Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 326: Chương 325:

Chương 325:

“Ngươi đang nói đến ai thế?” Vương hàn lâm ra vẻ không biết.

Người nọ vò đầu cười, ông ta không tin Vương hàn lâm không biết, “Ngươi cũng đừng chê ta lắm miệng, ta chỉ là thuận miệng nói một câu như vậy thôi. Nói cho cùng, vẫn là bởi vì Thánh Thượng thiên vị quá mức rõ ràng, ta sợ người nào đó sẽ bởi vậy mà mất đi lòng bình thường, ngược lại thật sự cho rằng mình không gì không làm được. Người của Hàn Lâm Viện chúng ta, ai mà không phải giữ khuôn phép, tứ bình bát ổn, thật sự không nên có không khí như vậy.”

“Ta thấy cũng không có gì không đúng.” Vương hàn lâm bình tĩnh ném xuống một quyển công văn, nhìn người nọ nói, “Bổn phận là tốt, nhưng bổn phận quá mức, có khi lại không phải bởi vì thành thật, mà là bởi vì không có tài năng gì.”

Người nói chuyện nhất thời bị nghẹn lại một chút.

Vương hàn lâm tiếp tục nói: “Người trẻ tuổi có ý tưởng, tất nhiên nên để cho hắn thi triển một hai, cũng không thể bởi vì bản thân mình không có chí tiến thủ, mà không nhìn được người khác nỗ lực đi lên.”

“Ta…” Người nọ khẩn trương mà lau mồ hôi trên trán, “Cũng không phải ta có ý này.”

“Được rồi, biết ngươi không có ý khác. Chỗ của ta còn rất nhiều công văn chưa phê, nếu ngươi không có chuyện gì khác, vậy đi xuống trước đi.”

Vương hàn lâm đã hạ lệnh trục khách, người nọ lại không tiện ở lâu thêm, xấu hổ cáo lui rồi xám xịt mà rời khỏi.

Trong phòng lập tức không còn người nữa, Vương hàn lâm nghĩ đến những lời mới vừa rồi, chỉ cảm thấy buồn cười. Người ta một lòng vì nước, rơi vào trong mắt những người này lại thành không an phận, thật là, cực kỳ buồn cười!

Đương nhiên ông ấy hiểu rõ Cố Thiệu là người như thế nào, càng sẽ không bị dăm ba câu thế này lừa gạt qua.

Cố Thiệu còn không biết, khi bản thân mình không chú ý, bản thân mình còn bị người ta cáo trạng một lần. Trước mắt hắn còn đang ăn cơm trưa cùng với Ngô Triệt và Hàn Tử Lãng.

Bên trong Hàn Lâm Viện này, ai với ai có quan hệ tốt, lúc ăn cơm là có thể nhìn ra được. Như Cố Thiệu, hắn có quan hệ tốt với mấy người Ngô Triệt, cho nên sẽ luôn cùng ngồi ăn cơm. Mà Lỗ Tề Lâm kia cũng có đồng liêu mà mình giao hảo, khi ăn cơm luôn tụ lại cùng nhau, cách Cố Thiệu rất xa.

Khi con người Cố Thiệu trì độn thì là trì độn thật, khi nhạy bén thì cũng thật sự nhạy bén. Ví dụ như lúc ăn cơm, nếu như có người nhìn hắn ở sau lưng, hắn đều có thể nhận thấy được rất nhanh. Thường hay nhìn về phía hắn, hơn phân nửa là đám người Lỗ Tề Lâm, nhưng hôm nay khi hắn nhìn lại, lại phát hiện là một người khác.

“Nhìn cái gì thế? Cứ nhìn nữa là đồ ăn nguội đấy.” Ngô Triệt nhắc nhở hắn.

“Ờ.” Cố Thiệu quay đầu lại, thầm bảo một tiếng kỳ quái.

Cũng là câu nói ấy, hai người cách đó không xa cũng lặp lại một lần.

Chu Bá Kỳ thu hồi ánh mắt, trong lòng ngũ vị tạp trần. Nói thật, lúc ban đầu hắn ta xem thường Cố Thiệu, luôn cảm thấy bản thân mình xuất thân thế gia, kiến thức năng lực cao hơn Cố Thiệu rất nhiều, mặc dù khoa cử thì lại thua Cố Thiệu một đầu, nhưng vào Hàn Lâm Viện, tất nhiên sẽ chuyển bại thành thắng.

