Chương 317:
“Siêng năng, học mà không ngại.” Hoàng Thượng vừa lòng gật gật đầu, bình luận như thế.
Phía dưới lập tức truyền đến vài ánh mắt không vui, Hoàng Thượng thầm nghĩ một câu phiền toái, lại không thể không nghiêm mặt tiếp tục hỏi tiếp: “Vậy ngươi lại nói xem, nói chuyện những gì với sứ thần Hỏa Tầm Quốc kia? Mấy vị ái khanh ở đây, đều thật sự rất tò mò về việc này đó.”
Trong lời của Hoàng Thượng có ý ám chỉ.
Tuy nhiên dù là Tiền thượng thư hay là đám người Lý thị lang, đều không cảm thấy lần triệu kiến này có gì không đúng. Tân khoa Trạng Nguyên qua lại thân thiết cùng với sứ thần nước khác, việc này vốn đã khả nghi rồi.
Câu hỏi này đúng với ý nguyện của Cố Thiệu: “Thánh Thượng, vị sứ thần Hỏa Tầm Quốc kia, tên gọi Trát Lan Đinh, là phụ tá đắc lực của quân chủ Hỏa Tầm Quốc, địa vị ở trong nước được tôn sùng, giống như ——” Cố Thiệu nhìn một vòng xung quanh, “Tiêu thừa tướng ở trong triều.”
“Còn có chuyện này?” Tiêu thừa tướng nhướng nhướng mày, bỗng dưng có chút chờ mong lời tiếp theo của Cố Thiệu.
“Đúng vậy. Theo như lời Trát Lan Đinh kia, Hỏa Tầm Quốc không giàu có và đông đúc bằng Trung Nguyên, nhưng cũng coi trọng nông nghiệp, bá tánh địa phương thông tuệ, lợi dụng dòng nước của ốc đảo để tưới, cũng nuôi sống được nhiều mảnh cây trồng. Không ít thợ thủ công có tay nghề trác tuyệt, để chứng minh cho việc lời mình nói không phải là giả, hắn ta còn cho thần xem không ít hàng thủ công mỹ nghệ của Hỏa Tầm Quốc. Tuy không tinh xảo bằng Đại Tề bên này, nhưng cũng có đặc sắc riêng của dị vực. Hỏa Tầm Quốc nhiều lần chiến sự, hiện giờ cuối cùng cũng được hoà bình, từ trên xuống dưới hy vọng duy nhất đó là không còn chiến sự xâm nhiễm…”
Cố Thiệu lải nhải nói một đống, nhưng mà cho dù là Hoàng Thượng hay là mấy người Tiền thượng thư ở bên dưới, bọn họ nghe nhưng cũng không để ở trong lòng cho lắm. Những gì Cố Thiệu nói, bọn họ nghe cũng như nghe kể chuyện xưa vậy, tai trái vào, tai phải ra. Cố Thiệu cũng biết sẽ là như thế, chỉ là trải chăn ở đằng trước lại không thể thiếu. Hắn nói nhiều như vậy, thật ra cũng chỉ có một câu mới là trọng điểm, “Trát Lan Đinh kia còn nói với vi thần, ở nước của bọn họ thứ thịnh hành được dùng, không phải tiền đồng, không phải bạc, mà là tiền vàng.”
Một viên đá làm dậy lên ngàn lớp sóng.
Đôi mắt Tiền thượng thư chợt lóe, khó có thể tin mà nhìn về phía Cố Thiệu. Ngay cả Hoàng Thượng cũng nhanh chóng hoàn hồn, đầy mặt kinh ngạc, “Bọn họ có tiền như vậy?”
“Cũng không phải có tiền, chỉ là đất ở nơi đó có nhiều mỏ vàng, bọn họ vì tiện lợi, tất nhiên chỉ có thể dùng tiền vàng.”
Vốn dĩ Tiền thượng thư còn không có hứng thú gì hết, chỉ là vì những lời này, lại hỏi nhiều thêm vài câu: “Lời này ngươi nói có phải sự thật không, chỗ bọn họ thật sự có rất nhiều mỏ vàng à?”
“Tất nhiên không dám lừa Thánh Thượng cùng chư vị đại nhân. Vi thần đã từng đọc được những ghi chép liên quan đến Hoả Tầm Quốc ở trong du ký, cũng không khác lắm với những gì vị sứ thần kia nói. Nếu như Thánh Thượng không tin, có thể sai phái binh lính đến Hoả Tầm Quốc xem xét, thậm chí không cần đến thủ đô của bọn họ, chỉ cần đến biên cảnh hỏi thăm một chút là biết lời vi thần nói không giả.”
