũng thôi, nhiều nhất thì xấu hổ trong chốc lát, nhưng cố tình bên cạnh Trần Kim Liên còn đi theo một Lý thị, điều Trần Kim Liên kiêng kị nhất, là không muốn mất mặt mũi ở ngay trước mặt Lý thị nhất.
Lập tức, Trần Kim Liên hận không thể đào một cái hố trên mặt đất để chôn mình đi!
Lý thị lại không để cho Trần Kim Liên có cơ hội tránh né, vừa nãy bà đã khoe khoang như thế nào, Lý thị đều đã ghi tạc trong lòng, bây giờ nghe hết lời này, ngược lại bà ấy lại nói với Trần Kim Liên: “Nhìn tính tình của cô nương này, có vẻ cũng rất lớn đó, cũng không biết đây là đang nói ai vậy chứ?”
“Đúng… Đúng vậy, nói ai vậy không biết, cũng không nói rõ họ tên.” Trần Kim Liên gãi mặt một chút, xám xịt rời đi.
Trong lòng Lý thị cười nhạo một tiếng.
Mới vừa rồi khi Trần Kim Liên nói đến trưởng công chúa, bà ấy có thật sự là bị hù một chút, cho rằng người ta thật sự coi trọng Cố Thiệu, muốn tranh giành một trận cùng Tú Nương nhà bọn họ. Bây giờ xem ra, chắc đều là Trần Kim Liên phán đoán thôi, nếu thật sự nhìn trúng, sẽ không có đầu óc chửi bới người ta như vậy ư?
Sau khi Lý thị nghĩ thông suốt thì lại ném việc này ra sau đầu, chuyên tâm chọn son phấn cho con gái.
Bên kia, cũng không biết cô nương đang nói chuyện với Cao Yên đã nhận ra cái gì, lặng lẽ chạm vào cánh tay của Cao Yên một cái: “Lúc nãy khi ngươi nói chuyện, bên kia có hai phụ nhân cứ nhìn chằm chằm vào đấy.”
“Ai thế?” Cao Yên không để ý lắm mà quay đầu lại, nhưng khi nhận ra Trần Kim Liên, sắc mặt bỗng nhiên cứng lại một chút.
“Vừa rồi…” Cao Yên chần chờ một chút, “Bọn họ cách có gần không?”
“Không gần không xa, nhưng hẳn là nghe được.” Vị cô nương nói chuyện với Cao Yên kia, là tam cô nương nhà Tiền thượng thư. Tiền tam cô nương nói xong, thấy sắc mặt Cao Yên khó nói, có chút kỳ quái, “Chẳng lẽ là người đó có địa vị gì à?”
Nhưng nàng ta nhìn không giống mà, chỉ là hai phụ nhân bình thường, chỉ nhìn mỗi ngũ quan thôi thì là có vẻ ngoài cũng không tệ lắm, nhưng cũng chỉ thế mà thôi.
Cao Yên cắn cắn môi: “Người mặc đồ màu đỏ sậm, trên đầu cài một cây trâm vàng, đó là nương của Cố Thiệu.”
“Trời ạ!” Tiền tam cô nương kinh hô một tiếng, “Vậy chẳng phải là bà ấy nghe thấy hết rồi?”
Tiền tam cô nương khiếp sợ mà nhìn về phía Cao Yên. Thân là bạn thân của Cao Yên, sao Tiền tam cô nương lại không biết tâm tư kia của Cao Yên chứ. Nói là vì cạnh tranh với Chu Bá Kỳ kia cũng được, nói là coi trọng gương mặt kia của Cố đại nhân cũng được, tóm lại, lúc này Cao Yên đã để trong lòng. Tuy rằng tiến triển làm người sầu, nhưng Tiền tam cô nương lại cảm thấy nàng ta vẫn có hy vọng. Bây giờ… nói xấu cả nhà của người ta ở sau lưng, lại bị nương của người ta nghe thấy, vậy sau này, còn có hy vọng gì nữa đây?
