Chương 313:
Cao Lẫm không muốn thấy nàng ta đau lòng như vậy nữa, nhưng có những lời hắn không thể không nói: “Sau này ngươi nên cẩn thận hơn đi, những lời không nên nói thì tuyệt đối không được nói.”
Cao Yên trừng mắt nhìn hắn: “Ngay cả ngươi cũng trách ta?”
“Được rồi, coi như ta chưa nói là được.” Cao Lẫm giơ tay đầu hàng, dù sao hiện tại dù hắn nói cái gì thì tiểu muội cũng không nghe lọt đâu.
Hắn không muốn nói, nhưng Cao Yên lại trách ngược lại: “Tất cả đều là lỗi của ngươi.”
Cao Lẫm giật giật khóe miệng: “Sao lại thành lỗi của ta rồi?”
“Là lỗi của ngươi, ai bảo lúc trước ngươi không nói rõ ràng. Chẳng lẽ ngươi không biết đi ra ngoài tìm hiểu xem Cố Thiệu có biết đánh đàn hay không sao? Nếu như ngươi hỏi thăm rõ ràng có lẽ ta đã không hiểu lầm. Dù sao cũng là lỗi của ngươi, chính là lỗi của ngươi…” Cao Yên vừa nói vừa khóc nấc lên.
Cao Lẫm biết rõ nàng ta bắt đầu giở tính tiểu thư, cũng không tính toán với nàng, dù sao hắn cũng quen rồi. Nhân cơ hội ngồi xuống, Cao Lẫm liền ngồi vào bên cạnh Cao Yên, hồi lâu sau mới hỏi: “Vậy bên phía Cố đại nhân, hiện tại ngươi đã thật sự buông tay rồi sao?”
Cao Yên lau nước mắt, nghiêm túc nói: “Đừng nhắc đến hắn với ta.”
Cao Lẫm liên tục nói được, nhưng lần này hắn đã cảm thấy nhẹ nhõm. Tiểu muội nhà bọn họ quan trọng nhất là thể diện, nhìn trúng Cố Thiệu cũng là vì mặt mũi của bản thân, hiện tại Cố Thiệu làm nàng ta mất hết thể diện trước mặt mọi người, vậy đương nhiên là căm hận lớn hơn thích rồi. Cũng tốt, tuy nói đả kích này đối với Yên Nhi có chút lớn, nhưng nếu có thể mượn chuyện này làm nàng ta hoàn toàn chặt đứt niệm tưởng, vậy cũng không tệ.
Lại qua mấy ngày, những lời đồn đại bên ngoài mới dần dần phai nhạt đi.
Cố Thiệu bận rộn thời gian dài như vậy, lúc này cũng tạm thời có thể thư giãn một chút. Vấn đề của Hộ Bộ đã đi đến kết luận. Cố Thiệu vốn cho rằng Tiền thượng thư là một người cứng đầu, khó nói chuyện nhất, không nghĩ đến những ngày này lại nhìn thấy Tiền thượng thư dường như lại là người khá dễ nói chuyện.
Ngày hôm đó trong Điện Thái Cực, Cố Thiệu đã bác bỏ phương pháp tiền giấy của ông ta, ban đầu cũng âm thầm có vài tranh chấp nhỏ, nhưng đều bị hắn đẩy lùi. Vốn dĩ Cố Thiệu cảm thấy việc này thật rắc rối, không ngờ sau khi trở về, Tiền thượng thư suy nghĩ hai ngày lại tự mình thông suốt.
Mọi chuyện sau đó lại dễ xử lý hơn rất nhiều.
Bỏ qua vụ tiền giấy, chỉ còn lại bạc. Hai bên thảo luận về luật pháp dành cho bạc nhiều ngày như vậy, cuối cùng mới định ra khoảng điều lệ chung, chẳng hạn như quy chế về nén bạc, thuế bạc, chi phí cho quân đội, quy đổi nén bạc trong dân gian, cùng nhiều thứ khác, hôm nay đã sẵn sàng để gửi đến tiền điện.
Những biện pháp này, cũng chỉ là kế sách tạm thời. Nhìn vào số lượng dự trữ mỏ đồng và mỏ bạc hiện tại của Đại Tề, cùng với việc trao đổi hàng hóa trong thương mại tư nhân, số tiền và bạc này cũng đủ dùng trong một thời gian dài. Còn về sau này, thì nhất định không đủ, lúc đó lại phải thay đổi một lần nữa. Chỉ là mỏ bạc ở Đại Tề vốn chỉ có như vậy, ngược lại chỉ sợ cung không đủ cầu, nếu lại thay đổi, vậy cũng chỉ có thể đi ra những quốc gia bên ngoài để tìm. Mọi việc đều không để đi theo quy tắc sẵn có, cái gọi là đến đường cùng sẽ phải thay đổi, thay đổi dẫn đến thành công, thành công là quy tắc chung dẫn đến sự lâu dài, đây chính là sự thật.
