Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 312: Chương 311:

Chương 311:

Công phu không biểu lộ một chút cảm xúc nào này, thật lợi hại.

Sau khi Hoàng Thượng cổ vũ Cố Thiệu xong liền kêu người phiên dịch đến giới thiệu Cố Thiệu với sứ thần của Hỏa Tầm Quốc. Người phiên dịch dựa theo ý của Hoàng Thượng, không thể không nhắm mắt mà ba hoa khoác lác một trận với sứ thần Hỏa Tầm Quốc.

Sau khi sứ thần Hỏa Tầm Quốc kia nghe xong, liền nhìn Cố Thiệu bằng ánh mắt kính nể. Nghe nói Trạng Nguyên lang của Đại Tề chính là ngàn dặm mới tìm được một, Trạng Nguyên tuổi trẻ như vậy, đúng là rất khó gặp được. Nghe ý tứ của Hoàng Thượng Đại Tề, dường như vị Trạng Nguyên lang này không gì không biết, không gì không hiểu.

Cũng không biết liệu hắn có nghe hiểu ngôn ngữ của nước bọn họ hay không.

Hắn mượn lời của người phiên dịch mà nói hai câu với Cố Thiệu, Cố Thiệu khách khí mà trả lời lại, hai bên đều là ông nói gà bà nói vịt, nếu không phải ở giữa còn có người phiên dịch thì không biết hiện trường có bao nhiêu xấu hổ. Cố Thiệu không nhìn được bắt đầu suy nghĩ lung tung: Nếu hắn có thể nghe hiểu những lời sứ thần Hỏa Tầm Quốc nói, thì chẳng phải là… rất có mặt mũi sao?

Suy nghĩ này vừa vội vàng lướt qua liền biến mất, Cố Thiệu nghe Thánh Thượng động viên, khẽ gật đầu, sau đó liền ngồi xuống chính giữa, chậm rãi đặt tay lên dây đàn.

Mọi người đều ngơ ngác nhìn. Nhìn tư thế này, không lẽ hắn đã từng học qua? Nhưng không phải trên phố đều nói Cố tu soạn này căn bản không biết đánh đàn sao? Mặc dù không biết tại sao nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng mọi người xem kịch. Đặc biệt là người bị xem chính là Cố Thiệu đang nổi tiếng dạo gần đây.

Gần đây, Tiền thượng thư đã có chút mệt mỏi khi tranh cãi với Cố Thiệu, nhưng Đồng thị lang vẫn tràn đầy năng lượng, vì thế, Đồng thị lang dẫn đầu hơn một nửa người của Hộ Bộ, cùng với nhiều người trong Lại Bộ do Lý thị lang dẫn đầu đều đang đợi xem trò cười của Cố Thiệu. Cố Thiệu có biết chơi đàn hay không đã không quan trọng nửa, quan trọng là hôm nay Cố Thiệu có thể sẽ mất mặt. Bọn họ không tin Cố Thiệu có thể chơi đàn xuất sắc như thế nào, chỉ cần không xuất sắc, vậy biểu hiện của hắn có thể được coi là làm mất mặt Đại Tề bọn họ trước mặt sứ thần nước khác, đến lúc đó những lời bình luận trên phố có thể lại càng nghiêm trọng hơn.

Tuy nhiên, bọn họ càng hy vọng Cố Thiệu sẽ không làm được, bây giờ hắn dám ra đây, chẳng qua cũng chỉ là muốn giữ lại thể diện cho bản thân, tạm thời ôm chân Phật học được hai ba chiêu mà thôi.

Cho dù những người này nghĩ gì trong lòng, Cố Thiệu cũng không thèm để ý.

Sau khi ngồi vào chỗ, Cố Thiệu liền tiện tay gảy lên.

Hắn bị hệ thống ép buộc phải ghi nhớ rất nhiều bản cầm phổ, những bản nổi tiếng khắp nơi, những bản trôi dạt thất lạc, chỉ cần là những bản có tên thì hệ thống đều có. Đối với những bản cầm phổ này, Cố Thiệu đã ghi nhớ trong lòng từ lâu. Dù sao hôm nay cũng là cung yến, Cố Thiệu chọn một từ khúc du dương nhẹ nhàng, đây là một đoạn hắn đã thấy trước đây, cũng đã sớm thất lạc, bây giờ cho dù hắn đàn ra chỉ sợ những người ở đây cũng không có ai nghe ra được.