Sao mà Cao Yên không biết chứ, chỉ là nàng ta hiếu thắng, ngẩng đầu không chịu chịu thua: “Ta sợ bà ta làm gì, đó vốn dĩ cũng là lời nói thật!”
“Ngươi đừng có mà nói như vậy nữa, tốt xấu gì người ta cũng là nương của Trạng Nguyên lang.”
“Ta nói sai đấy chắc?” Cao Yên còn hăng hái, tính tình của nàng ta chính là như vậy, càng không cho nàng ta nói, nàng ta càng muốn nói, “Ngươi chưa từng tiếp xúc với bà ta, người đó, vốn chính là một người thô tục hương dã, tham tài lại còn vô lễ. Mỗi lần ta nhìn thấy bà ta đều cảm thấy không thoải mái. Có một nương thân như vậy, thế thì cho dù Cố Thiệu có tốt thì có thể tốt được đến đâu?”
Tiền tam cô nương ngượng ngùng nhìn Cao Yên một cái, biết nàng ta đây lại là miệng không đúng lòng.
Thật bất đắc dĩ, bỗng nhiên Tiền tam cô nương thoáng nhìn qua bên kia lại có thêm một vị cô nương gia: “Này, người kia lại là ai?”
Nàng ta lại kéo tay áo của Cao Yên một cái, Cao Yên lười nhác mà lướt nhìn sang bên kia một cái, sắc mặt lập tức không tốt.
Hồi lâu sau, nàng ta mới căm giận mà phun ra một câu: “Người này lại càng khó lường hơn, đó là vị hôn thê đến từ nông thôn của Cố Thiệu!”
Nói mà nghiến răng nghiến lợi.
Muốn nói người Cao Yên hận nhất bây giờ là ai, Cố Thiệu xếp thứ hai, vị hôn thê này phải xếp thứ nhất. Dù sao nếu như không có nàng, nói không chừng Cố Thiệu cũng sẽ không đáng giận như vậy, càng sẽ không nói những lời khiến nàng ta mang tai mang tiếng.
“Cố tu soạn còn có vị hôn thê à?” Việc này đối với Tiền tam cô nương mà nói vẫn rất hiếm lạ, dù gì Cao Yên chưa từng nói với nàng ta.
“Đã có từ sớm rồi, lại còn rễ nặng tình sâu với nàng ta.”
“Cố tu soạn còn là một người si tình?” Tiền tam cô nương càng kinh ngạc hơn.
Cao Yên cười lạnh một tiếng: “Đúng vậy, là một kẻ si tình.”
Tiền tam cô nương không nhịn được cảm khái, Trạng Nguyên lang này thật đúng là không thể chê, có một tướng mạo đẹp, lại có tài hoa giỏi, nhân phẩm lại xuất chúng như vậy, thăng chức rất nhanh cũng còn không quên vị hôn thê đã đính hôn với mình lúc ban đầu.
Nàng ta lại không nhịn được nhìn về phía Trần Tú Nương ở bên kia một cái.
Lớn lên cũng không tệ lắm, một cô nương thanh thanh tú tú, có một sự dịu dàng mà trên người các nàng không có. Tuy nhiên, cũng chỉ là một người tiểu gia bích ngọc mà thôi, thật không biết sao nàng lại có số phận tốt như vậy. Tiền tam cô nương đã ngây ngốc xong, quay đầu nhìn lại, lại thấy sắc mặt Cao Yên cũng có chút dữ tợn, nàng ta lập tức hối hận vì đã để Cao Yên nhìn thấy người này: “Ngươi đừng làm chuyện gì hồ đồ đấy.”
Dặn dò như vậy, cũng là vì thật sự sợ Cao Yên gây chuyện, rốt cuộc tính tình của Cao Yên… Thật là không phải người bình thường có thể chống đỡ.