Chương 309:
Chuyện gì cũng phải làm sáng tỏ ở trước mặt mọi người mới có hiệu quả, mới trực tiếp nhất, cũng khả năng lấp kín miệng người khác nhất.
Cố Thiệu còn đang phiền đây, trùng hợp sao lại đụng phải người không có mắt. Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn Cố Thiệu liền giận dữ. Người này, còn không phải là kẻ mấy ngày nay thường xuyên ở bên cạnh lẩm nhẩm lầm nhầm với hắn à? Tuy Cố Thiệu không biết tên họ của người này là gì, nhưng mà hắn biết, người này cùng một đám với Chu Bá Kỳ.
Lập tức, Cố Thiệu dừng bước chân lại, rất là khó chịu mà nhìn Chu Bá Kỳ một cái.
Chu Bá Kỳ bị trừng mà không thể hiểu được, ngẩng đầu hỏi: “Ngươi đây là có ý gì?”
“Ta có ý gì? Ta còn muốn hỏi xem các ngươi có ý gì đấy.” Cố Thiệu xù lông, chỉ là hắn nhớ tới lời hệ thống mới vừa dặn dò, vẫn không nên ồn ào ra, miễn cho lại khiến nhiều người đến đây xem chuyện cười của hắn. Cho nên, mặc dù Cố Thiệu có tức giận nhưng cũng không lớn tiếng ồn ào, “Rõ ràng còn chưa biết tình huống như thế nào, đã bắt đầu nói xấu trước rồi. Ta có liên quan gì đến các ngươi à? Dùng cả ngày để nhìn chằm chằm chuyện của ta không bỏ? Có lòng nhàn rỗi thế này thì đi đọc thêm hai quyển sách đi, có thêm chút học vấn, mới không đến nỗi ngày ngày chỉ nhìn vào việc lộn xộn sau lưng người khác, mất mặt!”
Đào Nhị vừa nghe lời này liền biết là đang nói gã, gã chỉ vào Cố Thiệu muốn bác bỏ ngay lập tức. Nhưng gã còn chưa mở miệng, đã bị Chu Bá Kỳ ngăn lại.
Sắc mặt của Chu Bá Kỳ cũng không tốt.
Chỉ là Cố Thiệu cũng không sợ hắn ta, ngược lại cảm thấy người này thật giả dối. Cái người nói xấu hắn này đi theo phía sau Chu Bá Kỳ cả ngày mà Chu Bá Kỳ lại không biết? Buồn cười.
“Xí, làm bộ làm tịch.”
Chu Bá Kỳ nghe được lời này, gân xanh trên thái dương cũng nhảy dựng lên.
Cố Thiệu cũng không phản ứng lại với mấy bọn họ nữa, xùy một tiếng rồi nhấc chân rời đi.
Đào Nhị vốn định đi lên lý luận hai câu, lại không nghĩ Chu Bá Kỳ bên kia còn tích cực hơn gã vài phần: “Ngươi đứng lại trước đã!”
Thân thể Đào Nhị cứng đờ, quay đầu lại nhìn lên, chỉ thấy cả khuôn mặt của Chu Bá Kỳ đã trở nên lạnh lẽo, tự dưng khiến cho người ta khiếp sợ. Quan hệ của gã và Chu Bá Kỳ vẫn luôn không tồi, nhưng trước giờ chưa từng thấy hắn ta mang khuôn mặt lạnh như vậy đối diện với mình.
“Ngươi nói hắn cái gì ở bên ngoài?”
“Ta, ta cũng không nói gì cả.” Đào Nhị muốn lảng tránh theo bản năng.
Chu Bá Kỳ nhìn chằm chằm vào đôi mắt của gã, dần dần sinh ra vài phần thất vọng. Đương nhiên hắn ta tức vì câu Cố Thiệu nói hắn ta khi nãy, nhưng mà so với câu kia, hắn ta càng tức giận với hành động của Đào Nhị hơn.
Nói xấu sau lưng người ta, trước nay đều không phải hành vi của quân tử. Dù Cố Thiệu có sai lầm, vậy thì cũng không tới lượt bọn họ chỉ chỉ trỏ trỏ, càng không nói đến lần này Cố Thiệu cũng không sai gì.
“Đừng có lần sau nữa.” Chu Bá Kỳ gằn từng chữ một.
Đào Nhị cắn răng, một lúc lâu, mới hoàn toàn nhụt chí: “Được rồi được rồi, sau này ta thấy hắn thì sẽ cách hắn xa một chút còn không được à.”
