Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 316: Chương 315:

Chương 315:

Tần tiên sinh nói, bỗng nhiên lại nghĩ tới một chuyện khác: “Ta nghe nói, lệnh tôn và nương thân của Cố Thiệu đã bàn bạc xong xuôi, quyết định qua ít thời gian nữa sẽ nhận kết nghĩa.”

Trịnh Viễn An nghe vậy, mặt già đỏ lên, liên tục ho khan: “Sao ta lại không biết nhỉ.”

“Thật sự không biết?”

Trịnh Viễn An xoay đầu sang một bên: “Thật sự không biết.”

Tần tiên sinh biết ông ấy yêu mặt mũi, cũng không đề cập đến nữa. Sau khi đặt một quân cờ xuống, buồn bã nói: “Vốn ta tưởng rằng mình ở lại kinh thành sẽ có chút tác dụng, không nghĩ hiện giờ nhìn lại, thế mà chẳng có chút nào. Tiến bộ của hắn trong một năm nay thật sự không nhỏ, nhìn tư thế của hắn bây giờ sớm đã có thể một mình đảm đương một phía, mạnh hơn ta quá nhiều. Giờ đây ta có ở lại kinh thành cũng không có ý nghĩa gì nữa.” Học sinh quá lợi hại, vậy người làm tiên sinh như ông cũng chỉ có phần buồn bã mất mát.

Trịnh Viễn An bất đắc dĩ mà nhìn ông một cái: “Ông nhất định phải đi đúng không?”

“Cũng không thể để một mình bà ấy ăn tết ở phủ Trấn Giang được.”

Với hai người kiêm điệp tình thâm* này, Trịnh Viễn An cũng không dám nói gì. Dẫu sao, đổi lại là ông ấy, chỉ sợ ông ấy cũng không bỏ xuống được.

*Kiêm điệp tình thâm: hai vợ chồng tình cảm hoà thuận sâu nặng

Tần tiên sinh cười nói: “Tóm lại, kinh thành bên này thì phải dựa vào ông rồi. Tuy nhiên bây giờ hắn cũng đã hiểu chuyện, tiến bộ rất nhiều, nghĩ đến ông cũng không cần lo lắng cái gì.”

Thật trùng hợp, Tần tiên sinh vừa mới nói lời ấy xong, bên kia đã có một người vụt đến đây, không qua thông báo, cứ như vậy tùy tiện mà đi tới. Hai vị tiên sinh không cần nhìn cũng biết đồ hỗn trướng này là ai. Quả nhiên, sau khi đồ hỗn trướng kia đi vào, liền cười hì hì hành lễ với hai người các ông.

Cũng đã mấy ngày rồi Cố Thiệu không nhìn thấy hai người bọn họ, trong lòng còn khá là nhớ cơ. Mặc kệ không màng sự ghét bỏ của hai người mà tiến đến trước mặt bọn họ, rất có hứng thú mà nhìn chằm chằm bàn cờ, thậm chí muốn lải nhải một chút.

Cơ mà, nhìn Trịnh tiên sinh đã đen mặt, Cố Thiệu vẫn không dám nói mấy lời vô nghĩa kia ra. Cũng không thể nói là vô nghĩa, mấy câu tiếng ngoại bang thì vẫn có thể nói một chút, còn nữa hôm nay Cố Thiệu đến đây, vốn dĩ chính là vì khoe khoang kỹ năng hắn mới học được một chút. Dù là chỉ mới học được mấy chục câu, nhưng đó cũng là kỹ năng mới.

Cố Thiệu xoay chuyển tròng mắt, rồi hộc ra một chuỗi câu dài.

Hai vị tiên sinh đều ngẩn ngơ, kinh ngạc mà nhìn Cố Thiệu.

Cố Thiệu nhìn dáng vẻ của bọn họ, không nhịn được mà cười ha ha: “Như thế nào, đây là tiếng dân tộc Hồi mà người Hỏa Tầm Quốc bên kia nói, con mới học được cái này, hai tiên sinh đoán xem câu vừa nãy là có ý gì?”

Tần tiên sinh xụ mặt: “Cút sang một bên đi!”

“Đoán đi mà, đoán đại là được.” kẻ làm cho người ta ghét Cố Thiệu này còn ở bên cạnh làm phiền người ta, chẳng có phong thái Trạng Nguyên ít khi nói cười trước mặt người bên ngoài xíu nào.

