Chương 314:
Nghĩ đến những quyển sách đó, lại nghĩ đến chuyện của Hỏa Tầm Quốc bây giờ, Cố Thiệu đột nhiên cảm thấy có một tia bực bội.
Hắn nói với bản thân mình đừng động nhiều như vậy, hôm nay ngủ một giấc, bảo đảm ngày mai sẽ quên hết Hỏa Tầm Quốc gì đó ra sau đầu. Chuyện mà trên dưới triều đình đều không có người nào đồng ý, hắn cần gì phải đi cắm một tay vào, bỗng dưng chọc vào một thân rắc rối?
Không nghĩ nữa, không thèm nghĩ đến chuyện sốt ruột này nữa!
Cố Thiệu lắc lắc đầu, bản thân thì nằm nghiêng xuống, tiện tay giở sách ra. Nhưng chưa lật được hai trang, hắn liền cảm thấy sách này thật sự buồn tẻ quá, chẳng hấp dẫn được hắn tí nào.
Cố Thiệu dựa vào ghế, trợn tròn mắt hỏi: “Hệ thống này, ngươi có biết nói tiếng Hỏa Tầm Quốc không?”
“Không biết.”
“Xí.” Cố Thiệu vừa định nói rằng đồ vô dụng, bỗng nhiên lại nghe hệ thống nói, “Nhưng mà có sách về phương diện này.”
“Hả?” Cố Thiệu tỉnh táo tinh thần, “Sách gì cơ, lấy ra xem coi.”
Lúc này hệ thống lại thật sự dễ nói chuyện, Cố Thiệu kêu nó lấy ra thì nó liền lấy ra. Khi hệ thống vứt ra một quyển sách, Cố Thiệu lập tức bắt lấy, vừa cầm được thì nhìn một cái, bên trên viết bốn chữ ——《 hồi hồi dịch ngữ 》. Lại mở ra nhìn xem, phát hiện trên mỗi dòng đều có ba hàng chữ, hàng thứ nhất là Hán văn, hàng thứ hai là Hồi văn, hàng thứ ba à, là Hán văn dịch Hồi văn (giống kiểu phiên âm), đọc lên thì ngữ điệu quái dị, nhưng mà nghe cũng khá giống với đại sứ Hỏa Tầm Quốc kia.
Cố Thiệu đọc mấy lần, mới đầu còn cảm thấy rất kỳ quái khó đọc, nhưng mà sau khi học tiếp được vài câu, bỗng nhiên lại cảm thấy thuận miệng.
Buổi tối khi Trần Kim Liên thúc giục Cố Thiệu đi ngủ, bỗng nhiên nghe thấy bên trong có tiếng thì thầm, tựa như đang nói tiếng chim gì đó, Trần Kim Liên nghe mà trong lòng nhảy dựng, trộm đẩy cửa sổ ra thì nhìn thấy con trai bà đang cầm một quyển sách, miệng thì không biết đang lẩm bẩm cái gì, gọi mãi cũng không nghe.
Trần Kim Liên vuốt ngực, chậm rãi hỏi: “Thiệu ca nhi, con đang đọc cái gì đấy?”
Cố Thiệu ngẩng đầu vừa nhìn một cái, thấy nương hắn đứng ở cạnh cửa sổ, suýt nữa thì bị doạ xỉu, mãi một lúc sau mới nói: “Nương, nương làm con sợ muốn chết, con đang học tiếng ngoại bang thôi.”
“Thì ra là như thế.” Trần Kim Liên vỗ vỗ ngực, nghĩ đầu óc của con trai không hỏng là tốt rối, “Học cả một buổi tối cũng đủ rồi đấy, ngày mai con còn phải dậy sớm đó, nhớ đi ngủ sớm một chút nha.”
Cố Thiệu gật đầu, ngược lại còn dặn dò Trần Kim Liên vài câu, bảo bà cũng nhanh đi nghỉ ngơi.
Trần Kim Liên chỉ liên tục gật đầu, thấy con trai đã bỏ sách xuống, lúc này mới đóng cửa sổ lại rồi quay về.
Cố Thiệu nhìn, đợi một lát sau mới lại mở sách ra lần nữa. Bỗng nhiên hắn phát hiện, lúc này đọc Hồi ngữ còn rất thú vị.
Đêm nay mấy lời nói mớ mà Cố Thiệu nói khi ngủ, đều là tiếng chim trong miệng Trần Kim Liên. Tiếng ngoại bang này cũng không phải dễ học như vậy, đặc biệt là khi học xong còn cần phải luyện tập thêm. Cố Thiệu cũng không có đối tượng nào có thể luyện tập, mỗi ngày khi về nhà chỉ đành tóm lấy Tiểu Muội và Cố Lễ nói hai câu, hai đứa mắt trông mong nhưng đều không nghe hiểu, chỉ ngây ngốc ra đó, nghĩ rằng không phải đại ca bị đần rồi chứ?