Người nói xấu lại không phải chỉ có mình gã, sao chỉ có mỗi gã bị mắng thôi, thật là xui xẻo quá!
Khi Cố Thiệu trở về, vẫn ở bên kia oán giận như cũ. Hắn cảm thấy Chu Bá Kỳ không có khả năng không biết tiểu tuỳ tùng kia của hắn ta nói gì hắn ở bên ngoài, mới vừa rồi nói những lời đó ở trước mặt hắn, nhất định đều là giả vờ.
“Nhìn thì là một công tử ca nhân mô nhân dạng, không nghĩ tới trong lòng lại nhỏ nhen như vậy, chắc chắn là hắn ghen ghét với việc ta đoạt danh Trạng Nguyên của hắn…”
Hệ thống yên lặng mà nghe hết trong chốc lát, cũng không quấy rầy, quyết định mặc kệ cho hắn nói, dù sao kẻ bị mắng chính là Chu Bá Kỳ, cũng không phải nó.
Không sao cả, ký chủ vui vẻ là được.
Tối hôm nay trở về, hai phu thê Trần Kim Liên lại bị những thứ Cố Thiệu mang về làm cho kinh ngạc lần nữa. Vốn dĩ Cố Thiệu định rằng cũng để mấy thứ này ở trong thư phòng như bình thường, nhưng sau đó nghĩ lại, đồ vật ngự tứ, không phải là bày ra mới có thể cho người ta biết đây là ngự tứ à. Cho nên, Cố Thiệu đem tất cả đồ vật tới nhà chính hết.
Trần Kim Liên coi mấy thứ này như bảo bối, cứ mãi dặn dò hai đứa nhỏ không thể đụng vào, ngay cả tới gần đều không thể được. Nhưng bà càng nói như vậy, Cố Lễ càng không quản được bàn tay của mình, lần này đã là lần thứ ba đưa tay lên sờ soạng, sau khi bị Trần Kim Liên bắt được, hung hăng giáo huấn một trận. Cố Đại Hà đứng ở bên cạnh, lại chẳng có ý đi lên xin tha chút nào, muốn ông nói thì hẳn nên đánh tàn nhẫn hơn một chút, miễn cho tên tiểu tử thối này không nhớ được lâu, thật sự chạm vào đồ vật ngự tứ.
Tuy rằng đúng thật sự đồ vật ngự tứ trong nhà bọn họ rất nhiều.
Cố Lễ nước mắt lưng tròng mà nhìn về phía đại ca, kết quả đại ca của nhóc đã nhìn thấy một màn này, thế nhưng lại nhún vai rồi rời đi.
Oà ——
Cố Lễ lập tức gào lên, nhóc cảm thấy địa vị của mình ở trong nhà, đã giảm xuống rồi lại giảm xuống hơn, bây giờ không biết đã rơi xuống góc nào rồi, nhóc quá thảm!
Hôm sau đến Hàn Lâm Viện, Cố Thiệu còn để lại một tiểu tâm tư, mang theo cây cầm mà Tấn An tiên sinh tặng cho hắn đi qua. Tuy nói cầm có vải bọc lại, nhưng nhìn từ bên ngoài vẫn có thể nhìn ra thứ này là gì. Không ít người nhìn ở trong mắt, ở trong lòng cũng yên lặng đoán Cố Thiệu mang theo một cây đàn đến đây, đến tột cùng là có ý gì.
Chẳng lẽ là bị trào phúng ác quá, muốn bắt đầu học từ đầu? Vậy cũng không thể học ở bên trong Hàn Lâm Viện chứ.
Cố Thiệu cũng lười giải thích với bọn họ, đặt đàn ở chỗ đó, chờ hai ngày sau khi tiến cung lần nữa, Cố Thiệu liền mang theo đàn cùng đi với vẻ rất đương nhiên.
Người kinh ngạc không chỉ có những người ở Hàn Lâm Viện, ngay cả Hoàng Thượng ở Thái Cực Điện cũng bị Cố Thiệu làm cho kinh ngạc. Đặc biệt là khi Cố Thiệu còn nói, muốn đàn một khúc cho ông ta nghe.
Theo bản năng Hoàng Thượng không muốn nghe lắm. Nhưng ngại với lòng tự trọng ngày càng mẫn cảm của Cố Thiệu, Hoàng Thượng vẫn đồng ý. Vốn dĩ ông ta cho rằng bản thân mình chắc là sắp nghe phải một đoạn Thiên Ma âm, đã chuẩn bị che lại lỗ tai xong, kết quả —— hình như không đúng lắm.