Chương 316:
Có những chỗ nghe hiểu được, có những chỗ nghe hơi phí sức, còn có không ít chỗ Cố Thiệu nghe chẳng hiểu nổi một chữ. Nhưng mà dù vậy, hắn vẫn đoán được cái đại khái —— phiền não của bọn họ hiện giờ, vẫn là chuyện chợ chung.
“Trát Lan Đinh.” Cố Thiệu nhớ hình như vị sứ thần đứng đầu kia là tên này.
Trát Lan Đinh quay đầu lại, lại kinh ngạc phát hiện, thế mà người gọi tên hắn ta là vị Trạng Nguyên lang rất được hoàng đế Đại Tề yêu thích: “Sao Cố đại nhân lại tới đây?”
Người phiên dịch nghĩ nên nhanh chóng phiên dịch cho Cố đại nhân, nhưng đã nhìn thấy Cố đại nhân mang vẻ trấn định tự nhiên mà bắt đầu nói chuyện với đại sứ của Hỏa Tầm Quốc: “Vừa mới tan làm, nghĩ rằng các vị sứ thần còn chưa đi, ta cũng vừa vặn đi ngang qua, cho nên đến đây nhìn xem.”
Trát Lan Đinh giống như là bị sét đánh, người phiên dịch bên cạnh Cố Thiệu cũng không tốt hơn là bao. Cố đại nhân này, sao lại đột nhiên trả lời được bằng tiếng ngoại bang vậy?
Cơ mà hiển nhiên Trát Lan Đinh phản ứng nhanh hơn một chút, kinh ngạc qua đi thì là mừng như điên. Dẫu gì, vị Cố đại nhân này rất được hoàng đế Đại Tề sủng và tin tưởng, nếu có thể thuyết phục hắn, chẳng phải là hơn phân nửa sự tình có thể thành?
Không chỉ một mình hắn ta, Cố Thiệu cũng đang có phần tâm tư này kìa.
Hai người ôm tâm tư riêng, nhưng không ảnh hưởng đến việc bọn họ trò chuyện với nhau thật vui. Giữa chừng nếu có gì nghe không hiểu, Cố Thiệu mới quay đầu lại nhìn người phiên dịch kia một cái, người phiên dịch châm chước trả lời. Ngược lại có hơi nhấp nhô một chút, nhưng cũng không coi là việc gì lớn.
Người phiên dịch ở bên cạnh nhìn hai ngươi bọn họ nói chuyện phiếm, từ lúc bắt đầu thì khiếp sợ, đến sau đó đã bình tĩnh lại.
Thì ra vị Trạng Nguyên lang này thật sự cái gì cũng biết. Nhìn hắn nói chuyện với người ta nhiều như vậy, người ta còn chưa hỏi ra được cái gì hết, ngược lại đã để lộ ra gần hết vốn liếng trong nhà rồi. Mỗi khi nhớ ra định hỏi gì đó, lại bị Cố đại nhân dùng hai ba câu ứng phó qua đi, kết quả quyền chủ động lại về tới tay Cố đại nhân.
Có lẽ là ngoài cuộc tỉnh táo, bản thân mình mà ở trong đó thì cũng sẽ y như bọn họ thôi. Chỉ là, người phiên dịch nhìn mấy vị sứ thần này mang gương mặt chân thành tha thiết tươi cười, ngẫu nhiên vẫn sẽ cảm thấy chột dạ.
Mấy ngày sau, Cố Thiệu vẫn đi đến lễ tân viện, tìm Trát Lan Đinh để nói chuyện vài câu.
Không biết vì hành động của hắn quá rõ ràng, hay là việc Trạng Nguyên lang biết ngôn ngữ của Hỏa Tầm Quốc người ta quá làm người kinh ngạc. Tóm lại, không đến hai ngày, tin tức Cố Thiệu và sứ thần Hỏa Tầm Quốc người ta có quan hệ cá nhân rất tốt, cứ như vậy truyền ra.
Cố Thiệu nhìn đến kết quả này thì biết rằng có lẽ không lâu nữa Hoàng Thượng sẽ triệu kiến hắn thôi. Quả nhiên, buổi chiều hôm nay, Cố Thiệu lại bị triệu tiến cung.
Trước khi tới Cố Thiệu cho rằng trong điện chỉ có một mình Thánh Thượng, đến sau khi tới rồi hắn mới phát hiện, dường như người ở đây còn không ít.
