Chương 320:
Cho nên đám người Trát Lan Đinh đây rất đương nhiên mà cho rằng những việc ở giữa đều là nhờ Cố Thiệu ra sức.
Tất nhiên việc hai nước mở chợ chung là một việc lớn, huống chi Hỏa Tầm Quốc bên này còn có ý nghĩ khác, muốn nhờ vào cái cớ chợ chung mà xây dựng quan hệ tốt với Đại Tề, quan hệ mà tốt, nếu sau này lại có chiến sự gì, cũng tiện tìm Đại Tề xin giúp đỡ. Một chuyện lớn như vậy, bọn họ không hoàn thành được mà Cố Thiệu lại làm xong. Về tình về lý, bọn họ cũng nên thâm tạ vị Cố đại nhân này.
Cho nên, sau khi các vị sứ thần của Hỏa Tầm Quốc xong xuôi hết mọi việc, ngày chuẩn bị khởi hành về nước, còn cố ý cho người đưa một cái rương đến nhà của Cố Thiệu. Lại sợ Cố Thiệu không nhận, Trát Lan Đinh còn cứ dặn dò mãi, cần phải chờ đến sau khi bọn họ rời khỏi mới đưa qua đó.
Nhưng ở trong kinh thành này, đâu có bí mật gì đáng nói đâu. Bên này cái rương vừa được đưa đến chỗ của Cố Thiệu, bên kia việc này đã bị truyền ra. Khi rương được đưa qua thì Cố Thiệu còn đang ở Hàn Lâm Viện, Cố Đại Hà và Trần Kim Liên nhìn thấy người khác mang thứ đồ này tới cửa cũng có chút há hốc mồm.
Trần Kim Liên đã được con trai dặn dò, nói rằng bây giờ hắn làm quan ở Hàn Lâm Viện, phải chú ý thanh danh, không thể nhận lung tung đồ vật của người ta. Ban đầu bà không định nhận lấy, nhưng mà sau khi vừa mở cái rương kia ra, nhìn thấy hơn nửa rương đựng tiền vàng lóe kim quang, nhất thời Trần Kim Liên cũng không nhắm mắt lại được.
Vàng, là vàng!
Ông trời ơi, đây là ai đưa đến, cũng quá xa hoa rồi, ra tay chính là nhiều vàng như vậy, chắc không phải trong nhà có núi vàng núi bạc gì đó chứ. Trần Kim Liên nuốt một ngụm nước miếng, nhìn Cố Đại Hà: “Nếu không, nhận lấy trước? Chờ sau khi Thiệu ca nhi trở về lại tính toán sau.”
Bà cũng rất muốn từ chối nhận, nhưng mà nhìn số vàng này, bà không hạ quyết tâm được.
Cố Đại Hà cũng nghĩ giống như bà. Hai phu thê ăn nhịp với nhau, lập tức giữ đồ vật lại, nhưng mà rốt cuộc trong lòng vẫn còn sợ, sau khi giữ lại bọn họ cũng không dám động vào, cứ như vậy đặt ở trong sân.
Đợi đến buổi tối Cố Thiệu tan làm về nhà mới biết được tin tức này. Tuy Cố Thiệu không có yêu tiền gì lắm, nhưng mà nhiều vàng như vậy đặt ở trước mắt, vẫn không thể tránh né mà bị lóe mù mắt.
Ngây người trong chốc lát như vậy, còn không đợi Cố Thiệu nghĩ ra cách gì để ứng đối, hai vị tiên sinh đã nghe được tiếng gió, khí thế mười phần mà trực tiếp chạy đến nhà hắn.
“Thứ này ngươi cũng không thể nhận được!” Tần tiên sinh thở hồng hộc, nói trước một câu như vậy.
Nói mà Trần Kim Liên ở bên ngoài phòng nghe lén cũng sửng sốt một chút. Sao vậy, sao lại không thể nhận, người ta cũng đã đưa đến tận nhà bọn họ rồi, vì sao lại không nhận?
