Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 313: Chương 312:

Chương 312:

Hoàng Thượng hôm nay vô cùng thỏa mãn. Càng nhìn những người đó không hài lòng thì ông càng vui vẻ, càng cảm thấy Cố Thiệu chỗ nào cũng tốt. Ông cố ý đứng lên, thân mật mà vỗ vai Cố Thiệu: “Mấy ngày nay đúng là ủy khất Trạng Nguyên lang rồi. Trẫm không thích xen vào chuyện thị phi của thiên hạ, nhưng lại có mắt có thể nhìn thấy rõ ràng. Trong triều đình này, có người đứng dưới thanh thiên bạch nhật làm người quang minh lỗi lạc, cũng có người trốn ở nơi âm u xó xỉnh cả ngày không ló mặt. Công việc mỗi ngày thì không làm, chỉ ở sau lưng người khác khua môi múa mép, thật đúng là khiến trẫm xấu hổ khi phải nói ra.”

Một lời vừa xong, không ít người đều cúi đầu.

Hoàng Thượng liếc mắt nhìn một vòng đại điện, biết lời nói của mình đã đâm thấy tâm can của ai, trong lòng ông liền vô cùng thoải mái. Cuối cùng còn bảo Cố Thiệu trực tiếp mang đàn cổ về, nói đây là thưởng cho Cố Thiệu.

Lần này, không biết có bao nhiêu người trong điện ghen tị muốn chết khi nhìn thấy như vậy. Nhưng cho dù có ghen tị cỡ nào thì bọn họ cũng phải nhịn, ai bảo bọn họ không có gương mặt cũng không có số phận như Cố đại nhân chứ.

Tiểu Lý thị lang lại lần nữa cảm thấy may mắn khi trước đó bản thân không bàn tán gì về Cố Thiệu, hắn nghiêng đầu, nhìn Đồng thị lang bên cạnh đang ngấm ngầm chịu đựng không phát ra tiếng: “Hôm qua ta đã nói rồi, bảo ngươi kiềm chế một chút, ngươi lại cứ nhất định không nghe, cứ thích đi nói xấu người ta, bây giờ thì hay rồi __”

Ngươi ta ở trước mặt Thánh Thượng và các vị đại nhân trong triều, mạnh mẽ chứng minh danh tiếng của mình.

Đồng thị lang nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn được nữa: “Rốt cuộc là ngươi đứng về bên nào?”

“Dù sao cũng không đứng chung với người ngu.”

“Ngươi nói ai hả?”

Tiểu Lý thị lang cười ha ha một tiếng: “Nói ngươi ngu ngươi liền không vui. Vậy sao ngươi không nhìn lại bản thân mình xem, từ khi đối đầu với Cố tu soạn, ngươi đã mất mặt bao nhiêu lần rồi?”

“Ngươi __” Đồng thị lang sắp bị hắn chọc tức chết rồi, người này đúng là ăn cây táo rào cây sung, không biết phân biệt tốt xấu.

Nói về hai người bọn họ, vốn dĩ cùng là thị lang, ở chung cũng coi như không tệ, nhưng gần đây lại vì cái tên Cố Thiệu này mà bất đồng giữa hai người càng lúc càng lớn. Nghĩ đến đây, thành kiến của Đồng thị lang đối với Cố Thiệu lại sâu thêm mấy phần. Người này đúng là tà ma mà, tà ma đến đáng sợ.

Không lẽ hắn bị cái người tà ma này che mắt sao!

Trong cung yến lần này, Cố Thiệu coi như là đàn một tiếng làm kinh động lòng người. Sau hắn, không còn ai có thể nổi trội hơn. Sau khi cung yến kết thúc, những câu chuyện liên quan đến việc Cố đại nhân đánh đàn cũng nhanh chóng lan truyền. Lúc trước không ít người từng nói Cố Thiệu xuất thân từ nông thôn chắc chắn chưa từng chạm vào đàn, lúc này đều ngơ ngác. Dù sao người ta đã bộc lộ sự tài giỏi của mình trong cung yến, ngay cả Thánh Thượng cũng thốt lên một câu “Tốt”, các vị đại nhân trong điện đều thấy rõ ràng, nghe nói sau khi cung yến kết thúc, đã có không ít nhạc sư muốn đến chỗ Cố đại nhân để hỏi thăm xem cuối cùng ai là người viết nên khúc nhạc mà Cố đại nhân đàn, tên của khúc nhạc đó là gì.

