Chương 323:
Cố Thiệu tự cho rằng mình cũng là người đã gặp qua không ít trường hợp lớn. Ban đầu ở trong phủ thượng thư, chi phí ăn mặc đều không tệ, sau đó tham gia cung yến hai lần, cũng là có thêm nhiều kiến thức, ngay cả đồ ở trong cung cũng đã hưởng qua. Những loại kẹo ở phủ Trấn Giang, ở trên những con đường trong kinh thành, Cố Thiệu cũng đã từng ăn không ít, gì mà kẹo đường sữa, kẹo mười kiểu, kẹo hoa mười màu, kẹo kéo mười loại, phàm là những loại có tên gọi, Cố Thiệu đều đã từng mua. Nhưng dù vậy, hắn vẫn cảm thấy những thứ mình đã từng ăn so ra đều kém hai viên kẹo này.
Cũng không biết hắn trợn tròn mắt nhai bao lâu, đột nhiên, trong đầu chợt nảy ra ý tưởng: “Hệ thống, có thể cho ta xem công thức cách làm loại kẹo này không?”
Hệ thống dừng lại một chút, có chút kinh ngạc mà nhìn Cố Thiệu —— không nghĩ tới, bây giờ đồ ngu xuẩn này thật sự đã trở nên thông minh hơn một chút. Nó cũng không nói thêm gì, trực tiếp cho Cố Thiệu hai tờ công thức.
Khi Cố Thiệu cầm lấy công thức còn cảm thấy không thể tưởng tượng được. Dù sao dáng vẻ hệ thống mắng hắn khi nãy quá làm người run sợ, lúc này hào phóng như vậy, khiến hắn lập tức cảm thấy, hay là bản thân mình đang nằm mơ rồi.
“Không muốn lấy thì trả đây.” Hệ thống thật sự phiền với cái tính nhờn nhờn này của hắn.
Cố Thiệu vội nhét công thức vào trong ngực: “Hừ, đồ đã cho ta rồi, đừng nghĩ thu hồi lại.”
Hệ thống cũng không kiên trì đòi lại công thức. Vốn dĩ, ngay từ đầu thứ nó chuẩn bị cho Cố Thiệu, chính là thứ đồ này. Sau đó Cố Thiệu lại tự muốn thêm nhiều kịch như vậy, cho nên nó mới nhìn không thuận mắt, muốn giáo huấn một chút.
Buổi tối, Cố Thiệu suy ngẫm với công thức một lúc lâu. Nếu như làm theo cách trong này, nhất định phải hao phí không ít công phu, tuy nhiên, các loại kẹo được bán ở bên ngoài vốn dĩ đã đắt, nếu như có thể làm ra loại gì đó mới lạ, cũng không cần lo không có người mua.
Hôm sau, trước khi Cố Thiệu ra ngoài đã kéo Trần Kim Liên sang một bên, hỏi nhiều hai câu: “Nương, nhà Tú Nương bọn họ đặt mua của hồi môn, trong số đó có cửa hàng gì hay không ạ?”
Trần Kim Liên cảm thấy kinh ngạc, trong lòng cho rằng con trai đã tiến bộ, cũng biết đề ra nghi vấn về những việc này, lại kích động nói: “Có! Nương hỏi thăm rồi, nửa tháng trước Lý thị mua một cửa hàng cho con gái bà ta, nói là sau này cho nó luyện tập.”
Nhà Trần tú tài là địa chủ, nhưng Lý gia lại là thương hộ. Lần này hai mẹ con Lý thị lên kinh, bên Lý gia kia cũng cho không ít tiền, nếu không thì lấy đâu ra tiền vốn mà đặt mua một tòa nhà ở nơi tấc đất tấc vàng như kinh thành này, không chỉ vậy còn đặt mua một cửa hàng nữa chứ?
Trần Kim Liên cười hỏi: “Con trai à, sao đột nhiên đầu óc con lại nhanh nhạy, biết quan tâm đến cái này vậy?”
Cố Thiệu nhìn một cái, biết chắc chắn rằng nương hắn đã hiểu sai, hắn cũng không giải thích gì thêm, chỉ nói: “Có việc muốn xin bọn họ giúp đỡ?”
“Chuyện gì, nương đi nói cho con.” Trần Kim Liên xung phong nhận việc.