Bà không dám đối đầu rõ ràng với Tần tiên sinh, lại hung hăng véo Cố Đại Hà ở bên cạnh một cái. Bà không dám, Cố Đại Hà lại càng không dám hơn. Trước mặt con trai mình và tiên sinh của hắn mà bị nhéo đến đỏ cả cánh tay, lại không dám kêu lên một tiếng.
Trần Kim Liên suýt chút nữa thì bị ông làm cho tức chết, cái đồ hèn nhát này, thật là tức chết bà.
Cố Thiệu cũng đã bị dụ hoặc trong chốc lát như vậy, trước mắt đã phục hồi tinh thần lại, gật gật đầu với hai vị tiên sinh: “Tiên sinh yên tâm, ngày mai con sẽ mang mấy thứ này đưa vào trong cung.”
Lòng Trần Kim Liên cứng lại, cảm thấy bầu trời hôm nay cũng trở nên trầm hơn. Bà thở dài một tiếng, cũng không còn tâm tư tiếp tục nghe cho hết.
Cố Đại Hà đi ở bên cạnh bà, biết tâm tư bà, an ủi rằng: “Được rồi, Thiệu ca nhi nói không nhận thì không nhận, nhất định nó có suy nghĩ của mình.”
“Ông thì biết cái gì.” Trần Kim Liên cả giận nói. Nếu như giữ vàng kia lại, vậy thì người một nhà không cần rời đi nữa. Đó chính là một rương vàng đấy, chi phí ăn uống sau này đều có rồi, bọn họ cũng không cần dùng bổng lộc của Thiệu ca nhi nuôi nữa. Bây giờ không còn vàng, kinh thành này, đừng muốn ở lại nữa. Mà Thiệu ca nhi, sau này không chừng một năm cũng chỉ gặp được một lần, Trần Kim Liên ngẫm lại đều cảm thấy trong lòng nghẹn muốn chết.
“Ông bỏ con trai được à?”
Cố Đại Hà há miệng thở dốc, không nói gì.
Tất nhiên là luyến tiếc, nhưng vậy cũng còn cách nào đâu, cũng không thể vì một rương vàng này mà cản trở tiền đồ của con trai chứ. Hai người đều rõ ràng điểm này, chỉ là trong lòng thật sự không cam thôi.
Trong phòng, Tần tiên sinh và Trịnh Viễn An thấy thần sắc của hắn thanh minh, không bị tiền tài mê hoặc, lúc này mới vừa lòng hơn chút. Trịnh Viễn An thuận thế ngồi xuống, nói với Cố Thiệu: “Bây giờ đến chúng ta cũng nghe được tin tức, càng đừng nói đến người khác. Nếu như muốn đưa vào cung, vậy ngày mai cứ đưa dứt khoát chút. Hỏa Tầm Quốc kia không thiếu vàng, với bọn họ thì đưa một rương tiền vàng không phải việc gì khó, nhưng mà ở Đại Tề, đây chính là một số tiền khổng lồ, không biết chừng sẽ có người coi đây là cái cớ, nói ngươi tham ô nhận hối lộ. Mấy ngày nay ngươi làm mưa làm gió ở trong triều, cuối cùng còn có thể toàn thân mà lui, đã sớm chọc một đám người đỏ mắt. Càng là lúc này, càng không thể để lại nhược điểm cho người ta.”
“Học sinh biết rồi.”
“Ngươi biết là tốt, cũng đỡ cho chúng ta phải nói thêm nữa.” Trịnh Viễn An thở dài nhẹ nhõm một hơi, quay lại hỏi, “Còn chưa kịp hỏi ngươi, bây giờ ngươi cổ động Thánh Thượng mở chợ chung, đến tột cùng là có ý gì?”
Có ý gì? Cố Thiệu nhẹ nhàng cười, hắn đâu có biết là có ý gì đâu, chỉ là trong lòng nghĩ như vậy nên làm như vậy thôi: “Chỉ là cảm thấy như vậy có lợi cho quốc gia, cho nên liền thuận miệng đề cập đến hai câu thôi. Cũng may Thánh Thượng khoan thứ, không những không trách tội, ngược lại còn tiếp nhận đề nghị của con.”
