Chương 324:
“Thánh Thượng đối xử với Cố đại nhân, thật là tri kỷ thân thiết, ta và sư phụ đã phụng dưỡng ở Thái Cực Điện nhiều năm, nhưng chưa từng thấy Thánh Thượng để bụng với vị đại nhân nào như thế.” Trong lòng tiểu Hạ công công cũng tràn đầy cảm khái.
Thánh Thượng cảm thấy mình tuệ nhãn như đuốc, vậy sao hắn ta lại không phải chứ? Ngay từ mấy lần đầu nhìn thấy Cố đại nhân, chính hắn ta đã cảm thấy đây là trụ cột ngày sau trong triều đó. Nghĩ như vậy, thái độ của tiểu Hạ công công với Cố Thiệu lại tốt hơn vài phần.
Cố Thiệu nhận lấy hộp đường sương kia, thật sự là dở khóc dở cười. Đường sương này nhìn cũng mê người, đường ở bên ngoài đắt, đường tốt như vậy càng không thường thấy. Nếu như là bình thường, chắc chắn hắn sẽ vui tới mức điên rồi, nhưng mà bây giờ à, hình như cũng không vui vẻ gì lắm.
Tuy nhiên Cố Thiệu vẫn bày ra dáng vẻ kinh hỉ và cung kính, nhắn tiểu Hạ công công trở về thì thay hắn cảm tạ Thánh Thượng.
Tiểu Hạ công công tới nhanh mà đi cũng nhanh. Chỉ một lát sau, lại dẫn theo theo hai người rời đi, chỉ còn lại một đám người hâm mộ không thôi.
Hàn Tử Lãng có quan hệ tốt nhất với Cố Thiệu, cho nên sau khi tiểu Hạ công công rời đi, hắn ta lập tức đứng dậy từ chỗ ngồi, dùng vài bước đã vọt tới bên cạnh Cố Thiệu: “Để ta xem xem Thánh Thượng thưởng thứ gì.”
Vừa rồi giọng tiểu Hạ công công nói không lớn, hắn ta cũng không nghe thấy. Khi nghiêng đầu nhìn qua, chỉ thấy trên tay Cố Thiệu bê một cái hộp gỗ đỏ chạm rỗng, cái hộp kia thật sự tinh mỹ, viền hộp còn nạm chỉ bạc, sau khi mở ra, bên trong đựng đầy đường sương, nước miếng của người xem cũng muốn chảy xuống.
Hàn Tử Lãng chẹp hai tiếng: “Thánh Thượng thật đúng là coi trọng huynh nha, cái gì cũng nghĩ đến huynh.”
Lời này nghe thì có vẻ ghen tị, thật ra thì không có ý gì, chỉ là thuận miệng nói chút thôi. Dù gì Cố Thiệu có thể lọt vào mắt Thánh Thượng, hắn ta nhìn cũng thấy vui.
Có Hàn Tử Lãng đi đầu, lúc sau cũng có vài người trước sau đi đến, đều muốn nhìn một chút xem rốt cuộc đồ ngự tứ này tốt cỡ nào. Nói ra thì ngay từ đầu bọn họ cũng có ghen ghét với Cố Thiệu. Nhưng sau đó Cố Thiệu bước lên quá cao, cũng đi quá nhanh, mắt nhìn là hoàn toàn không đuổi kịp, cho nên bọn họ cũng buông bỏ phần ghen ghét này.
Có lẽ con người đều là như thế này. Tốt hơn hắn một chút thì có lẽ sẽ ghen ghét, nhưng nếu như tốt hơn quá nhiều, làm người ta không theo kịp, vậy thì đến tư cách để ghen ghét cũng không có, chỉ đành nhìn lên. Bây giờ tâm trạng của bọn họ với Cố Thiệu là như thế.
Sau khi xem xong, lại không thiếu được phải nghị luận một phen. Cố Thiệu nghe bọn họ khen, vốn dĩ tâm trạng vui vẻ năm phần, bây giờ cũng biến thành mười phần. Chỉ có điều hắn lại là người hay làm bộ làm tịch, rõ ràng trong lòng đã vui muốn chết luôn, trên mặt thì vẫn phong khinh vân đạm, tựa như bản thân mình cũng không thèm để ý chút nào.