Cố Thiệu đâu dám để bà đi nói chứ, vội vàng tìm một chuyện khác để làm bà phân tinh lực ra, rồi sau đó cũng không dám ở lâu, vội vã chuồn ra ngoài.
Vốn Cố Thiệu nghĩ rằng, buổi sáng hôm nay sẽ trôi qua bình an không có việc gì. Không nghĩ mới đến Hàn Lâm Viện không lâu, tiểu Hạ công công bên kia lại dẫn hai người đến đây.
Nhìn thấy Cố Thiệu, trên mặt tiểu Hạ công công còn nở nụ cười, vội cất tiếng chào hỏi.
Cố Thiệu cũng nhanh chóng đứng dậy, bước nhanh tiến lên: “Sao Tiểu Hạ công công lại đến đây, là Hoàng Thượng sai ta tiến cung ư?”
“Lần này không phải.” Tiểu Hạ công công nói xong, cho người ở phía sau một ánh mắt. Tiểu công công ở phía sau hiểu ý, lập tức bê đồ vật tiến lên.
Tuy rằng nhìn mặt ngoài thì những người khác ở trong phòng nhìn đều đang làm việc của mình, nhưng sự chú ý đã sớm rơi xuống trên người Cố Thiệu. Lần trước lúc vị công công này đến đây là mang một cái rương vàng đi, cũng không biết lần này đến đây là vì cái gì. Tuy rằng bọn họ đã biết Cố Thiệu rất được lòng Thánh Thượng, nhưng mỗi lần nhìn thấy cung nhân Thái Cực Điện thường xuyên tới Hàn Lâm Viện bên này, vẫn sẽ cảm khái vạn phần —— người so với người, sao lại chênh lệch nhiều như vậy chứ.
Bọn họ ở Hàn Lâm Viện đã lâu như vậy, cũng chưa từng được Thánh Thượng tự mình triệu kiến, một lần cũng không có.
Mọi người cảm khái vạn phần, còn Lỗ Tề Lâm có mối hận cũ với Cố Thiệu thì đã ghen ghét đến mức không nói nên lời. Ông ta không hiểu, sao mà cố tình Thánh Thượng lại coi trọng loại tiểu nhân nịnh nọt như Cố Thiệu này vậy? Nhưng mà Lỗ Tề Lâm biết con người Cố Thiệu không dễ chọc, cho nên cũng cũng chỉ chửi thầm vài câu như vậy ở trong lòng.
Bên này, tiểu Hạ công công đã cho người mở hộp ra, cười nói với Cố Thiệu: “Đây là đường sương mà bên ngoài mới vừa đưa vào cung, Thánh Thượng ăn cảm thấy khá được, cố ý sai ta đưa một ít đến cho Cố đại nhân ngài.”
Cố Thiệu có chút kinh ngạc: “Thánh Thượng đây là?”
Sao lại tới đột ngột như vậy chứ.
Tiểu Hạ công công đè thấp giọng nói, lặng lẽ nói với Cố Thiệu mấy câu: “Lần trước Cố đại nhân đưa rương tiền vàng kia đến, Thánh Thượng vô cùng vui mừng, cảm thấy bản thân mình không nhìn lầm người.”
Cố Thiệu bừng tỉnh đại ngộ, thì ra là như thế này. Hắn nói rồi mà, sao Thánh Thượng lại bỗng dưng mang đồ tới cho mình, lại còn phô trương như thế.
Tiểu Hạ công công chỉ nhắc đến một câu như vậy rồi không nói nữa. Thật ra, hôm qua Thánh Thượng không chỉ có vui mừng mà còn đắc ý, đắc ý bản thân mình tuệ nhãn như đuốc, đắc ý những người nói Cố Thiệu ở trước mặt ông ta, cuối cùng lại tự đánh vào thể diện. Số vàng kia đều được Thánh Thượng đưa vào trong quốc khố. Tuy rằng đối với Thánh Thượng mà nói, số vàng đó không tính là cái gì, nhưng quan trọng không phải vàng, mà là phần thản nhiên này của Cố Thiệu. Mà một rương vàng này, lại khiến cho Thánh Thượng nhìn ra Cố Thiệu không giống như người thường thêm lần nữa. Sáng sớm hôm nay, Thánh Thượng ăn loại đường sương được cống lên này thì lập tức nghĩ tới, lần này ông ta vẫn còn chưa khen thưởng gì cho Trạng Nguyên lang hắn kia mà.