Nhất thời Trịnh Viễn An không còn lời gì. Đương nhiên ông ấy biết không thể đơn giản như thế, trong việc này, không thiếu được phải cẩn thận mưu lược một phen. Trước đó ông ấy cũng nghe nói Cố Thiệu đã học tiếng Hỏa Tầm Quốc, còn cố ý đi tìm sứ thần của Hỏa Tầm Quốc rồi nói chuyện với nhau, cái khác không nói, chỉ riêng việc học tiếng ngoại bang này thôi đã đủ có tâm rồi.
Trịnh Viễn An liếc nhìn đánh giá Cố Thiệu một lần nữa —— học sinh này của ông ấy mà, từ sau khi vào quan trường, đúng là tâm tính thay đã đổi không ít. Ban đầu tùy tiện, bây giờ cũng đã biết mưu lợi vì nước. Xem ra, quan trường thật sự là một nơi mài giũa tâm tính.
Hai vị tiên sinh liếc nhau, bỗng nhiên cảm thấy mình vô cùng lo lắng mà chạy tới như vậy, dường như có hơi ngu ngốc.
Tới cũng tới rồi, Cố Thiệu cũng sẽ không để cho hai người bọn họ đi. Hắn bảo hai vị tiên sinh đều ở lại cùng dùng cơm tối với nhau, sợ đồ ăn buổi tối không đủ, Cố Đại Hà còn cố ý ra bên ngoài mua thêm mấy món ăn đã nấu chín.
Sau đó ba thầy trò nói chuyện rất nhiều ở trên bàn cơm. Trong lúc đó, Cố Đại Hà và Trần Kim Liên tiếp tục duy trì sự trầm mặc. Bởi vì chuyện lúc nãy mà trong lòng hai người đều còn buồn, tuy nhiên bọn họ cũng biết, dù sao mình cũng không chen vào nói được, vậy còn không bằng câm miệng cho rồi.
Sau khi ăn xong, Tần tiên sinh còn chiếu cố một chút tình huống công khoá của Cố Lễ.
Vỗn dĩ Cố Lễ đã lo lắng ông hỏi cái này, chờ đến khi thật sự hỏi tới, thì chỉ có thể mang vẻ mặt đau khổ tự nhận xui xẻo.
Sau khi kiểm tra tiểu tử Cố Lễ này xong, Tần tiên sinh mới bắt đầu hỏi Cố Tiểu Muội. Thời gian Cố Thiệu không ở nhà, Cố Tiểu Muội đều đi theo hai phu thê Tần tiên sinh. Hai phu thê Tần tiên sinh không có có con gái, dưới gối cũng không có cháu gái, đối xử với Cố Tiểu Muội thì thương yêu như con gái với cháu gái. Cho nên Cố Tiểu Muội cũng rất thân cận với Tần tiên sinh, khi dựa vào bên cạnh Tần tiên sinh còn thân mật hỏi một câu: “Tiên sinh, khi nào thì có thể gặp sư nương ạ?”
“Nhớ sư nương của con à?”
Tiểu Muội gật gật đầu, đã nhớ từ sớm rồi.
Tần tiên sinh chỉ vào trán của Tiểu Muội một cái: “Ở chỗ này thì không thể gặp được, phải quay về thì mới có thể gặp.”
Cố Tiểu Muội do dự, cô bé muốn quay về gặp sư nương, nhưng mà sau khi quay về, chẳng phải là sẽ không gặp được ca ca nữa ư? Vậy thì nên làm gì đây, Cố Tiểu Muội ngơ ngác mà nhìn ca ca của mình.
Cố Thiệu ngồi ở bên cạnh lại không nói chuyện.
