Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 320: Chương 319:

Chương 319:

Cũng không biết trăm năm sau, khi gặp lại tiên đế có mắng ông ta hay không?

Cố Thiệu còn đang nhìn Hoàng Thượng, người phía dưới, đều đang chờ ông ta đưa ra quyết định. Nhưng một chốc một lát Hoàng Thượng lại cũng không tiện mở miệng đáp lại cái gì. Sau một lúc lâu, ông ta nói: “Chư vị hãy đi về trước đi, trẫm nghĩ lại đã.”

Mấy người lui ra theo thứ tự.

Sau khi ra khỏi đại điện, Cố Thiệu vốn tưởng rằng không còn việc của mình nữa, không nghĩ tới còn chưa rời đi, đã bị người gọi lại. Cố Thiệu quay đầu lại nhìn lên, lại là Tiền thượng thư và Tiêu thừa tướng.

Tiền thượng thư cũng có chút xấu hổ, dù sao quan hệ của ông ta và Cố Thiệu không thể nói là tốt được. Nhưng ông ta thật sự cảm thấy hứng thú với Hỏa Tầm Quốc kia, cho nên mới lôi kéo Tiêu thừa tướng qua đây. Mang cái mặt già nói hai câu xong, Tiền thượng thư mới bắt đầu vào chủ đề chính.

Bên kia, Lý thị lang và Lại Bộ thượng thư Lương đại nhân cũng đi song song ở phía sau.

Lương thượng thư nghĩ đến tình huống vừa rồi ở trong Thái Cực Điện, không nhịn được thở dài: “Cũng không biết lần này Thánh Thượng có đồng ý hay không.”

“Khó mà nói.” Lý thị lang nhận xét.

Thật ra, trong lòng ông ta đã có suy nghĩ, tai của Thánh Thượng mềm, vừa nãy nhìn có vẻ đã động lòng. Tuy nhiên, mở hay không mở cũng không liên quan gì đến ông ta, “Nếu như có mở, vậy sau này xảy ra chuyện thì bảo hắn chịu trách nhiệm đi, ai kêu hắn thích chơi trội như vậy!”

--

Lại qua mấy ngày, Cố Thiệu ở Hàn Lâm Viện nghe nói, Thánh Thượng lại triệu kiến vị sứ thần Hỏa Tầm Quốc kia.

Sau khi tiếp kiến không lâu, Thánh Thượng lại triệu kiến mấy vị trọng thần tâm phúc. Đương nhiên, ở trong này cũng không có chuyện gì của Cố Thiệu. Về việc có mở chợ chung hay không, các vị trọng thần trong triều cũng đã cãi nhau một thời gian rồi. Vốn dĩ Tiền thượng thư cũng không cảm thấy hứng thú gì với việc này, nhưng mà ngày ấy sau khi nói chuyện mấy câu với Cố Thiệu, cảm thấy cách mở chợ chung này có tương lai. Quan trọng nhất chính là, chợ chung có thể gom tiền, nếu như hai bên buôn bán trao đổi thích đáng, còn có thể kiếm lấy một lượng lớn đồng vàng từ giữa.

Làm Hộ Bộ thượng thư, đương nhiên là Tiền thượng thư động lòng. Ông ta dẫn những người liên quan của Hộ Bộ, lấy một địch mười, cãi thắng các vị trọng thần không muốn mở chợ chung còn lại. Mọi người không nghĩ tới, Tiền thượng thư ra sức thế mà lại mạnh như vậy, trong lúc nhất thời ngược lại còn bị ông ta đè ra mà nói kháy.

Cuối cùng, Hoàng Thượng cân nhắc một chút, vẫn quyết định chuyện này cho xong.

Trước đó Tiền thượng thư đảm nhiệm nhiều việc, sau khi dốc hết sức thúc đẩy chuyện này, trên dưới trong triều, cũng lại bận rộn thêm một trận nữa. Trong sáu bộ, Hộ Bộ là bận rộn nhất. Ban đầu sau khi Cố Thiệu và Tiền thượng thư định ra phương pháp dùng bạc, Hộ Bộ đã bắt đầu thi hành dùng bạc ở trong cả nước, tới tới lui lui truyền đạt các loại văn kiện đường dài, sắp xếp bố trí kho hàng linh tinh, đều là những việc phải làm. Việc lúc ban đầu còn chưa làm xong, bây giờ lại nhiều thêm một việc, có thể nghĩ ra người Hộ Bộ bận đến mức nào, mỗi ngày chân không chạm đất, hận không thể bẻ một canh giờ ra thành hai canh giờ.

