Chương 321:
Khi hệ thống nói lời này với hắn, Cố Thiệu còn chưa kịp vào trong sân.
Chỉ là lúc này hắn đã không rảnh lo vào trong nữa, trong đầu chỉ nghĩ đến việc hệ thống có thể cho hắn ngạc nhiên vui mừng gì: “Nói nhanh, rốt cuộc là khen thưởng gì?”
Hệ thống đang định mở miệng, Cố Thiệu lại đột nhiên hưng phấn ngắt ngang: “Trước tiên đừng nói, để cho ta đoán!”
Hắn cảm thấy nhất định mình có thể đoán ra được.
Hệ thống thấy dáng vẻ mừng như điên đến mức như sắp động kinh này của hắn, thật vô cùng cạn lời. Nhưng nó cũng nghe Cố Thiệu, không có nói thẳng ra, kệ hắn ở đằng kia ngây ngốc mà đoán:
“Có phải là vàng hay không? Ta biết ngươi sẽ không nhìn ta chịu thiệt, nhất định là bởi vì hồi sáng ta đã tặng vàng đi, cho nên muốn bồi thường cho ta một chút.”
Hệ thống trầm mặc.
Cố Thiệu lại còn chìm trong tưởng tượng của mình: “Cơ mà, thật ra ngươi có thể không cần trực tiếp như vậy, đưa vàng thì chọc nhiều người đỏ mắt lắm, còn không tiện đem ra ngoài tiêu, không bằng trực tiếp cho một khế nhà đi.”
Hệ thống lạnh lùng cười, bỗng nhiên không muốn nói nữa.
“Thật ra, đồ cổ gì đó cũng không phải không được, đầu năm nay nếu như gặp được một người thạo việc, đồ cổ cũng có thể bán được rất nhiều tiền. Đáng tiếc, hai món đồ treo trong nhà ta đều là ngự tứ, không thể bán đi, bằng không, đừng nói một tòa nhà, thêm một toà nữa cũng mua được đấy!”
Cố Thiệu tự nói xong, lại bỗng nhiên nhận ra, hình như từ lúc hắn bắt đầu nói đến giờ hệ thống không có nói chuyện. Hắn gãi đầu, có chút kỳ quái: “Sao ngươi không nói lời nào? Với lại, rốt cuộc phần thưởng kia là cái gì?”
Hệ thống lẳng lặng mà nhìn hắn: “Không phải ngươi muốn đoán à?”
“Nhưng không phải ta đoán rồi à. Nếu như ta đoán không sai, không phải vàng thì hơn phân nửa chính là khế nhà, đồ cổ linh tinh.” Cố Thiệu âm thầm chờ mong, “Mau lấy ra để ta xem xem?”
Hệ thống cũng không phản ứng với yêu cầu của hắn, chỉ nhàn nhạt mà nói một câu: “Còn chưa vào trong nhà nữa, lấy đồ ra từ không khí, ngươi muốn bị người ta coi như yêu quái hả?”
Cố Thiệu lập tức héo.
Đang muốn nhanh nhanh chạy về phòng, kết quả Trần Kim Liên tinh mắt, bưng đồ ăn từ trong phòng bếp ra thì nhìn một cái đã thấy con trai: “Thiệu ca nhi đã về rồi, vừa vặn cơm tối cũng đã làm xong, nhanh qua đây ăn đi.”
Trong lòng Cố Thiệu sốt ruột: “Con đến thư phòng xử lý một chút chuyện đã.”
Thật ra thư phòng của hắn cũng ở trong phòng của mình, dùng một cái mành để cách ra một gian.
“Xử lý cái gì? Trời cũng đã tối như vậy rồi, cứ còn rề rà nữa đồ ăn sẽ nguội mất.” Sau khi Trần Kim Liên bỏ đĩa đồ ăn xuống thì đẩy con trai đi qua, bảo hắn ngồi xuống, trong miệng còn nhắc mãi: “Ta nghe Liễu phu nhân nhà bên cạnh nói, hẳn là Hàn Lâm Viện các con cũng không có việc gì, sao mà chỉ có một mình con từ sáng đến tối là nhiều việc như vậy, chẳng lẽ là quan trên của con cố ý làm khó dễ con hả?”
“Sao có thể vậy chứ?” Cố Thiệu nghĩ tới Lỗ Tề Lâm bây giờ, lắc đầu bật cười.
Bây giờ quan trên của hắn còn chẳng buồn nói chuyện với hắn nữa, cảm thấy hắn tà môn với đen đủi, đối đầu là không có chuyện gì tốt. Tuy nhiên như vậy cũng tốt, ngoại trừ mỗi lần chạm mặt nhìn nhau muốn lé con mắt, thì cái khác cũng vẫn ổn, cũng bớt cho hắn không ít chuyện.