Nói đến cùng, hắn vẫn không muốn để Tiểu Muội và bọn họ trở về. Vừa không muốn để bọn họ rời đi, nhưng mà cũng không nuôi được, vàng đưa đến trước mắt cũng không thể lấy, cuộc sống này, thật là dày vò.
Tuy nhiên, thứ nên đưa về thì vẫn phải đưa về. Sáng sớm hôm sau, Cố Thiệu suy nghĩ cách rồi tìm tới tiểu Hạ công công, bảo tiểu Hạ công công nói mấy câu với Thánh Thượng, nhân tiện mang theo số tiền vàng này tiến cung luôn. Trước giờ tiểu Hạ công công vẫn luôn khách khí với Cố Thiệu, Cố Thiệu mới mở miệng nói lời này, hắn ta đã lập tức đồng ý ngay rồi.
Khi Cố Thiệu nói những lời này thì không tránh người khác. Cho nên người của Hàn Lâm Viện cũng đều biết chuyện sáng sớm Cố Thiệu đã trình đồ vật đến ngự tiền. Những ai không quen nhìn hắn thì vẫn nói Cố Thiệu làm bộ làm tịch, ai có ấn tượng không tệ với Cố Thiệu, thì không thiếu được lại xem trọng hắn hơn vài phần. Chuyện tặng tranh chữ lúc trước đã làm Cố Thiệu có được một thanh danh coi tiền tài như cặn bã. Bây giờ vàng thật bạc trắng đặt ngay trước mắt, cũng có thể làm được nói bỏ là bỏ, có thể thấy được khí khái ngạo nghễ này, không phải người tầm thường có thể so sánh.
Thật ra, khi Cố Thiệu nhìn cái rương bị chở đi, tim cũng đang rỉ máu.
Đó đều là tiền đó, nếu cứ mãi ở Hàn Lâm Viện, có lẽ cả đời hắn cũng không kiếm được nhiều tiền như vậy!
Trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, tuy nhiên khi nhìn thấy người khác lại đây, Cố Thiệu lại còn không thể không làm bộ ra vẻ vân đạm phong khinh. Nghe mọi người khen thì lại trái lương tâm mà nói: “Chỉ là cảm thấy hổ thẹn quá, không có ý khác.”
“Quá khen quá khen, ta chỉ làm việc ta nên làm thôi.”
“Đổi thành chư vị, nhất định cũng sẽ giống như ta.”
Bởi vì buông bỏ nhiều vàng như vậy thật sự quá đau lòng, cho nên lúc này người khác khen có nhiều hơn nữa, tâm Cố Thiệu cũng vẫn như nước lặng, không có một chút gợn sóng nào nổi lên.
Việc này lọt vào trong mắt của người khác thì lại có thêm một chút hương vị không màng hơn thua. Quả nhiên, người có thể thi đậu Trạng Nguyên cũng không phải là người bình thường. Cho dù là học thức hoặc là phẩm hạnh, đều cao thượng hơn người khác rất nhiều.
Sau khi Tiểu Hạ công công rời đi, trong cung cũng không truyền ra tin tức gì nữa, sau đó Cố Thiệu mạnh mẽ thuyết phục bản thân mình đem chuyện này vứt ra sau đầu đi. Dù sao đồ vật cũng đã đưa qua rồi, có nhớ thương cũng không có nghĩa gì nữa, hắn cũng không thể chường mặt ra đi tìm Thánh Thượng đòi tiền lại mà.
Cố Thiệu thở dài một tiếng, bản thân mình không nên thành thật như vậy, sớm biết vậy, hắn nên lén lấy ra mấy cái, dù gì người khác cũng sẽ không phát hiện.
Aiz, chuyện quan trọng như vậy, thế mà sao lúc ấy lại không nghĩ ra chứ.
Trong lòng Cố Thiệu buồn bực, vốn nghĩ rằng việc này cứ như vậy đi qua, không nghĩ buổi tối khi trở về, cũng không biết hệ thống xảy ra sự cố gì, thế mà lại phá lệ nói muốn khen thưởng cho hắn!