Dây đàn khẽ chuyển động, tiếng nhạc trong trẻo từ dây đàn truyền ra, rơi vào trong tai mọi người. Thánh thót như mùa xuân trong núi, nhẹ nhàng rung động như nhạc thần tiên, dào dạt tràn đầy bên tai, phảng phất như bầu trời đang đến.

Chỉ trong nháy mắt, trong điện liền xuất hiện rất nhiều gương mặt ngạc nhiên.

Hoàng Thượng liếc nhìn những người này, trong lòng đã vui muốn bay lên trời. Đáng đời! Ai bảo cả đám bọn họ xem thường người khác, còn chế giễu xuất thân của người ta, cũng không nhìn lại xem bản thân mình là gì.

Trong đám người xem trò vui này, từ trước đến giờ đều chưa từng nghĩ tới Cố Thiệu lại thật sự biết đánh đàn, lại đàn xuất sắc như vậy. Cho dù bọn họ không nghe ra đây là từ khúc gì, nhưng vẫn hiểu được người soạn nhạc này có trình độ rất cao, người chơi đàn lại rất điêu luyện. Những người vốn muốn xem trò cười, bây giờ đã xấu hổ đến đỏ cả mặt. Không nói mấy ngày trước bọn họ còn đang đợi nhìn xem trò cười của Cố Thiệu, bây giờ thật sự đã thành trò cười, nhưng là trò cười của bọn họ, đúng là xấu hổ muốn chết.

Giữa điện yên tĩnh không tiếng động, là đang ngồi thiền hay đang xấu hổ cũng được, không một ai dám phát ra âm thanh quấy rầy hắn.

Cố Thiệu mặc áo bào màu xanh, ngồi ngay ngắn trước án. Có lẽ vì trời sinh quá mức tuấn tú, hoặc bởi vì hắn còn quá trẻ, bộ quan phục màu xanh lục thoạt nhìn không mấy bắt mắt, vậy mà khi hắn mặc lên người lại mặc ra mấy phần xuất chúng. Những người quan tâm liền nhìn Cố Thiệu thêm mấy lần. Thật ra cũng không trách Thánh Thượng đối xử khác biệt với Cố đại nhân, ai mà không thích nhìn người đẹp, cho dù không làm gì, chỉ cần đặt bên cạnh cũng cảm thấy cảnh đẹp ý vui.

Không thấy Thánh Thượng đối xử với mấy vị hoàng tử sao, ngoại trừ đại hoàng tử lớn tuổi hơn thì khá được coi trọng, còn lại chính là tứ hoàng tử lớn lên vô cùng xinh đẹp. Có thể thấy, cho dù Thánh Thượng có sáng suốt đến đâu cũng phải xem mặt. Huống chi vị Cố đại nhân này nghe nói còn có bản lĩnh không nhỏ, đương nhiên lại càng khác.

Một khúc đàn kết thúc, người nghe đến say mê còn không kịp phản ứng, người nghe không vô lại càng không muốn phản ứng, chỉ có Hoàng Thượng và sứ giả của Hỏa Tầm Quốc là không nghe đến mức say mê, cũng sẽ không không phản ứng, ngay khi Cố Thiệu vừa hạ tay xuống, Hoàng Thượng liền cao giọng hô “Tốt”.

Ngay cả sứ giả của Hỏa Tầm Quốc cũng liên tục vỗ tay, trong miệng lại nói những lời mà người bên ngoài nghe không hiểu được.

Cố Thiệu buông đàn ngọc, trong đầu lại hỏi hệ thống: “Người kia đang nói cái gì vậy?”

“Nói ngươi đàn rất tốt.”

Cố Thiệu im lặng chớp mắt một cái: “Ngươi nói xem, hắn có thật sự nghe hiểu không?”

“Nói nhảm!” Hệ thống lườm hắn một cái: “Đương nhiên là nghe không hiểu rồi.”

Phong tục và tập quán của Đại Tề vô cùng khác so với Hỏa Tầm Quốc, người ta căn bản cũng không biết thưởng thức cổ cầm, cho nên lớn tiếng khen ngợi như vậy, hơn phân nửa chính là nể mặt Hoàng Thượng.

Cố Thiệu nghĩ lại thấy cũng đúng, liền mang cầm trở lại trước điện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!