Tần tiên sinh thật sự bị hắn làm phiền đến mức không còn cách nào, muốn giơ tay đấm cho hắn một quyền, đồ phiền lòng này!

Trịnh Viễn An nhìn Tần tiên sinh với một ánh mắt chế nhạo: “Tiến bộ rất nhiều? Một mình đảm đương một phía?”

Cố Thiệu không rõ nguyên do, nhưng Tần tiên sinh chỉ cảm thấy mặt già đều bị hắn làm cho mất hết, trước đó còn khen hắn, quay đầu lại đã làm ra việc như thế này cho ông xem. Ông căm giận xoay người, vỗ mạnh vào phía sau lưng Cố Thiệu một cái, cả giận nói: “Đồ không có tiến bộ, không thể để ta yên tâm trở về à?”

Cố Thiệu sửng sốt: “Trở về? Sao phải trở về?”

Tần tiên sinh lạnh lạnh cười: “Ta lại không ở kinh thành, tất nhiên là phải đi về.”

Đúng là có chuyện như vậy, nhưng Cố Thiệu luôn cảm thấy còn sớm mà. Tần tiên sinh thấy hắn còn ngây ngốc như vậy, không khỏi nói: “Sớm muộn gì cũng phải quay về, không chỉ là ta, trước khi cha nương ngươi lên kinh cũng nói phải đi về. Ruộng đồng nhà ngươi còn chưa kịp thu hoạch về, đồ dùng trong nhà của cả gia đình đều còn ở đó, còn có tiên sinh của đệ đệ ngươi cũng ở đó. Đều ở lại kinh thành hết, ngươi nuôi được không?”

Cố Thiệu kinh ngạc: “Cha nương của con cũng muốn về?”

“Như thế nào, bọn họ không nói cho ngươi à?”

Nhất thời Cố Thiệu không nói gì. Hai vị tiên sinh hai mặt nhìn nhau, chuyện lớn như vậy, sao hai phu thê kia lại không nói rõ cho Cố Thiệu biết chứ, chẳng lẽ là bây giờ, lại không muốn quay về nữa?

Sau khi trở về từ phủ thượng thư, Cố Thiệu bị đả kích có hơi lớn.

Buổi chiều khi trở về, vốn hắn định hỏi cha nương một câu, nhưng mà nhìn dáng vẻ bọn họ không để ở trong lòng chút nào, mấy lần muốn mở miệng cũng từ bỏ. Cho dù hỏi thì có thể thế nào chứ, dường như kết quả cũng không khác nhau lắm.

Tính cả lần trước bán tranh chữ được một ít bạc, nhưng mà số đó phải giữ lại để khi thành thân thì dùng. Vốn tưởng rằng sau khi tranh chữ này được bán ra ngoài, sẽ có rất nhiều người tới cửa để xin, nhưng mấy ngày gần đây, lại đều không có động tĩnh gì. À, thật ra lần trước có một người, chỉ là ý của người nọ, là muốn bảo hắn đưa tặng, lúc ấy Cố Thiệu suýt chút nữa thì nhăn mặt lại.

Nói đến nói đi, vẫn là bởi vì không có tiền. Nếu có tiền, hắn có thể mua thêm một tòa nhà, để cha nương đều ở lại kinh thành.

Mấy ngày sau, Cố Thiệu vừa cân nhắc nên làm thế nào để tiếp tục kiếm tiền, vừa tiếp tục học tiếng dân tộc Hồi. Có thể là sách của hệ thống tốt, cũng có thể là Cố Thiệu có thiên phú dị bẩm, tóm lại, mới chỉ qua năm sáu ngày, Cố Thiệu đã gặm sạch sẽ quyển sách kia rồi. Không dám nói bản thân mình có thể giao lưu thông thuận cùng với người Hỏa Tầm Quốc, nhưng mà nghe hiểu nói mấy câu thì vẫn có thể làm được.

Một ngày này, Cố Thiệu tranh thủ thời gian tan làm, cố ý làm như vô tình mà vòng tới chỗ ở của sứ thần Hỏa Tầm Quốc.

Vừa lúc Cố Thiệu tới đúng là lúc đại sứ của Hỏa Tầm Quốc vừa mới ăn no xong, đang ngồi ở dưới tàng cây trước sân hóng mát. Cố Thiệu mang theo người phiên dịch chậm rãi đến gần, tất cả lời những người đó nói cũng truyền tới bên tai Cố Thiệu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!