Sau khi những điều lệ này được hoàn thiện, Cố Thiệu sẽ không quan tâm đến nữa.
Dù sao những chuyện kế tiếp chính là việc của Hộ Bộ, hắn hoàn toàn không có kinh nghiệm, vẫn là không nên nhúng tay vào thì tốt hơn. Đây chính là công trình lớn, để lại cho Hộ Bộ tự mình làm đi, dù sao bọn họ có rất nhiều người, cũng không sợ phiền phức.
Sau khi hoàn thành công việc trong Hộ Bộ, Cố Thiệu tạm thời nghỉ ngơi.
Khi trời chạng vạng tối, khi Cố Thiệu ra khỏi Hàn Lâm viện, liền nhìn thấy bên ngoài có mấy người mặc trang phục ngoại quốc.
“Sứ thần Hỏa Tầm Quốc còn chưa đi sao?” Cố Thiệu có chút kinh ngạc. Hôm nay trời vẫn còn hơi nóng, quan phục mặc trên người dính bết lại, Cố Thiệu vừa đi vừa cầm cây quạt quạt gió. Trong lúc rảnh rỗi liền hỏi nhiều một câu:
“Việc bọn họ muốn làm còn chưa làm xong, chỉ sợ trong chốc lát bọn họ cũng không muốn rời đi.” Hệ thống nghiêm túc trả lời.
Cố Thiệu tò mò hỏi: “Bọn họ muốn làm cái gì?”
“Mở một thị trường chung để trao đổi những gì có sẵn.”
Cố Thiệu thu quạt, vẻ mặt nghiêm túc lại: “Thánh Thượng không đồng ý?”
Hệ thống lắc đầu: “Sai rồi, quần thần trong triều, không một ai đồng ý.”
Cố Thiệu rất muốn hỏi một chút xem là vì sao, nhưng mà còn chưa hỏi ra, hắn đã nghĩ ra được, đơn giản chẳng qua là mấy cái cớ kia.
Mấy năm trước Tây Vực bên kia rung chuyển hồi lâu, một số bộ tộc ở nơi đó vì nhận được lễ ngộ từ Đại Tề, dần dần nổi lên chút tâm tư, liên hợp với các bộ lạc ngoại bang, tính toán tự lập làm vương. Triều đình phái không ít tinh binh tọa trấn, tuy là như thế cũng đánh nhau mất năm sáu năm mới hoàn toàn bình ổn được phản loạn, cũng hoàn toàn đuổi những người ngoại bang đó ra khỏi biên giới Đại Tề.
Việc đó cách thời gian hiện tại chẳng qua cũng chỉ hai mươi năm, những người có tuổi hơi lớn ở trong triều, đều vẫn còn ký ức mới mẻ.
Bây giờ Hỏa Tầm Quốc phái sứ thần tới đây, tuy trên dưới Đại Tề cũng khách khí, nhưng chỉ là khách khí mặt ngoài, vẫn chưa thật tình tiếp nhận. Nói cho cùng, vẫn là bởi vì không tin tưởng. Hơn nữa, đất Đại Tề rộng, dù có không "lấy thừa đổi thiếu"* với ngoại bang, cũng vẫn không thiếu thứ gì.
*Nguyên văn hỗ thông hữu vô: một thành ngữ có nghĩa là lấy cái thừa của mình trao đổi với bên kia để lấy cái mình thiếu.
Chỉ sợ hai việc này, mới là trở ngại lớn nhất vắt ngang ở giữa quân thần Đại Tề và đại sứ Hỏa Tầm Quốc.
Cố Thiệu không tiếng động thở dài, cầm cây quạt quạt một cái rồi chậm rãi đi về phía trước. Hắn cũng biết nghĩ như vậy không có gì không đúng, nhưng nếu vẫn cứ tiếp tục như vậy mãi, hình như cũng không đúng lắm.
Buổi tối nhàn rỗi không có việc gì, Cố Thiệu trêu Tiểu Muội xong, lại bố trí đầy đủ công khoá cho Cố Lễ, mới nhẹ nhàng rời đi ở trong ánh mắt phẫn nộ của người sau, trở về thư phòng. Lúc trước hệ thống cho hắn xem những quyển 《 hoá tệ thông luận 》 Cố Thiệu đã sớm xem xong rồi, hắn cũng không xem xong là quên, bây giờ những đạo lý trong sách đó, Cố Thiệu còn giữ lại trong đầu.