Lỗ Tề Lâm đã sớm ở bên cạnh bực bội một lúc lâu rồi, giờ phút này nhìn thấy bọn họ sôi nổi vây quanh ở trước mặt Cố Thiệu, trái một câu phải một câu đều là tâng bốc Cố Thiệu thì lập tức nổi giận: “Đều vây quanh ở chỗ đó làm gì thế, không có việc gì làm có phải không?”
Lời này cực kỳ tức giận, người khác cũng đều không phải không hiểu nhìn sắc mặt. Lập tức mất đi hứng thú rồi rời khỏi chỗ của Cố Thiệu, trở về vị trí của mình ngồi xuống.
Hàn Tử Lãng cũng thật sự phục Lỗ Tề Lâm này, khi quay về còn nhỏ giọng nói thầm với Cố Thiệu: “Sao ông ta lại tức giận đến mức ấy nhỉ?”
Cố Thiệu cũng hạ giọng, ác ý phỏng đoán: “Có lẽ cuộc sống ở trong nhà không như ý?”
“Chắc chắn là vậy, nói không chừng còn sợ lão bà ấy nhỉ.” Hàn Tử Lãng phỏng đoán.
“Nói không chừng còn bị lão bà đánh cơ.” Cố Thiệu ngẫm lại đã cảm thấy kích thích.
Hai người hiểu ý cười. Lỗ Tề Lâm ở bên kia nhìn sang, lập tức chắc chắn nhất định là hai người này đang nói xấu về ông ta. Ông ta không tự tin đối đầu với Cố Thiệu, cho nên xả giận lên trên người những người khác:
“Triều đình phát bổng lộc nuôi các ngươi, chẳng lẽ là để các ngươi cả ngày mơ màng hồ đồ, không đạt được gì hả?”
“Bây giờ Hộ Bộ đang cần tiền, nếu các ngươi thật sự không muốn làm, vậy nhân lúc còn sớm thì thu thập đồ vật cút đi.”
“Hàn Lâm Viện chúng ta tuy rằng là một nơi thanh nhàn, nhưng dù vậy cũng sẽ không nuôi mấy phế nhân vô dụng gì đó! Những kẻ cả ngày chỉ muốn nịnh nọt, không làm mà hưởng, cuối cùng cũng sẽ không chiếm được kết quả gì tốt. Đừng không để lời ta nói trong lòng, cứ chờ xem, lại qua mấy năm nữa, các ngươi hãy nhìn một cái xem ai có thể đứng đến cuối cùng.”
Mọi người im lặng không lên tiếng, trong phòng yên tĩnh đến mức không có một tiếng động, chỉ còn lại một mình Lỗ Tề Lâm ở đằng kia dõng dạc nói.
Cố Thiệu a một tiếng, người này, thật đúng là không dừng lại.
Lỗ Tề Lâm mắng hắn, dù sao cũng không chỉ tên không nói họ, Cố Thiệu coi như bản thân mình không nghe thấy là được. Dù gì mắng nhiều hơn nữa, cũng chỉ lãng phí nước miếng của người khác.
Chuyện Thánh Thượng đưa đồ cho Cố Thiệu, tất nhiên Vương hàn lâm bên kia cũng có được tin tức. Trong Hàn Lâm Viện có người nhìn Cố Thiệu thuận mắt, đương nhiên cũng sẽ có người không muốn thấy Cố Thiệu như ý. Việc này truyền ra chưa được bao lâu, đã có người đến chỗ Vương hàn lâm cố ý vô tình mà bôi đen Cố Thiệu.
“Nhóm người vào Hàn Lâm Viện năm nay, thật đúng là mỗi người một tính nết, rất là khác với năm ngoái đấy.”
Vương hàn lâm lật công văn, đầu cũng không ngẩng lên mà hỏi: “Khác chỗ nào?”
“Năm ngoái không có như vậy, vừa vào Hàn Lâm Viện đã biến thành người làm mưa làm gió.”
Tay của Vương hàn lâm ngừng lại, đại khái biết ông ta có ý gì, chỉ cười cười nhưng lại không nói chuyện.
Nhưng mà người bên cạnh lại không dừng lại: “Cũng không phải ta nói người nào không tốt, chỉ là những người mới này cũng nên có dáng vẻ của người mới chứ. Trước tiên cứ an an phận phận làm tốt việc của mình không được à, thế nào cũng phải xen vào chuyện của triều đình. Cũng không nghĩ đến bản mình là một người mới mới ra đời, nào có năng lực xen vào những việc này chứ.”