Chương 322:
Bây giờ Cố Thiệu cũng thật sự sợ nương hắn nói đến cái này.
Chỉ là Trần Kim Liên vẫn còn tiếp tục: “Nhưng mà việc sinh con này cũng phải nhân lúc còn sớm, sau khi thành thân thì phải chuẩn bị kỹ càng, nói không chừng còn có thể ba năm ôm hai đứa nữa. Con với Tú Nương tuyệt đối phải cố gắng một chút, cũng không thể kéo dài chuyện này lâu quá, nghe rõ không?”
“Nghe rõ.” Cố Thiệu nghe mà to cả đầu. Còn chưa có thành thân mà đã buộc bọn họ sinh con rồi, thế này cũng phòng ngừa chu đáo quá rồi đó.
Ngay cả chính bản thân hắn cũng chỉ là miễn cưỡng nuôi nổi, còn nói gì đến nuôi con nữa? Cố Thiệu khịt mũi coi thường việc này, chỉ gật đầu nói thẳng rằng mình đã biết, thật ra còn đang bận nhớ thương phần thưởng của hệ thống cơ.
Trực giác của hắn nói rằng chắc chắn lần này hệ thống khen thưởng có liên quan đến tiền!
Bởi vì trong lòng cứ nghĩ đến chuyện này, bữa cơm tối nay Cố Thiệu cũng không nghiêm túc ăn cho lắm, sau khi ăn xong một chén cơm, liền lau miệng, nói mình phải về đọc sách.
Hắn nói muốn đọc sách, hai phu thê Trần Kim Liên cũng không tiện ngăn cản, chỉ là thấy sau khi Cố Thiệu đi rồi, không nhịn được mà giáo huấn Cố Lễ: “Nhìn ca ca của con xem, thi đậu Trạng Nguyên rồi còn chăm chỉ như vậy, sau này con phải học tập ca ca con nhiều vào!”
Cố Đại Hà cũng không nhịn được mà phụ họa.
Sau khi trong nhà có một Trạng Nguyên, yêu cầu của hai phu thê với tiểu nhi tử cũng cao lên. Dẫu sao, đại nhi tử là Trạng Nguyên lang thì tiểu nhi tử cũng không thể kém quá nhiều chứ. Bọn họ cũng không nghiêm khắc với Cố Lễ lắm, không cầu mong nhóc thi đậu Trạng Nguyên gì, chỉ cần thi đậu Bảng Nhãn thôi, vậy là đủ rồi.
Sau khi bị tổn thương ở chỗ Cố Thiệu bên kia, lại chạm vào vách tường ở chỗ cha nương bên đây, bây giờ Cố Lễ đã không nói nên lời gì nữa.
Cha nương và đại ca đều đối xử với nhóc như vậy, nhóc quá thương tâm!
Trong phòng, Cố Thiệu đã đóng cửa lại, thậm chí ngay cả cửa sổ cũng đóng kỹ. Hắn sợ hệ thống biến ra cái gì đó lớn, bị người trong nhà nhìn thấy sẽ không tốt. Sau khi đóng kỹ tất cả các cửa, hắn mới gấp không chờ nổi mà nói với hệ thống: “Khen thưởng khen thưởng!”
Là vàng, chắc chắn là vàng, Cố Thiệu đã chuẩn bị tốt để bị vàng đập.
Hệ thống bỗng nhiên thay đổi suy nghĩ ban đầu của nó. Ở trong ánh mắt chờ đợi của Cố Thiệu, hơi mỉm cười, ở trong sự chờ mong của Cố Thiệu, chậm rãi thả phần thưởng xuống.
Ánh sáng trắng loé lên, bên chân Cố Thiệu có thêm hai cái túi.
Hắn nghi hoặc mà chớp mắt, thầm nghĩ sao lần này hệ thống hàm súc như vậy, đưa vàng thôi còn phải dùng túi đựng. Sau khi chửi thầm một tiếng, Cố Thiệu mới khom lưng nhặt lên. Hai cái túi đều không được buộc miệng lại, khi Cố Thiệu nhặt lên không cầm chắc, mới chuẩn bị đứng dậy, đồ vật bên trong bỗng nhiên “Rầm” một tiếng đổ ra hết toàn bộ.
Ngũ quang thập sắc, thiếu chút nữa lóa mắt Cố Thiệu.
