Chương 307:
Cao Yên nhìn nàng liền cảm thấy chán ghét, không chút nghĩ ngợi đã buột miệng thốt ra: “Ngươi cho rằng ta hiếm lạ à? Chỉ là một Trạng Nguyên có xuất thân nông hộ thôi, ngay cả đàn cũng không biết đánh!”
Vốn dĩ Tiền tam cô nương và hai tiểu tỷ muội ở bên cạnh canh chừng cho nàng ta, lúc này sau khi nghe xong những lời này, thì lập tức kinh ngạc một chút: “Ngươi nói ai không biết đánh đàn?!”
Lời này vốn chỉ là lời của Cao Yên lúc tức giận, nhưng thiên hạ nào có bức tường không lọt gió. Người bên trong cửa hàng son phấn cũng không phải chết, hai vị cô nương này ở bên trong cãi cọ lâu như vậy, sớm đã có người chú ý đến. Càng đừng nói đến câu cuối cùng kia, cũng bị một số người nghe thấy được. Cho nên, không bao lâu, việc này liền bị người có tâm truyền ra.
Gần đây trong kinh thành cũng không biết là như thế nào, phàm là tin tức có một chút liên quan đến Cố Thiệu, thường thì đều được truyền đi cực nhanh, mà người nguyện ý nghe cũng có rất nhiều, nghe đến hứng thú, cứ truyền đi mà không biết mệt.
Lúc này, còn không phải tin tức bình thường. Cố Trạng Nguyên trong lời đồn không gì không làm được không gì không biết, thế mà lại không biết đánh đàn sao?
Cùng được truyền ra ngoài với tin tức này, còn có tin thật ra Cố Trạng Nguyên chỉ có xuất thân nông hộ, trong nhà cũng không giàu có.
Ban đầu có một số người còn thấy kỳ quái vì sao Cố Thiệu lại không biết chơi đàn, bây giờ sau khi biết xuất thân của hắn, thì không cảm thấy có cái gì không đúng nữa. Xuất thân nông gia, có thể đọc sách đã không tệ rồi, lấy đâu ra nhiều tiền nhàn rỗi như vậy để học này học kia. Tuy nhiên, hiểu thì có hiểu, nhưng vẫn có rất nhiều người có hơi không tiếp thu được.
Thì ra ở trong lòng không ít người, Cố Trạng Nguyên quả thực là một tồn tại tụ tập linh khí của thiên địa, nhưng mà bởi vì những lời đồn đãi đó, lại mạnh mẽ kéo Cố Thiệu từ trên đám mây rơi xuống mặt đất, biến thành chẳng khác gì với người thường.
Lời đồn đãi còn truyền đi rất nhanh. Đặc biệt là trong số những người xem náo nhiệt, còn có những người đã sớm xem Cố Thiệu thành đối thủ, bây giờ gặp phải tin tức bất lợi với Cố Thiệu, lại không nhịn được mà âm thầm ra sức một phen, hận không thể làm cho toàn bộ người ở kinh thành đều đi trào phúng Cố Thiệu.
Người nghị luận rất nhiều, nhưng lại không ai dám chân chính chạy đến trước mặt Cố Thiệu nói cái gì.
Vì thế Cố Thiệu liền phát hiện, hai ngày nay người xung quanh hắn đều rất kỳ quặc. Đúng lúc Cố Thiệu cũng muốn biết rõ đến tột cũng nơi này đã xảy ra chuyện gì, tiểu Hạ công công lại đột nhiên tới Hàn Lâm Viện muốn mời hắn vào cung.
Cố Thiệu đành phải buông việc này xuống trước, cùng hắn ta tiến cung.
Không nghĩ tới bên trong Thái Cực Điện, Hoàng Thượng cũng đang phiền lòng vì việc này. Lúc này Hoàng Thượng cũng nghe được từ chỗ Phó công công, không chỉ có nghe chuyện người khác phê bình Cố Thiệu, còn nghe được người đầu sỏ gây tội là ai. Sau khi nghe xong ngọn nguồn, Hoàng Thượng lập tức sinh ra lòng áy náy với Cố Thiệu không ít, chỉ muốn nhanh chóng gọi người vào cung để bồi thường một chút cho tốt.
Đợi đến sau khi Cố Thiệu vào đại điện, sự áy náy trên mặt Hoàng Thượng chẳng giảm chút nào, mấy lần muốn nói lại thôi, Cố Thiệu nhìn mà không hiểu ra sao.
