Chương 308:
Ngày hôm nay, Cố Thiệu ở trong Thái Cực Điện nhận được không ít ban thưởng, tất cả số đó đều là do Hoàng Thượng xuất phát từ áy náy mà cố ý cho hắn.
Sau khi Cố Thiệu rời khỏi, Hoàng Thượng còn bắt đầu nói với Phó công công về mấy lời đồn của Cố Thiệu, nghĩ đến phản ứng của Cố Thiệu khi nãy, Hoàng Thượng cũng rất vui vẻ: “Vậy mà trẫm không phát hiện, Trạng Nguyên lang còn là một người tích cực như vậy, xem nặng mặt mũi hơn bất cứ thứ gì. Quả thật là người trẻ tuổi mà, sĩ diện đó.”
Hoàng Thượng cũng không tức giận, ngược lại cảm thấy Trạng Nguyên lang như vậy còn rất mới lạ.
Phó công công nhớ lại dáng vẻ sốt ruột khi nãy của Cố đại nhân, có hơi không xác định nói: “Lỡ như người ta thật sự biết đánh đàn thì sao?”
“Sao biết được chứ. Ngươi lại không phải không biết hoàn cảnh gia đình nhà Trạng Nguyên lang như thế nào? Chính hắn cũng đã nói đó, mười năm trước cũng chưa từng chạm vào đàn, chờ đến sau này sau khi quen biết Tấn An tiên sinh mới bắt đầu học. Ngươi cẩn thận nghĩ lại xem, từ lúc hắn quen biết Tấn An tiên sinh đến giờ mới được bao lâu hả, dù là ngày nào cũng chăm học khổ luyện, nhiều nhất cũng chỉ là có thể đàn ra vài tiếng thôi, sao có thể tính là biết đàn được chứ?”
Kẻ sĩ của Đại Tề chuộng phong nhã, cầm kỳ thư họa ở trong mắt bọn họ là việc lớn hạng nhất. Tuy nhiên thật ra Hoàng Thượng không có chấp niệm gì với việc này, ban đầu bị tiên đế ép học không ít, sau khi tiên đế đi, Hoàng Thượng cũng không hay chạm vào nữa, ông ta cũng không cảm thấy biết những thứ đó thì có gì đặc biệt hơn người: “Trạng Nguyên lang cũng thật khách khí, không biết thì không biết thôi mà, trẫm cũng sẽ không chê cười hắn.”
Phó công công thấy Hoàng Thượng nói rất chắc chắn thì cũng không nói nữa.
Chỉ là Hoàng Thượng vui vẻ một trận, bỗng nhiên lại nhớ tới những lời đồn đãi không xuôi tai kia, ý cười trên mặt dần dần được thu lại, mang theo chút không kiên nhẫn: “Người đọc sách trong kinh thành này cũng thế, quan viên cũng thế, bụng dạ đều quá hẹp hòi nhỏ nhen, nhỏ đến mức một người trẻ tuổi mới ra đời cũng không buông. Xuất thân nông gia thì như thế nào, nhà cao cửa rộng hiển quý thì như thế nào? Đức độ như thế, còn có thể trông cậy vào bọn họ làm được đại sự gì à? Chẳng qua đều là đồ ngu xuẩn bảo sao hay vậy thôi, lấy người khác ra để chê cười, không nghĩ tới bản thân bọn họ, mới là chuyện chê cười chân chính!”
Phó công công càng cúi đầu thấp hơn.
Trong khoảnh khắc, lại nghe Hoàng Thượng ở bên kia nói: “Còn có bên Yên Nhi kia, cũng phải cho chút giáo huấn. Người đã lớn như vậy rồi, sao mà chẳng một chút tính toán trước nào hết vậy? Việc này nếu không phải nó gây ồn ào ra tới, trẫm cũng không cần phải trong ngoài bất nhất như vậy.”
Lời này Phó công công lại càng không tiện nói tiếp, sau một lúc lâu chỉ nói: “Có lẽ là Cao huyện chủ còn nhỏ mà, không phân rõ nặng nhẹ cũng chưa biết chừng.”
Hoàng Thượng nhướn mày lên: “Cập kê rồi mà còn nhỏ? Trạng Nguyên lang người ta còn chưa có cập quan (20 tuổi) kìa!”
Lời này, bảo Phó công công phản bác như thế nào? Đành phải duy trì một gương mặt tươi cười, lẳng lặng đứng ở trước mặt Hoàng Thượng.
