Chương 318:
Cố Thiệu tiếp tục nói: “Khi Trát Lan Đinh kia nói đến chiến sự với ta, trong ánh mắt vô cùng bài xích, rất nhiều sứ thần còn lại cũng là như thế. Bọn họ đã trải qua chiến sự, mới có được hoà bình, đương nhiên không muốn chọc phải chiến loạn nữa.”
Lý thị lang khinh thường: “Nói dễ nghe lắm vậy.”
Cố Thiệu không khoan nhượng: “Vốn là như thế, chỉ là Lý đại nhân không hiểu câu đặt mình vào vị trí của người khác mà suy nghĩ.”
“Hiểu thì như thế nào, không hiểu lại như thế nào. Bây giờ ngươi ở chỗ này hoa ngôn xảo ngữ, chẳng qua là muốn thuyết phục Thánh Thượng mở rộng chợ chung, để tiện cho Hỏa Tầm Quốc thôi.”
Cố Thiệu lập tức phản bác: “Lý đại nhân cũng không thể nói như vậy, tiện lợi đều là tiện lợi cho cả hai bên.”
“Đại Tề ta giàu có sung đúc, không thiếu vật gì!”
Lý thị lang dứt lời, Tiền thượng thư ở bên cạnh đã hơi hơi không vui. Chỉ là ngại với tình cảm, cho nên không nói ra. Các vật thì không thiếu, nhưng mà Hộ Bộ thiếu tiền mà!
Cố Thiệu cũng không kinh ngạc khi bản thân mình nghe thấy mấy điều này, dù sao những lời này, mới là miêu tả chân thật trong lòng toàn bộ các quan lại của Đại Tề. Tự tin đến mức tự phụ, như vậy rất không tốt. Hắn chắp tay với Hoàng Thượng, chậm rãi nói rằng: “Thánh Thượng, trước kia, khi vi thần đọc sách ở quê, chỗ cửa thôn có hai hồ nước. Một cái thì lớn hơn một chút, một cái thì nhỏ hơn một chút. Cái lớn hơn thì mới được đào không lâu, sửa sang vô cùng xinh đẹp, đáng tiếc, nước bên trong đều là nước không chảy đi được, không tới mấy năm thì thối, tích lại một tầng tảo xanh hôi thối không ngửi được; cái nhỏ hơn thì nối liền với dòng suối nhỏ trong núi và nước sông, chảy suốt quanh năm, tuy cái hồ này có dung mạo bình thường, nhưng nước lại chảy. Sở dĩ nói lưu thủy bất hủ, hộ xu bất đố, đúng là đạo lý này.”
Lưu thủy bất hủ, hộ xu bất đố, tạm dịch: nước chảy không thối, trục cửa không mọt (nước chảy liên tục không bị đọng bị tù thì nước sẽ không bị thối, trục cửa quay thường xuyên thì không bị mọt; Ngụ ý: con người chăm chỉ hoạt động thì không lạc hậu kém cỏi.)
Nếu Lý thị lang không nghe ra là hắn đang mắng người, vậy thì cũng không cần ở trong quan trường này nữa. Đang muốn đáp trả ngay lập tức, Tiêu thừa tướng thích hợp ngăn lại một chút, mới không đến nỗi làm hai người cãi nhau.
Hoàng Thượng nghe xong so sánh này, ngược lại cảm thấy cực kỳ thú vị: “Chẳng lẽ ý của ngươi là nói, Lý thị lang chính là nước thối kia?”
Hoàng Thượng nói xong, còn lặng lẽ liếc nhìn sắc mặt của Lý thị lang một cái, nhìn mặt ông ta đen như than, rồi lại vội vàng đè xuống sự vui sướng khi người gặp họa trong lòng.
Cố Thiệu chớp chớp mắt, cũng sẽ không thừa nhận: “Đây cũng không phải là thần nói.”
Hoàng Thượng vui vẻ: “Vậy Trạng Nguyên lang ngươi cảm thấy bản thân ngươi thế nào?”
“Thần học đi đôi với hành, linh hoạt biến báo, cho nên miễn cưỡng gọi là nước chảy đi.”
Lời này nói ra, Tiêu thừa tướng hơi hơi mỉm cười, thầm nghĩ: Vị Cố tu soạn này cũng là một người kỳ diệu. Rõ ràng là khen chính mình, lại không chọc người ta sinh ghét, đầu óc linh hoạt, cử chỉ hoà nhã, thảo nào các vị đại nhân trong triều đều nguyện ý bảo vệ một hai.