Tiêu thừa tướng và Tiền thượng thư đều có mặt, Lại Bộ thượng thư còn có vị Lý thị lang có thù cũ với Cố Thiệu cũng ở đây. Cái này cũng chưa tính, ngay cả hai vị hoàng tử cũng đều ở chỗ này, một vị là Đại hoàng tử Cố Thiệu đã gặp qua rồi, còn có một vị, lại làm Cố Thiệu suy nghĩ trong chốc lát mới nhớ ra được vị này là ai. Vị này, hẳn chính là Tứ hoàng tử.
Trong số mấy vị hoàng tử trong cung, nghe nói vị Đại hoàng tử kia được Hoàng Thượng coi trọng nhất, mà mẫu gia của Nhị hoàng tử có quyền thế lớn nhất, vẫn luôn không phân cao thấp với Đại hoàng tử. Còn vị Tứ hoàng tử này ấy à, hẳn là được sủng ái nhất, cho dù bây giờ còn chưa hiển lộ sự tài giỏi ở trong triều, nhưng mà lại vì có vẻ ngoài đẹp, xưa nay được Thánh Thượng ưa thích nhất.
Sau khi Cố Thiệu bước vào đại điện, hai vị hoàng tử đều nhìn về phía sau một chút. Đại hoàng tử và Cố Thiệu cũng xem như quen biết, chỉ hơi hơi gật đầu; mà Tứ hoàng tử, có lẽ là bởi vì đã nghe lời đồn đãi về Cố Thiệu ở bên ngoài, trong lòng tích cóp không ít lòng hiếu kỳ, sau khi nhìn thấy Cố Thiệu còn cố ý nhìn nhiều thêm một chút.
Khi Hoàng Thượng thấy Cố Thiệu tiến vào, cũng đã không còn vui vẻ như ngày xưa. Đương nhiên không phải không thích Cố Thiệu, mà là bị những người này làm phiền. Ông ta chưa bao giờ cảm thấy Cố Thiệu qua lại với sứ thần Hỏa Tầm Quốc người ta có cái gì không đúng, người trẻ tuổi mà, tò mò một chút, muốn học tập ngôn ngữ ngoại bang một chút, muốn suy ngẫm một chút về phong thổ nhân tình của ngoại bang, đây không phải là chuyện rất bình thường à. Kết quả tới chỗ của bọn họ, lại biến thành không có ý tốt, cứ phải bắt ông ta hỏi cho rõ ràng.
Thật là một đám người rảnh rỗi tìm việc, trong lòng Hoàng Thượng vô cùng phiền. Mắt thấy Cố Thiệu cũng đã đến đây, Hoàng Thượng quyết định dao sắc chặt đay rối, khụ một tiếng rồi trực tiếp hỏi: “À thì… Trạng Nguyên lang à, trẫm nghe người ta nói, gần đây ngươi và mấy sứ thần Hỏa Tầm Quốc kia có quan hệ cá nhân rất tốt, qua lại thân thiết, có phải có chuyện như vậy không?”
Cố Thiệu cười nói, không chút rụt rè nào: “Xin phép bẩm Thánh Thượng, mấy ngày nay vi thần có đến lễ tân viện mấy lần, có điều cộng qua cộng lại cũng chỉ mới bốn lần, cũng còn chưa hoàn toàn quen biết hết nữa, lấy đâu ra kết giao thân thiết? Lại không biết lời này, đến tột cùng là truyền ra từ đâu vậy, cũng chẳng có căn cứ gì.”
Hắn vừa nói xong, bên cạnh đã có người nói tiếp: “Vậy theo ý của Cố tu soạn đây, chẳng lẽ qua ít thời gian nữa, là có thể hoàn toàn quen biết hết?”
Cố Thiệu nhìn Lý thị lang ở bên kia: “Bàn về công phu nghiền ngẫm từng chữ một, ta đúng là không bằng Lý đại nhân.”
Lý thị lang còn muốn phản bác, đúng lúc Hoàng Thượng ngắt ngang: “Được rồi được rồi, có cái gì mà tranh chấp, trẫm còn chưa hỏi xong đây này.”
Lý thị lang không thể không ngậm miệng lại.
Hoàng Thượng quay lại nhìn về phía Cố Thiệu: “Trẫm còn nghe nói, ngươi lén lút học tiếng Hỏa Tầm Quốc?”
“Thật sự là đã học vài câu. Ngày đó sau cung yến, thần cảm thấy tiếng Hỏa Tầm Quốc rất là thú vị, cho nên mấy ngày nay đã lưu tâm học một chút, cũng coi như là một hứng thú nhỏ của thần.”