“Trẫm thấy ấy, Yên Nhi này hơn phân nửa là bị nương của nó chiều hư, lần sau gặp mặt trẫm nhất định phải nói nói nó một trận, hoàn toàn uốn nắn lại tính tình của nó cho ngay thẳng. Sao có thể bắt nạt người khác như vậy chứ, Trạng Nguyên lang người ta lại không chọc tới nó, thật là không hiểu chuyện…”
Lải nhải, nói đến nói đi vẫn là Cố Thiệu. Phó công công đứng ở đó cảm khái, lòng nói may mắn Cố đại nhân này không phải hoàng tử, nếu không, chẳng phải là mỗi ngày trong triều đều sẽ ồn ào đến lật trời à.
Một nơi khác, Cố Thiệu ôm đồ được thưởng trở về Hàn Lâm Viện cũng không vui vẻ lắm.
Tuy rằng Phó công công không nói rõ ra, nhưng Cố Thiệu vẫn có thể đoán được đến tột cùng người bên ngoài nói gì về hắn. Cố Thiệu không rõ, bản thân mình chưa làm gì cả, sao lại chọc cho nhiều người hận như vậy chứ?
“Ký chủ, ngươi đã quen rồi.” Hệ thống lên tiếng.
“Quen cái gì, quen để người ta mắng?” Cố Thiệu thở hồng hộc mà ôm đồ vật, vừa đi đường vừa oán trách ở trong lòng, “Cũng không biết sao mà bọn họ rảnh rỗi như vậy, ngày nào cũng nhìn chằm chằm ta làm gì, ta lại không trêu ai chọc ai!”
“Còn có Cao Yên gì, thật là một phiền toái. Sớm biết vậy thì lần đầu tiên gặp nàng ta, ta nên trốn xa một chút, đen đủi!”
Cố Thiệu nói rồi dần dần có hứng, bắt đầu công kích bừa bãi: “Còn có ca ca của nàng ta, cũng là kẻ kỳ kỳ quái quái, lần trước hai người bọn họ thế nào cũng phải kéo ta vào tửu lầu. Nếu như lần trước không gặp phải, nói không chừng cũng sẽ không có sự việc lần này. Làm ta mất mặt ở trên phố thì thôi, còn mất mặt ở trước mặt Thánh Thượng một lần, mấu chốt là Thánh Thượng còn không tin ta nói.”
Hắn thật uất ức mà!
Rõ ràng bản thân mình biết đánh đàn, lúc trước bị hệ thống ép đánh đàn hàng ngày, còn là vào đêm khuya rét lạnh của tháng chạp, viết xong công khóa còn bị ép đánh đàn, tay cũng đàn đến sưng lên mới học được. Hắn cũng không có cơ hội khoe khoang, bây giờ lại bị người ta bôi nhọ như vậy, người uất ức nhất chính là hắn.
“Gần đây ký chủ đoạt hết nổi bật, có người không thể thấy ngươi tốt cũng là bình thường. Còn Cao Yên kia à…” Hệ thống do dự một chút, cuối cùng nói, “Nha đầu chưa mọc hết tóc thôi, nhảy nhót không cao bao nhiêu, cũng không cần để ý tới nhiều làm gì.”
Cố Thiệu còn ở đằng kia lẩm bẩm: “Ta cũng không làm gì nổi bật mà.”
Hắn hoàn toàn không cảm thấy bản thân mình làm ra việc nổi bật chỗ nào, chỉ là làm việc bình thường thôi.
Hệ thống biết dây thần kinh của Cố Thiệu thô, cũng không tranh chấp với hắn về cái này, chỉ nói: “Tóm lại, ngươi cứ vững vàng trước đã là được, chờ lát nữa khi quay về thì đừng có làm cho người ta chê cười.”
“Ta biết rồi.” Cố Thiệu cũng sĩ diện, hiểu rằng trước khi việc này chưa được làm sáng tỏ, nhất định không thể để cho người ta chê cười trước.
Mặc kệ người khác chê cười đã sắp hai ngày rồi.
Cố Thiệu vừa đi vừa cân nhắc, nghĩ có trường hợp nào mà mọi người đều có mặt, còn có thể để hắn đàn một khúc trước mặt mọi người hay không. Nếu thật sự có thì thật tốt, đợi hắn dùng hành động phá những lời đồn kia, sau này sẽ không còn người nào chỉ chỉ trỏ trỏ nữa.