Trước giờ Đồng thị lang là một người có tính tình thẳng thắn, bận đến mức sắp trọc đầu, cho nên tính tình này cũng nổi lên. Cả ngày cứ giống như một ống pháo vậy, ai chạm vào cũng nổ, trong miệng thì lẩm bẩm, toàn bộ đều là oán trách cái này oán trách cái kia, bị lẩm bẩm nhiều nhất, đó là Cố Thiệu. Tiểu Lý thị lang liền thấy vị cộng sự này của hắn ta, lần nào cũng gào từ sớm đến tối, giống y như đã phải chịu biết bao nhiêu khó chịu vậy.

Còn Lại Bộ, cũng coi như là gặp tai bay vạ gió. Cho dù là chuyện phương pháp bạc lúc trước, hay là chuyện chợ chung bây giờ, Lại Bộ đều không thể không trộn lẫn vào. Từ việc lựa chọn và bổ nhiệm quan quản lý thương khố cho các phủ và châu huyện, cho tới chuyện lập lại Trà Mã Tư, cùng với việc tuyển đủ quan lại vân vân, việc nào cũng không thể trốn được. Lương thượng thư nhìn một đống công văn lớn trước mặt, quả thực là tê cả da đầu: “Lại Bộ của chúng ta, đã bao lâu không bận rộn công việc như vậy rồi?”

Tuổi tác ông ta lớn, sức lực và tinh thần không thể so với những người trẻ tuổi kia, xem công văn được một lúc là cảm thấy đau đầu nhức óc, cả người đều bắt đầu không thoải mái. Nhìn lại viên bên cạnh tới tới lui lui, dưới chân bước đi như gió, trong lòng Lương thượng thư cũng vô cùng cảm khái. Những ngày rảnh rỗi thì thoải mái đấy, nhưng một khi bắt đầu bận rộn, cũng thật sự ép người ta đến điên luôn.

Lý thị lang cũng đang vội vàng xử lý công văn, sau khi nghe thấy Lương thượng thư hỏi một câu như vậy, không tình nguyện mà ngẩng đầu lên: “Còn không phải là nhờ phúc của vị nào đó. Ngược lại tính kế cũng thật hay, nói mấy câu thôi mà chọc cho Thánh Thượng và Tiền thượng thư cùng động lòng, chính hắn lại chẳng trộn lẫn tí nào, chuyện phiền toái đều ném cho người khác.”

Lương thượng thư cũng không có ác cảm gì với Cố Thiệu, nghe thấy Lý thị lang lại nói đến Cố Thiệu, ngược lại thêm vào một câu công bằng: “Cho dù hắn có muốn xen vào những việc này thì cũng không xen vào được, nói đến cùng vẫn là không đủ kinh nghiệm.”

“Gì mà không đủ kinh nghiệm chứ? Nếu thật sự không đủ kinh nghiệm, hắn cũng sẽ không đi nhúng tay vào chuyện của Hộ Bộ. Nói cho cùng, chỉ là giỏi về tâm kế, chuyện gì cũng muốn thể hiện, muốn bộc lộ tài năng ở trước mặt Thánh Thượng thôi.”

Lương thượng thư biết bản thân mình không khuyên được Lý thị lang, thấy ông ta nói mà phẫn uất thì cũng không tiếp tục nói nữa.

Sáu bộ cũng không có bao nhiêu người được thanh nhàn.

Còn người khởi xướng Cố Thiệu đây, ngược lại thành công lui thân, tất cả lại quay về như bình thường, bắt đầu cuộc sống mỗi ngày đọc sách cho qua ngày.

Sứ thần Hỏa Tầm Quốc kia ở kinh thành gần một tháng. Ban đầu có mấy lần muốn tiến cung để thương nghị chuyện chợ chung với hoàng đế Đại Tề, nhưng lần nào cũng đều bị từ chối. Vốn dĩ đã không còn ôm hy vọng nữa, kết quả quanh co, lại có một Trạng Nguyên lang tới, còn biết nói tiếng của Hỏa Tầm Quốc bọn họ. Nhờ vào lời của Trạng Nguyên lang kia, quả nhiên hoàng đế Đại Tề đồng ý với thỉnh cầu của bọn họ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!