“Ngoại trừ mỏ vàng, Hỏa Tầm Quốc còn có hai loại quặng là thiết và đồng. Những thứ như ngựa tốt, hương liệu, đá quý, trái cây, vân vân, cũng là nhiều không kể xiết. Thử nghĩ, nếu không phải Hỏa Tầm Quốc này là một nơi dồi dào, sao có thể làm cho các nước dẫn binh tiến đánh, muốn nuốt mấy thứ này?”
Cố Thiệu nói càng nhiều, Tiền thượng thư lại càng động lòng. Ông ta là một người rất biết gom tiền, chỉ là phẩm hạnh làm người không được tốt, không phải kẻ tốt lành gì. Mà bây giờ Đại Tề gặp phải chuyện tiền hoang, quan lại trong kinh ngoài kinh càng nhiều, gánh nặng càng nặng, cho nên dù ông ta có một thân bản lĩnh cũng không gom được nhiều tiền gì mấy. Vòng vèo như vậy, Hộ Bộ cũng an an ổn ổn mà vượt qua ngần ấy năm. Đương nhiên, nếu không phải như vậy, Hoàng Thượng cũng đã sớm không nhịn nổi ông ta rồi.
Tiền thượng thư động lòng trong chốc lát, lại thanh tỉnh hơn rất nhiều: “Sao chúng ta biết được, tin tức này có phải sứ thần Hỏa Tầm Quốc kia cố ý tiếp lời của ngươi rồi để lộ ra không?”
“Cố ý lộ ra?” Cố Thiệu cười cười, “Vậy mục đích của của hắn ta là gì?”
“Muốn dụ dỗ sai Đại Tề mở chợ chung, kiếm lấy tiền tài của Đại Tề? Buôn bán ở chợ chung vốn dĩ chính là hai bên ngang nhau, còn nữa, triều ta cũng đã mở chợ chung nhiều năm như vậy, cũng chỉ tạm thời đóng cửa một khoảng thời gian khoảng 25 năm trở lại đây. Lúc trước chợ chung được mở rộng, chợ chung Trà Mã giữa Đại Tề và các quốc gia Tây Vực, lợi ích từ giữa việc này, chỉ sợ cũng không chỉ là người ngoại bang thôi.”
茶马互市 trà mã hỗ thị: chợ chung trao đổi trà và ngựa giữa Tây Tạng, Trung Quốc, Ấn Độ và Đông Nam Á
“Việc này…” Tiền thượng thư do dự.
“Tiền này ấy à, dùng hết mới là tiền, có thể lưu thông mới tính là tài phú. Ví dụ như mười quan tiền đồng, cầm ở trên tay, cả đời cũng chỉ là mười quan tiền đồng, có lẽ còn càng dùng càng ít. Nhưng nếu cầm đi làm buôn bán thì có thể càng ngày càng nhiều. Giữa hai nước, chỉ có thương mậu, mới có thể tiêu tiền rồi sinh ra tiền.”
Lý thị lang thấy Tiền thượng thư thế mà bị Cố Thiệu dùng hai ba câu thuyết phục, lập tức không vui: “Nếu như bọn họ muốn làm khó dễ từ giữa, lại gây ra chiến tranh ở biên cảnh Đại Tề thì sao, loại chuyện thế này ai có thể bảo đảm được?”
Cố Thiệu cười nhạo một tiếng: “Lời nói như thế, cũng chỉ có Lý thị lang mới có thể nói được.”
Lý thị lang hừ lạnh một tiếng: “Ngươi có lời gì thì cứ nói thẳng đi, không cần phải quanh co lòng vòng.”
“Được, vậy hạ quan sẽ nói thẳng. Cũng chỉ có người như Lý thị lang kê cao gối mà ngủ như vậy, mới có thể dễ dàng treo hai chữ chiến sự ở bên miệng như thế, hoàn toàn không biết việc đánh giặc này là chuyện hao phí của cải của quốc gia cỡ nào.”
Tiền thượng thư gật gật đầu rất đồng ý. Lời khác ông ta không đồng ý thì thôi, nhưng lời này ông ta không thể không đồng ý. Đánh giặc thắng thì đương nhiên có thể phát tài nhờ chiến tranh, nhưng nếu mà thua, lương thảo, ngựa chiến, thậm chí là binh lính quân đội, tất cả cũng đều là dùng tiền để nuôi, thua thì sao chịu nổi?**