Chương 310:
Sau một lúc lâu, Hoàng Thượng ngơ ngác nhìn Trạng Nguyên lang đang đánh đàn ở bên cạnh. Nếu chỉ nhìn vào tư thế mà thôi, còn rất ra hình ra dáng, so với văn nhân nhã sĩ còn phải văn nhân nhã sĩ hơn. Còn tiếng đàn, Hoàng Thượng có hơi hoài nghi có phải bản thân mình nghe lầm hay không: “Nghe còn rất hay.”
Cố Thiệu không nhịn được đắc ý một chút. Tuy rằng hắn không đàn được hay như Tấn An tiên sinh, nhưng cũng coi như là không tồi, ngay cả tiểu rác rưởi hệ thống kia cũng không bới móc ra được gì.
Một khúc đã xong, Cố Thiệu lấy tay giữ dây đàn, ngừng dư âm lại.
Hoàng Thượng liên tục chớp mắt mấy cái, lại nhìn thoáng qua Phó công công ở bên cạnh cũng đang kinh ngạc, lúc này mới xác định vừa rồi mình thật sự không nghe lầm. Ông ta nghiêng người sang: “Trạng Nguyên lang ngươi thế mà thật sự biết đánh đàn à.”
Cố Thiệu có chút kiêu ngạo nhỏ: “Trước giờ vi thần cũng không nói dối.” Nói xong, hắn nhìn Hoàng Thượng một cái, “Càng sẽ không nói dối với Thánh Thượng.”
“Tốt, rất tốt!” Nếu không phải e ngại hình tượng, Hoàng Thượng cũng muốn hung hăng vỗ tay mấy cái, “Trạng Nguyên lang à, ngươi thật đúng là làm trẫm ngoài ý muốn. Cho tới giờ ngươi đi theo Tấn An tiên sinh mới mấy tháng chứ, thế mà có thể đàn được hay như vậy.”
Tuy rằng Hoàng Thượng không thích đánh đàn, nhưng trình độ giám định và thưởng thức vẫn phải có. Ông ta chưa từng nghe khúc này bao giờ, đoạn đầu thì nhẹ nhàng bay bổng, đoạn sau thì mạnh mẽ cuồn cuộn, khiến cho người ta tâm trí hướng về. Khúc này, hơn phân nửa là chính Cố Thiệu tự nghĩ ra, “Chẳng lẽ ngươi thật sự cái gì cũng biết?”
Tất nhiên Cố Thiệu không dám đáp như vậy: “Chỉ là luyện nhiều, nên quen tay hay việc thôi, đâu thể cái gì cũng biết được chứ?”
Hoàng Thượng lại cảm thấy Cố Thiệu đang khiêm tốn. Đáng giận ghê, rõ ràng Trạng Nguyên lang ưu tú như vậy, lại bị người ta chửi bới đến tận đây: “Không được, trẫm thấy lời đồn bên ngoài thật sự kỳ cục, phải nhanh chóng làm sáng tỏ mới được.”
Ông ta không chấp nhận được việc người khác chửi bới Trạng Nguyên lang như vậy. Nếu thật sự không biết đàn thì thôi, nhưng rõ ràng là người ta biết cơ mà. Cả ngày chỉ biết ở đó khua môi múa mép, thật là làm cho người ta thấy ghét.
Đừng nói là vì Cố Thiệu, dù là vì chính Hoàng Thượng ông ta, cũng phải xả ngụm ác khí này ra trước. Nói đến đây, sao ông ta muốn nhìn thấy dáng vẻ những người tự cho là đúng kia bị vả mặt như vậy nhỉ.
Vốn Hoàng Thượng đang nghĩ nên làm như thế nào để Cố Thiệu bộc lộ tài năng ở trước mặt mọi người, còn chưa nghĩ ra được chút manh mối nào, bên kia Phó công công bỗng nhiên mở miệng nói: “Thánh Thượng, hôm qua sứ giả của Hỏa Tầm Quốc đã tới triều, theo án lệ, Thánh Thượng nên mở tiệc chiêu đãi một hai.”
“Cũng phải, sao trẫm lại quên mất cái này.” Mở tiệc chiêu đãi còn không phải là triệu các đại thần đến cùng nhau à, ban đầu Hoàng Thượng còn không có hứng thú gì với Hỏa Tầm Quốc này đâu, bây giờ bởi vì chuyện của Cố Thiệu, ngược lại có thêm vài phần hứng thú, “Như thế vừa hay, Trạng Nguyên lang à, hôm nào trẫm mở tiệc chiêu đãi đại sứ Hỏa Tầm Quốc, đến lúc đó ngươi nhất định phải biểu hiện cho tốt, lại cho trẫm nở mày nở mặt một trận!”