Có thể thấy kỹ thuật chơi đàn này của Cố Thiệu thật khiến người ta kinh ngạc. Về phần tại sao trước đó không có tin nào truyền ra nói Cố Thiệu biết đàn, mọi người cũng có suy đoán, có lẽ là người ta khiêm tốn nên không muốn lộ ra ngoài thôi.

Không thấy sao, lần này bên ngoài có bao nhiêu lời chế nhạo, Cố đại nhân người ta cũng không ra mặt làm sáng tỏ bất cứ điều gì, người ta chính là khiêm tốn không muốn gây sự chú ý. Bất đắc dĩ lại bị một đám phiền phức giống như mọc mắt trên người, dù thế nào cũng phải đem nước bẩn hắt lên người hắn.

Lời đồn đại trên phố trước giờ luôn có hai mặt. Mấy ngày trước đó, mọi người còn cười nhạo Cố Thiệu một cách gay gắt, sau ngày hôm nay lại khen ngợi đưa hắn lên cao.

Mặc dù được nâng lên cao quá cũng không tốt, nhưng từ trước đến giờ, Cố Thiệu đều không thèm quan tâm đến những gì những người này nói.

Từ sau khi thoát khỏi tên gọi thằng ngốc, Cố Thiệu đã không còn chút kiên nhẫn nào để quay đầu nhìn những tên ngu xuẩn này. Bọn họ muốn nói gì thì để bọn họ nói đi, dù sao những việc đó cũng không liên quan đến hắn, thanh danh hắn cũng đã lấy lại được.

Hắn vẫn phải tiếp tục tranh luận với Tiền thượng thư.

Cố Thiệu bên này vung tay mặc kệ, nhưng chuyện này lại không kết thúc nhanh như vậy.

Trong phủ trưởng công chúa, từ lúc Cao Yên nghe được tin tức bên ngoài, đã ném vỡ đồ đạc khắp nơi. Đến giữa trưa, khi Cao Lẫm nghe được tiếng động đã chạy sang đây xem nàng ta, tuy phòng ở đã được thu dọn sạch sẽ, nhưng người vẫn cúi đầu ủ rũ, dáng vẻ người lạ chớ gần. Hai bên trái phải đều có nha hoàn hầu hạ đứng đợi bên cạnh, nhưng ai cũng mang vẻ mặt không biết làm gì, cũng không biết nên khuyên thế nào.

Dù sao cho dù các nàng có khuyên như thế nào nhưng cô nương không muốn nghe thì tất cả cũng chỉ phí công.

Nhìn dáng vẻ này của em gái thì Cao Lẫm không cần nghĩ cũng biết lý do, đơn giản là lại vấp ngã trên người Cố đại nhân thôi. Xem như cũng là một chuyện to tát, hắn đi tới nghiêm túc hỏi: “Được rồi, chuyện có gì đâu mà lại khiến ngươi tức giận như vậy?”

“Sao lại không phải chuyện lớn? Mặt mũi của ta đều mất hết rồi.” Cao Yên tức giận tới mức muốn khóc, Cố Thiệu đúng là xuất thân từ nông thôn, nàng ta cũng không nói sai. Còn chuyện đánh đàn này, nàng ta cũng là nghe người khác nói đến, khi nghe cảm thấy có đầu có đuôi liền tin là thật, làm sao biết được Cố Thiệu còn có chuyện giấu giếm. “Hiện tại, người bên ngoài đều chê cười ta, nói ta không muốn nhìn hắn sống tốt, nói ta muốn mà không có được mới dùng những từ độc ác như vậy để đả thương người, từng người một đều nói những lời vô cùng cay độc, giống như ta từ lúc sinh ra đã là người xấu rồi. Nhưng những lời đó cũng không phải do ta thả ra, hiện tại thì hay rồi, tất cả đều là lỗi của ta.”

Cao Yên từ nhỏ đến lớn đều chưa bao giờ bị ủy khuất như vậy.

“Sáng hôm nay còn bị nương giáo huấn một trận, bà ấy còn nói mấy ngày nữa sẽ đưa ta vào cung, có lẽ là đến chịu phạt.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!