Cố Lễ còn cố ý chạy tới hỏi Trần Kim Liên hai câu, kết quả còn chưa mở miệng nói xong ngọn nguồn, chỉ đề cập đến bốn chữ đại ca bị đần, đã bị nương của nhóc đuổi ra. Cố Lễ đau lòng mà về lại trong viện, lại lần nữa nhóc cảm khái, bản thân mình ở trong nhà này thật sự không có địa vị. Sớm biết rằng như vậy, còn không bằng lúc trước nhóc không tới kinh thành, ít nhất khi ở Trần gia, nhóc còn sống khá là thoải mái. Tuy rằng khi đó nhiều bài tập, nhưng công khóa hôm nay cũng không ít. Hơn nữa, hắn còn thiếu một người bạn chơi cùng, cả ngày chỉ có thể đối diện với cái mặt ngây ngốc của Tiểu Muội.
Cố Lễ càng nghĩ càng giận, không nhịn được mà chống nạnh nói với Tiểu Muội: “Nhìn cái gì mà nhìn, muội cũng là một đồ ngốc.”
Tiểu Muội giải thích nói: “Muội không có nhìn ca.”
“Ta bảo đang nhìn ta thì là đang nhìn ta, không được phản bác, đồ ngốc.” Cố Lễ hừ một tiếng, nhìn dáng vẻ Tiểu Muội chu môi, cảm thấy bản thân mình vẫn rất có mặt mũi. Nhóc hếch đầu, ưỡn cái bụng nhỏ rồi hung hăng rời đi.
Ở trong cái nhà này, nhóc vẫn tốt hơn so với Tiểu Muội một chút.
Chỉ khoe khoang trước mặt hai củ cải nhỏ thôi còn chưa đủ, khi nghỉ tắm gội, Cố Thiệu lại đến phủ thượng thư một chuyến.
Bây giờ Tần tiên sinh còn đang ở phủ thượng thư. Ban đầu khi ở huyện Kim Đàn, Tần tiên sinh chỉ nghĩ đến kinh thành xem một cái, thứ nhất là bởi vì Cố Thiệu thi đậu Trạng Nguyên, trong lòng ông ấy vui vẻ; thứ hai, cũng là vì gặp Cố Thiệu một chút, rốt cuộc sau này hắn làm quan, vậy thì sẽ khó tới thăm được. Vốn dĩ ông đã có ý tưởng này, sau đó được Trịnh Viễn An cổ động, đơn giản liền cùng đến đây.
Mấy ngày trước cũng đã vòng vòng gần hết kinh thành rồi, thấy Cố Thiệu ở Hàn Lâm Viện cũng vững chắc, ông liền chuẩn bị khởi hành về nhà. Tuy rằng thê tử ở chỗ của con trai, nhưng mà ông vẫn không yên tâm lắm. Tuy nhiên Trịnh Viễn An lại không muốn để ông đi nhanh như vậy, khuyên can mãi mới giữ người lại được, lúc này hai người vừa đánh cờ, còn vừa tranh luận chuyện có nên về hay không.
Từ mấy ngày trước Trịnh Viễn An vẫn khuyên mãi cho tới bây giờ, bây giờ cũng thế.
“Nói vậy ông cũng biết, sau này ông chẳng còn mấy khi có thể gặp được hắn, trong lòng ông không nhung nhớ gì à?”
Tần tiên sinh ra vẻ ghét bỏ: “Có cái gì hay mà nhớ, gặp nhiều còn bị ghét.”
Giống y như hai đứa con trai nhà ông vậy. Xa một chút còn đỡ, ở gần thì cả ngày chỉ muốn tiếp đón mấy người bọn họ.
“Lời không thể nói như vậy. Vả lại cuối năm nay hắn còn phải thành thân, đây chính là một chuyện quan trọng. Một ngày làm thầy, cả đời làm cha, người làm tiên sinh như ông, sao có thể không tham gia cả hôn lễ của quan môn đệ tử nhà mình chứ.”
Tần tiên sinh cũng muốn nhìn dáng vẻ Cố Thiệu thành gia lập nghiệp một chút, nhưng từ nay đến cuối năm, còn có hơn nửa năm nữa, ông cũng không thể cứ đợi mãi ở kinh thành chứ: “Không phải còn có ông à?”