Điều Cố Thiệu muốn, chẳng qua cũng chính là kết quả này: “Vi thần nhất định toàn lực ứng phó.”
“Tốt, tốt, vậy trẫm sẽ chờ đó.”
Chờ xem những người đó sẽ có sắc mặt gì. Quân thần hai người nhìn nhau cười, tất cả đều ở trong im lặng. Tưởng tượng đến việc lại có thể xem kịch vui, Hoàng Thượng sinh ra vài phần chờ mong không thể hiểu được.
Mấy ngày sau, sứ thần Hỏa Tầm Quốc vào triều yết kiến. Nghe nói Hoàng Thượng và họ nói chuyện với nhau rất vui, ngay lập tức cho người bày yến hội lớn, mời tất cả quần thần, mở tiệc chiêu đãi sứ giả Hỏa Tầm Quốc.
Sứ giả Hỏa Tầm Quốc biết được tin tức này từ chỗ quan phiên dịch, kích động mà đỏ cả mặt.
Tuy rằng vừa nãy khi ông ta gặp mặt hoàng đế Đại Tề, từ đầu tới cuối cũng chưa nói được hai câu đã bị ngắt lời, nhưng mà hoàng đế Đại Tề vẫn đối xử với ông ta không tệ, bây giờ thế mà còn muốn mở tiệc chiêu đãi ông ta. Xem ra chắc là khi nãy ông ta nhìn lầm rồi, lúc đang tiếp kiến, chắc hoàng đế Đại Tề không phải là đang thất thần phát ngốc, mà là đang tự hỏi nên mở tiệc chiêu đãi ông ta như thế nào.
Tưởng tượng như vậy, sứ giả Hỏa Tầm Quốc lập tức cảm thấy càng có mặt mũi.
Hoàng Thượng bị người ta nhắc mãi trước mắt trong đầu còn đang bận suy nghĩ rằng, hôm nay người tới đầy đủ không, trường hợp đã đủ lớn hay chưa? Còn sứ thần Hỏa Tầm Quốc gì đó, đã sớm bị ông ta vứt ra sau đầu rồi. Hoàng Thượng chẳng cảm thấy hứng thú gì với những người ngoại bang mang vẻ ngoài hiếm lạ cổ quái đó. Trông xấu như vậy, mùi trên người còn nồng, cũng không biết là mùi mồ hôi hay là mùi nước hoa, bốc lên làm cho người ta đau cả não.
Hoàng Thượng là một quân chủ tinh tế, không thể nhìn được mấy hán tử ngoại bang trông cẩu thả như vậy, ông ta ghét bỏ.
Quần thần nhập tọa, không lâu sau, Hoàng Thượng cũng tới rồi.
Sau khi hai bên đã ngồi xuống, mọi người lại nghe thấy Thánh Thượng nói những lời khách sáo với sứ giả Hỏa Tầm Quốc một phen. Mọi người nghe mà thất thần, cho nên căn bản cũng không biết bắt đầu từ câu nào mà chủ đề câu chuyện đã thay đổi, chờ đến cuối cùng khi bọn họ phục hồi tinh thần lại, Thánh Thượng đã triệu Cố tu soạn đến trước mặt rồi.
Cũng không biết Thánh Thượng nói với Cố tu soạn cái gì, sau một lát, ngự tiền tổng quản Phó công công đã mang theo người, ôm một cây đàn cổ tới, lại còn ở trước mắt bao người, đưa đàn cho —— Cố tu soạn!
Tiểu Lý thị lang biết rõ Cố tu soạn là một người thần kì. Nên khi Cố Thiệu nhận đàn, hắn không những không có suy nghĩ chế giễu mà ngược lại còn lặng lẽ quan sát nét mặt của mọi người trong yến hội.
Thánh Thượng bên trên thì không cần phải nói, từ lúc mới bắt đầu, trên mặt đã mang nụ cười, nhìn qua cũng biết tâm trạng không tệ, khiến người khác không phân biệt được liệu ông có nghe thấy những lời đồn đại ngoài kia chưa; về phần những vị đại thần ngồi phía dưới Hoàng Thượng, Tiểu Lý thị lang nhìn một vòng, cũng không thể nhìn ra bất cứ thứ gì từ trên mặt họ.