Khi nói chuyện, tiểu tử thối Cố Lễ kia đã vọt vào từ bên ngoài, Cố Đại Hà và Cố Tiểu Muội cũng đều bước nhanh tới ngồi xuống. Một nhà năm người ngồi vây quanh cái bàn vuông vức, chỉ có Cố Lễ và Cố Tiểu Muội nhỏ người, cho nên ngồi chung một bên.
Cố Lễ lại là kiểu tính tình bá đạo, một mình còn độc chiếm hơn nửa bên, chèn cho Tiểu Muội chỉ còn một chút chỗ. Vậy còn chưa đủ, nhóc còn muốn làm liền một mạch, chen cho Tiểu Muội té xuống. Nhưng đang nghĩ xấu thì lại nhận thấy được bỗng nhiên bên cạnh mình có thêm một ánh mắt bất thiện.
Cố Lễ lặng lẽ ngẩng đầu, sau khi chạm vào ánh mắt của Cố Thiệu thì vội vàng rụt cổ lại.
Không tốt, bị phát hiện rồi.
Cố Thiệu thấy một mình nhóc mà chiếm hơn nửa bên, chen cho Tiểu Muội không có chỗ để ngồi, tựa vào bên góc bàn, muốn gắp đồ ăn cũng phải cố hết sức mà duỗi tay cả một lúc lâu. Cố tình cô bé còn ngoan ngoãn nghe lời, bị người bắt nạt cũng không biết đánh trả.
Cố Thiệu trừng mắt nhìn Cố Lễ một cái. Hắn không nhìn nổi nữa, thuận tay ôm Tiểu Muội đến bên cạnh bản thân mình: “Muốn ăn cái gì nào?”
Tiểu Muội gặm ngón tay, giơ tay chỉ một món ăn trên bàn.
Cố Thiệu đưa tay gắp cho cô bé rất nhiều, lại dỗ dành cô bé: “Chờ lần sau đại ca được phát lương tháng, sẽ đưa muội đi ra ngoài ăn đồ ngon.”
“Ăn ngon?” Ánh mắt của Tiểu Muội sáng lên, “Có thể ăn điểm tâm mà lần trước Liễu gia tỷ tỷ ăn không?”
Cố Thiệu hỏi nàng: “Tên món đó là gì?”
“Kim nhũ tô, ăn rất ngon, lần trước khi Liễu gia tỷ tỷ ăn, còn chia cho muội ăn nửa miếng.” Tiểu Muội nghĩ đến hương vị được ăn lần trước, lập tức muốn chảy nước miếng.
Cố Thiệu điểm vào mũi cô bé một cái, xa hoa nói: “Được, lần sau được phát lương sẽ mua cho muội!”
Tiểu Muội cười đến mức chỉ thấy răng không thấy mắt.
Cố Lễ ở bên cạnh cắn đũa, u oán nhìn chằm chằm vào Cố Thiệu.
Cố Thiệu biết, nhưng mà lại không muốn để ý đến nhóc. Tên tiểu tử thối này, chính là không thể cho nhóc ánh mắt gì tốt, nếu không chắc nhóc sẽ lăn lộn càng lợi hại hơn. Đọc sách cũng đã được một thời gian dài như vậy, kết quả lại chẳng có một chút tiến bộ nào, xem ra, công khóa cho nhóc còn phải gấp bội.
Trần Kim Liên nhìn không khí giữa hai huynh đệ có chút không đúng, do dự một chút rồi vẫn mở miệng đánh tan sự giằng co giữa hai người: “Thiệu ca nhi à, ta nói không phải, sau này con dùng tiền cũng phải tiết kiệm một chút, đừng có ăn xài phung phí. Chúng ta ở chỗ này đã lâu như vậy, ta nhìn số tiền mỗi ngày phải tiêu ra mà cũng đau lòng. Ở trong kinh thành này, thật sự là cái gì cũng phải mua, một chút củi nhóm lửa cũng phải lấy tiền đồng đổi, không có chút vị nhân tình nào.”
Bà lải nhải, ban đầu chỉ là muốn đánh vỡ không khí lúc nãy, kết quả dần dần, lại nói đến mức bắt đầu trở nên lo lắng: “Sau này đợi con thành thân xong, cũng nên học tích cóp tiền cho tốt, đừng không có tính toán trước trong lòng như vậy. Sau khi thành thân thì là chi tiêu của hai người, nhưng qua mấy năm, nói không chừng còn phải thêm hai đứa bé, đến lúc đó trong tay không có chút tiền tiết kiệm nào thì làm sao mà nuôi nổi?”