Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 307: Chương 306:

Chương 306:

Cao Yên trợn mắt liếc nàng ta một cái: “Yên tâm, ta còn không đến mức tự hạ thân phận động thủ với loại người này.”

Nói thì nói như thế, nhưng chờ đến khi Trần Tú Nương chỉ còn lại một mình, Cao Yên vẫn không nhịn được mà chạy qua.

Trần Tú Nương đang chọn yên chi, bỗng nhiên thấy trước mắt tối sầm lại, khi ngẩng đầu thì nhìn thấy một vị cô nương hung hăng kiêu ngạo đứng ở trước mặt nàng, rõ ràng đều cao như nhau, nhưng khi đối phương nhìn về phía mình, vẫn mang theo vài phần từ trên cao nhìn xuống.

Trần Tú Nương nhìn thoáng qua nương nàng ở bên kia.

Không hề nghi ngờ, nương của nàng và thẩm đều đã bị người khác giữ lại, đang cong lưng xem đồ ở cạnh ngăn tủ đến nhập thần, không biết trong miệng đang bàn bạc cái gì.

Nàng quay lại nhìn người trước mắt một cái, khách khí nói: “Cao cô nương.”

Cao Yên ôm cánh tay: “Ngươi nhận ra ta?”

“Trước đây lúc vào kinh, may mắn đã gặp qua Cao cô nương một lần, cho nên nhớ kỹ.” Trần Tú Nương từng hỏi thăm về Cao Yên, chỉ là những việc đó, không cần phải nhiều lời.

Cao Yên cười khinh miệt, hoàn toàn không có để Trần Tú Nương vào mắt: “Nếu nhận ra ta, vậy có rất nhiều lời cũng đỡ cho ta phải nói lại. Ngày đó vội vàng thoáng nhìn qua, chưa kịp nhìn rõ ngươi có bộ dáng gì. Hôm nay ta đến đây, chẳng qua chỉ là muốn nhìn ngươi một chút xem là thần thánh phương nào, lại mê hoặc Cố Thiệu đến hồ đồ như thế.”

Nói xong, Cao Yên bước về phía trước một bước, nhìn Trần Tú Nương từ trên xuống dưới: “Bây giờ nhìn xong rồi, cũng chỉ được như thế. Nghĩ chắc đôi mắt của Cố Thiệu bị mù nặng lắm rồi.”

“Cũng tốt, các ngươi một người là cô nương ở nông thôn, một người lại có mắt như mù, thật sự là trời sinh một đôi!”

Vốn Trần Tú Nương cũng không muốn chấp nhặt với Cao Yên, chỉ là nàng ta không chỉ nói bản thân mình, còn nói cả Cố Thiệu, việc này khiến cho Trần Tú Nương không thể chịu đựng được: “Cao cô nương, mong hãy ăn nói cẩn thận!”

“Như thế nào, mới thế này đã không chịu nổi?” Cao Yên nghĩ lần trước Cố Thiệu đánh vào thể diện của mình như thế nào, bây giờ nàng ta muốn trả lại hết, “Cũng không ước lượng xem đến tột cùng bản thân mình là thứ gì, thật là cho mặt mà không biết xấu hổ!”

Trần Tú Nương hít sâu một hơi, một lúc sau mới cười một tiếng: “Nếu như ta đoán không sai, chắc là Cao cô nương có ý với Cố đại ca nhỉ?”

“Ta ——” Cao Yên vốn định phi một tiếng, nhưng cuối cùng thì vẫn dừng miệng. Miệng nàng ta thì nói mấy lời độc địa đấy, nhưng đúng thật là nàng ta có để ý Cố Thiệu. Nếu không, cũng sẽ không tới tìm Trần Tú Nương gây sự.

“Nếu như có ý, vậy lại càng không nên như thế.” Trần Tú Nương khuyên một câu.

“Ai cần ngươi lo!” Cao Yên trừng mắt nhìn người.

Trần Tú Nương thấy hai ba câu mà nàng ta đã giận dữ, nhẹ nhàng cười, cũng không để bụng nàng ta đen mặt. Ban đầu nàng còn lo lắng, nhưng hôm nay chính thức nhìn thấy vị Cao cô nương này, sự lo lắng trong lòng nàng bỗng nhiên đều biến mất không còn.