Đây là, đã xảy ra chuyện gì?
Chẳng lẽ Hoàng Thượng đột nhiên không muốn để hắn nhúng tay vào việc của Hộ Bộ nữa, chẳng lẽ là ai cáo trạng ở trước mặt Hoàng Thượng, là Tiền thượng thư? Hay là Đồng thị lang?
“Trạng Nguyên lang à…” Hoàng Thượng châm chước mở miệng, nhưng châm chước như thế nào, cũng vẫn khó có thể mở miệng, ông ta phải nói như thế nào đây, chẳng lẽ nói là những việc đó đều là cháu ngoại gái của ông ta làm ra, không liên quan gì đến ông ta?
Nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng Hoàng Thượng mới nghẹn ra một câu: “Hai ngày nay thật là uất ức cho ngươi. Cháu ngoại gái kia của trẫm thật sự không hiểu chuyện, thế mà lại nói như vậy ở bên ngoài! Ngươi yên tâm, quay đầu lại trẫm nhất định sẽ hung hăng phạt nàng, để lần sau nàng thành thật một chút!”
Cố Thiệu càng mơ màng hơn, chần chờ nói: “Cháu ngoại gái của ngài đã nói gì cơ?”
“Ngươi không biết?!”
“Thần, đúng thật là không biết.” Cố Thiệu rất muốn dùng sức vò đầu. Hai ngày nay hắn đều mải cãi cọ với người của Hộ Bộ, cả ngày mệt muốn chết, buổi tối trở về nằm xuống giường là ngủ, đâu có rảnh quan tâm đến chuyện bên ngoài?
Lúc này người sững sờ là Hoàng Thượng.
Ông ta đang lo phải giải thích chuyện này với Cố Thiệu như thế nào, sau đó vẫn là Phó công công thông minh, dùng hai ba câu đã giải thích rõ ràng chuyện bên ngoài cho Cố Thiệu.
Phó công công nói xong, Hoàng Thượng quan sát Cố Thiệu kỹ lưỡng, phân biệt hắn có tức giận hay không. Nếu như thật sự tức giận, vậy ông ta, vậy ông ta sẽ… hình như cũng không có cách gì, dù sao thì việc này là cháu ngoại gái của ông ta làm.
Hoàng Thượng bên này cũng không có lý.
Những lời đó đặt trên người ai cũng không dễ nghe, châm chọc xuất thân nông gia của người ta thì thôi, còn cười nhạo người ta không biết đánh đàn. Hoàng Thượng chỉ sợ Cố Thiệu bởi vì những lời này mà không vui, hoặc là bởi vì mấy câu nói không có đầu óc mà cảm thấy tự ti. Vậy thật sự tội lỗi lớn.
Cố Thiệu nghe xong, quả thực đã trợn mắt há hốc mồm. Chẳng qua, có một chút việc hắn vẫn cần phải làm sáng tỏ: “Hoàng Thượng, thần có xuất thân nông gia là không sai, nhưng mà thật ra thần biết đánh đàn.”
Hoàng Thượng ngẩn ra, tựa như không dự đoán được Cố Thiệu sẽ có phản ứng này, ngay sau đó thì cười ha ha: “Thật ra đây cũng không phải việc gì lớn, không cần phải giải thích đâu.”
Đây vẫn là một Trạng Nguyên lang hiếu thắng yêu mặt mũi, Hoàng Thượng bất đắc dĩ mà nghĩ.
Cố Thiệu hít một hơi: “Hoàng Thượng, thần thật sự biết.”
“Được rồi, được rồi, ngươi nói biết thì biết.”
Cố Thiệu nói như thế nào, Hoàng Thượng cũng cười ha hả mà trả lời hắn hai câu, từ đầu đến cuối cũng không phản bác hắn, sợ làm tổn thương lòng tự tôn có hơi mẫn cảm này của Cố Thiệu.
Cố Thiệu nói khô cả họng cũng không thấy Hoàng Thượng tin tưởng, sau khi nhìn lướt qua một vòng, lại thấy trong điện không có cây đàn nào, ngay cả cơ hội chứng minh bản thân mình biết đánh đàn cũng không cho hắn… Thôi, Cố Thiệu nghĩ, lần sau rồi nói, dù sao chuyện này phải chứng minh như thế nào, cũng không vội ngay lúc này.