Lúc ấy nghĩ rất khí phách hăng hái, bây giờ xem ra thì chỉ còn lại ngu xuẩn. Nhìn lại chuyện đã xảy ra mấy ngày nay. Hắn ta vẫn còn đứng yên tại chỗ không hề khởi sắc, nhưng Cố Thiệu thì đã làm được mấy việc lớn rồi. Ban đầu hắn còn có thể lừa bản thân mình đây đều là vận khí, nhưng trước mắt, cuối cùng cũng không thể lừa mình dối người như thế nữa.

Thật sự so ra thì hắn kém Cố Thiệu, cho dù là năng lực, tầm nhìn, hay là tâm trạng. Quay đầu nghĩ lại phần xem thường của mình lúc trước kia, cùng với vẻ kiêu căng như có như không những lúc đối mặt với Cố Thiệu, Chu Bá Kỳ liền cảm thấy bản thân mình rất thật đáng buồn.

Đến tột cùng hắn ta có cái gì để mà kiêu ngạo chứ?

Một bữa cơm, cuối cùng Chu Bá Kỳ cũng không ăn hết bao nhiêu. Sau khi ăn xong, hắn ta nói với Đào Nhị nói một tiếng xong thì rời đi trước.

Đào Nhị nhìn chằm chằm bóng dáng của hắn ta, hình như hai hôm nay Bá Kỳ có tâm sự nặng nề gì đấy.

Chu Bá Kỳ rời đi, vốn là muốn giải sầu. Nhưng chưa đi được bao lâu, lại nghênh diện đụng phải hai người.

Cố Thiệu và Ngô Triệt dừng bước chân, đối mặt với Chu Bá Kỳ, hai người bọn họ cũng không được tự nhiên, nên đã bước nhanh hơn, định rằng coi như không nhìn thấy nhau mà rời khỏi.

Không nghĩ tới cũng không biết là Chu Bá Kỳ bị làm sao, đột nhiên đầu óc nóng lên, mở miệng cản người lại: “Cố Thiệu, ngươi từ từ đã.”

Cố Thiệu đau cả đầu.

Hắn ngừng lại, lẳng lặng chờ xem rốt cuộc Chu Bá Kỳ muốn nói gì. Chu Bá Kỳ vốn định bảo Ngô Triệt rời đi, nhưng nghĩ đến quan hệ của hắn ta và Cố Thiệu, có vẻ đối phương cũng sẽ không nghe lời hắn ta. Thôi vậy, hắn ta chỉ là muốn nói ra những lời trong lòng, vốn là đường đường chính chính, không cần che giấu: “Chuyện lúc trước, là ta không đúng. Thật sự là ta có lòng thất lễ, có ý coi khinh với ngươi, bây giờ nghĩ lại mới kinh ngạc phát hiện bản thân mình cuồng vọng quá mức, đâu đâu cũng lộ ra vẻ buồn cười.”

Cố Thiệu ngây người một giây, không biết nên có phản ứng gì đây. Nếu Chu Bá Kỳ này vẫn hếch mũi lên trời với hắn, vậy thì Cố Thiệu còn có thể yên tâm một chút, nhưng bây giờ tư thế này, hắn có hơi không chống đỡ được rồi.

Hắn nhìn về phía Ngô Triệt xin giúp đỡ.

Ngô Triệt nhún vai, không phản ứng lại hắn.

“Tuy nhiên việc của Đào Nhị lúc trước, ta thật sự không biết. Nếu biết, ta cũng sẽ không để hắn nghị luận thị phi về ngươi ở sau lưng.”

Áp lực của Cố Thiệu lớn hơn, không biết nên trả lời cái gì gì mới tốt: “Chuyện đó à… Ta đã sớm quên rồi.” Rốt cuộc lúc ấy hắn cũng đã mắng bọn họ một chập, sau khi xả cơn giận xong, Cố Thiệu không để chuyện ấy trong lòng nữa.

“Cũng phải, ta không rộng lượng bằng ngươi.” Chu Bá Kỳ nói.

Cố Thiệu càng rối rắm, Chu Bá Kỳ đây là muốn làm gì?

Chu Bá Kỳ hít sâu một hơi, thật lâu sau mới hạ quyết tâm nói: “Chuyện lúc trước đều là ta sai, hôm nay xin lỗi với ngươi, cũng không trông cậy vào ngươi có thể bỏ qua chuyện cũ gì. Chỉ là trong lòng ta hổ thẹn, cho nên mới nhiều lời hai câu. Ta ——” Chu Bá Kỳ còn muốn nói thêm gì đó, chỉ là há miệng mấy lần cũng không nói ra, cuối cùng nói, “ Điều ta muốn nói chỉ như vậy, cáo từ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!