Tất nhiên vị Cao cô nương này có địa vị tôn quý, nhưng không thích hợp với Cố đại ca. Cho dù không phải là nàng, cũng không có khả năng là Cao Yên.

Trần Tú Nương đón ánh mắt của Cao Yên, nhẹ nhàng mở miệng: “Lúc đầu khi ta gặp được Cố đại ca, thấy hắn luôn mặc áo màu xanh lơ hoặc là màu lam, ta cho rằng hắn thích quần áo hai màu này, thêu túi tiền cho hắn cũng dùng hình thanh trúc. Sau đó, hắn đến phủ thành tham gia thi hương, lại tới kinh thành tham thi hội, không biết đã có thêm bao nhiêu bộ quần áo mới, nhưng lại vẫn thường xuyên mặc quần áo của trước kia, hoàn toàn không cảm thấy có gì không đúng. Bây giờ ta mới hiểu được một chút, hắn mặc những bộ quần áo đó, cũng không phải là thích hay không thích gì, chỉ là đã thành thói quen, cho nên không muốn đổi. Tuy rằng con người hắn nhìn thì trời quang trăng sáng, nhưng mà nội tâm cũng chỉ là một người sợ phiền toái, một bộ quần áo nếu mà không hư, chỉ sợ hắn sẽ cứ tiếp tục mặc mãi.”

Cao Yên nghe mà không thể hiểu được: “Ngươi đang khoe khoang rằng ngươi quen biết hắn lâu à?”

“Không phải.” Trần Tú Nương lắc lắc đầu, “Cao cô nương, ta chỉ muốn nói rằng thật ra ngươi cũng chưa từng hiểu về hắn. Thứ ngươi nhìn trúng, chỉ là một khuôn mặt thôi.”

Cao Yên trào phúng cười: “Nói giống như ngươi hiểu lắm vậy.”

“Ta cũng không hiểu nhiều. Nói ra không sợ ngươi chê cười, từ khi ta và hắn đính hôn vào mấy năm trước đến khi hắn chuẩn bị tham gia thi hương, chẳng qua cũng mới chỉ gặp mặt hai lần. Cho tới bây giờ, đếm tới đếm lui còn chưa được mười lần. Ta cũng không thể nói rằng ta hiểu hắn, chỉ là kết bạn với Cao cô nương, có thêm một phần nguyện ý đi tìm hiểu tâm tư. Cao cô nương là xuất thân nhà cao cửa rộng, so với việc tìm hiểu người khác, nghĩ rằng sẽ càng để ý bản thân mình hơn nhỉ.”

“Hắn thích ăn cái gì, không thích ăn cái gì, Cao cô nương có để ý không? Hắn nguyện ý làm cái gì, không muốn làm cái gì, Cao gia và trưởng công chúa có thể không đi can thiệp không? Những lúc gặp phải việc không hợp, Cao cô nương có thể hạ thân nghe xem người khác nói gì mà không phải lấy quyền thế một mực chèn ép không? Nếu hắn không phải Trạng Nguyên lang, không phải tu soạn của Hàn Lâm Viện, thậm chí còn chẳng phải là cử nhân, chỉ là một tú tài nho nhỏ, Cao cô nương có còn nguyện ý để mắt đến hắn nữa hay không?” Trần Tú Nương hỏi xong, gắt gao nhìn chằm chằm vào Cao Yên.

Cao Yên bị hỏi đến mức nhất thời không nghĩ ra nên trả lời nàng như thế nào.

“Xuất thân của ta không bằng ngươi, điểm này không thể nghi ngờ. Nhưng có đôi khi xuất thân cũng không phải là tất cả, so với một dòng dõi hiển hách, điều mà ta có thể cao hơn ngươi là ở chỗ dụng tâm, ở chỗ dịu dàng, ở chỗ có thể để hắn hoàn toàn không có trói buộc. Những thứ đó, Cao cô nương có thể cho không?”

Cũng không biết có phải Cao Yên bị câu nói kia của nàng làm cho tức giận: “Ta có thể cho hay không thì liên quan gì đến ngươi!”

Trần Tú Nương cong cong mi mắt, quang minh lỗi lạc nói: “Chỉ là xuất phát từ lòng riêng mà nói với Cao cô nương một chút, muốn để Cao cô nương giơ cao đánh khẽ, buông tha cho ta và Cố đại ca.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!