Chỉ là, tình huống này, hình như không đúng lắm. Mắt của hắn không mù, vàng có hình dáng như thế nào, đương nhiên sẽ không đến mức không nhìn ra được. Cố Thiệu nhìn chằm chằm những thứ rơi vãi đầy trên mặt đất, bắt đầu lặng im…
Hệ thống thiện giải nhân ý mà nói ở bên cạnh: “Lúc trước chưa cho ngươi, lần này thấy ngươi làm việc không tệ, không chỉ lấy một túi lúc trước kia đem ra cho ngươi, còn cho thêm một túi để khen thưởng, như thế nào?”
“Như thế nào?” Cố Thiệu nghiến răng hàm, hắn mong đợi lâu như vậy, thế mà hệ thống lại dùng hai túi kẹo để đuổi hắn, việc này sao có thể nhịn được: “Ngươi nói với ta lâu như vậy, cuối cùng chỉ có hai túi kẹo? Ngươi chọc ta như chọc khỉ đấy hả?”
“Ta có nói muốn cho ngươi cái gì à? Là bản thân ngươi ở kia suy nghĩ miên man, còn không cho ta nói là cái gì.” Hệ thống mà nói kháy lại người khác thì cũng không lưu tình, “Ta thấy ngươi muốn vàng đến ngu luôn rồi, dù ta có cho ngươi, ngươi lấy lý do gì để lấy ra dùng? Toàn bộ kinh thành đều biết ngươi có xuất thân nông gia, lại biết ngươi đã tặng số vàng sứ thần Hỏa Tầm Quốc đưa vào trong cung. Bây giờ lấy vàng ra ngoài tiêu, ngươi muốn tự đánh sưng mặt mình lên à? Muốn có tiền cũng phải đi từng bước một tới, nếu không chỉ có thể tự dưng chọc vào một thân rắc rối, đạo lý nhỏ này cũng cần ta dạy cho ngươi à, ngu xuẩn!”
Cố Thiệu bị mắng đến ngơ cả ra, lập tức mất đi năng lực cãi lại, ngây ngốc mà trả lời: “Ta ——”
“Ta cái gì mà ta, rốt cuộc có lấy kẹo nữa hay không, không cần thì ta thu hồi đấy.” Giọng điệu của hệ thống không tốt cho lắm. Đồ ngu xuẩn này và Cố Lễ ở bên ngoài kia y như nhau, đều là mặt hàng thích hếch mũi lên mặt, không thể cho hắn sắc mặt tốt gì đó!
“Lấy!” Cố Thiệu sợ nó thu hồi đồ vật đi.
Vốn dĩ đã không có gì, nếu như hai túi kẹo cũng không còn, vậy hắn đúng là mệt lớn.
Cố Thiệu nhặt hết số kẹo đó lên rồi trốn lên trên giường cẩn thận mà đánh giá.
Đại khái bởi vì vừa rồi bị hệ thống mắng quá dữ dội, theo bản năng Cố Thiệu đã quên mất ban đầu mình chờ mong gì. Lúc này khi nhìn vào đống kẹo, cũng không thấy chênh lệch gì nhiều, ngược lại còn cảm thấy cũng được.
Cầm viên kẹo trong tay, Cố Thiệu vội vàng lột ra một cái bỏ vào trong miệng.
Sau khi ngậm một chút, ánh mắt Cố Thiệu sáng lên, cả người đều sáng láng hơn: “Ngon quá!”
So với tất cả những loại kẹo hắn đã từng ăn trước kia còn ngon hơn. Chua chua ngọt ngọt, còn mang theo một hương vị thơm ngọt, quả thực là tuyệt thế mỹ vị. Cố Thiệu không thể có kiến thức như hệ thống, đương nhiên là bị kẹo này bắt lấy.
“Không nghĩ tới thế mà bên trong kẹo này còn có mùi vị của quýt, ăn ngon thật.”
Có kẹo rồi, chuyện phiền lòng gì cũng quên hết, trên mặt mày đều lộ ra sự yêu thích hưởng thụ.
Hệ thống nhìn đức hạnh này của hắn, ha ha một tiếng rồi không nói nữa.
Ăn hết một viên, Cố Thiệu lại nhìn về phía một cái túi khác. Túi thì giống nhau, chỉ là kẹo được đựng ở bên trong lại không giống nhau. Viên vừa nãy ăn vào cưng cứng, viên này cầm vào lại hơi mềm, ngửi vào còn thấy cả mùi sữa.
Cố Thiệu không chút do dự ném vào trong miệng, quả nhiên, vị sữa nồng đậm hòa tan mở ra, vừa thơm vừa ngọt, rất là ngọt, nhai còn cực kỳ ngon.