Cố Thiệu thông minh trêu chọc một hồi xong, lại khôi phục vẻ đứng đắn ban đầu: “Thánh Thượng, tuy bây giờ Đại Tề mưa thuận gió hoà, có thể tính như thịnh thế, nhưng lại mất đi ý chí của thịnh thế. Nghĩ đến Đường Thái Tông kia được xưng là thiên Khả Hãn, Đại Đường lúc đó khí phách hăng hái cỡ nào, lại còn thâu tóm hết tất cả, bây giờ Đại Tề ta có quốc lực không kém với thời Đường, vậy sao có thể thua người ta một bậc ở hai chữ ý chí cho được?”
“Đại Tề đóng cửa chợ chung cũng mới chỉ hai mươi năm thôi, vì sao lại đóng, chẳng qua là bởi vì trận chiến tranh kia. Chợ chung có thể đóng nhất thời, lại không thể đóng cả một đời, nếu không cũng sẽ giống như hồ nước chết kia, vừa không biết thịnh suy của các nước ngoại bang, cũng không biết tiến bộ của quốc lực nước mình, không có nơi nào để so sánh, chẳng lẽ không phải là sống trong yên ổn mà không nghĩ đến những ngày gian nguy?”
Cố Thiệu nói xong, Hoàng Thượng bỗng nhiên trở nên trầm mặc, không có lập tức trả lời hắn.
Lý thị lang liền không quen nhìn dáng vẻ tự cho là rất có lý này của Cố Thiệu: “Quốc lực của Đại Tề cường thịnh, hơn xa các nước ngoại bang, cũng không cần suy xét nhiều như vậy.”
Cố Thiệu rất muốn trợn trắng mắt. Đây có lẽ là "thánh chê" trong lời của hệ thống. Ngươi nói với hắn nhiều đạo lý hơn nữa thì hắn cũng sẽ không nghe.
杠精 là một từ trên mạng dùng để chỉ những người không quan tâm người khác nói gì mà chỉ nhảy vào bắt bẻ thể hiện
Cố Thiệu cũng lười phản ứng lại ông ta, Hoàng Thượng không đáp lại, phía dưới lại vẫn còn có một Tiền thượng thư ngo ngoe rục rịch kìa, Cố Thiệu cố ý vô tình mà nhắc đến: “Lại nói tiếp, xung quanh Hỏa Tầm Quốc nhiều mỏ vàng, vậy thì Nhật Bản ở hải ngoại còn có mỏ bạc khai thác không hết.”
Lông mày của Tiền thượng thư động đậy, nhưng rất nhanh lại bị ông ta ép xuống.
Đại Tề và Nhật Bản cũng có bang giao, nhưng mà rất ít qua lại, mà đối phương lại ở trên biển, cho nên những cái biết cũng không nhiều lắm. Trên biển quá nhiều nguy hiểm mà cứ đi bừa về phía trước thì đúng là không nên.
Lý thị lang nghe được chỉ muốn cười: “Đây lại là nghe được từ chỗ nào.”
“Thư trung tự hữu hoàng kim ốc. Đọc được nhiều sách rồi, tự nhiên cũng sẽ biết thôi.”
Thư trung tự hữu hoàng kim ốc: trong sách tự có căn nhà dát vàng. Ý nói đọc sách nhiều rồi thi cử đỗ đạt thì sẽ có nhà dát vàng, vinh hoa phú quý.
Lý thị lang không tin những điều đó, ông ta càng nguyện ý tin vào việc tiểu tử Cố Thiệu này vẫn chỉ luôn nói bậy. Nếu như thật sự đọc được ở trong sách, sao cũng không nói luôn ra là sách nào, ai viết? Hơn phân nửa là bịa đặt lung tung thôi, nghĩ đến Tiền thượng thư kia cũng ngốc, thế mà thật sự tin.
Hoàng Thượng nghe bọn họ nói một đống mà trong đầu vẫn lộn xộn. Còn không hề nghi ngờ chính là, lời này của Cố Thiệu vẫn có chút tác dụng với ông ta. Ông ta có tính tình mềm mỏng, lỗ tai lại càng mềm hơn, trong lòng Hoàng Thượng cũng biết điều này. So với tiên đế, ông ta thật sự là vô dụng hơn nhiều. Thời của tiên đế, mở chợ chung cũng rất tốt, đến phiên ông ta thì lại là chiến sự, lại là đóng chợ chung Trà Mã.*