Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 327: Chương 326:

Chương 326:

Nói xong, hắn ta liền lập tức quay đầu, bước nhanh về phía trước.

Cố Thiệu sợ sắp ngây cả người. Công tử ca cao cao tại thượng, luôn xem thường người khác này, thế mà lại xin lỗi với hắn? Không phải là hắn đang nằm mơ gì chứ?

“Huynh véo ta một cái.”

Ngô Triệt xị mặt, hung hăng mà véo hắn một cái.

“Á ——” Cố Thiệu suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, khiếp sợ mà nhìn chằm chằm hắn ta, “Bảo huynh véo mà huynh thật sự véo luôn hả?”

Ngô Triệt hừ một tiếng, nhìn dáng vẻ thất thần này của Cố Thiệu, luôn cảm thấy có điểm không vừa mắt: “Người ta xin lỗi huynh mà huynh vui mừng như vậy à?”

“Ai nói ta vui mừng, ta chỉ là quá kinh ngạc thôi được không?”

Ngô Triệt thử một câu: “Bây giờ người ta cũng đã đến xin lỗi huynh rồi, sau này có phải hai người còn muốn nối lại tình xưa hay không?”

Cố Thiệu nghe lời này mà nổi da gà đầy cả người: “Trước nay chưa từng tốt đẹp, lấy đâu ra nối lại tình xưa?”

Ngô Triệt nhếch khóe miệng rồi cũng yên tâm. Hắn ra không có chút hảo cảm nào với Chu Bá Kỳ kia, tất nhiên không muốn Cố Thiệu đến gần người nọ. Còn nữa, Chu Bá Kỳ kia có xuất thân huân quý, cũng có quan hệ với hoàng gia, những người dự định làm thanh lưu như bọn họ, vẫn nên cách xa chút mới tốt, miễn cho một ngày nào đó rước họa vào thân.

Chạng vạng hôm nay, Cố Thiệu không về nhà ngay, mà là vòng một đường xa, đi đến nhà của Trần gia.

Người mở cửa chính là Lý thị.

Nhìn thấy ngoài cửa là Cố Thiệu, Lý thị lập tức trở nên vui mừng, vội lùi người lại để Cố Thiệu tiến vào, lại quay vào phòng gọi con gái nhanh nhanh ra đây.

Trần Tú Nương ở trong phòng nghe thấy nương gọi nàng, thanh thúy đáp lại một tiếng, cũng không rề rà lâu liền chạy ra ngoài. Kết quả mới vừa đi tới ngạch cửa đã thấy được vị hôn phu của mình. Bước chân của Trần Tú Nương khựng lại, hơi cúi đầu mím môi, một lúc sau mới hơi e thẹn nói với Cố Thiệu rằng nhanh vào nhà ngồi.

Cố Thiệu không chú ý tới mấy động tác rất nhỏ kia, chỉ tùy tiện mà đi vào.

Lần trước đến đây chỉ vội vàng nhìn thoáng qua, chỉ dừng lại ở chỗ sân một chút, cũng không có đi vào. Hôm nay đến đây, Cố Thiệu cố ý đánh giá một vòng. Tòa nhà này cũng to gần bằng nhà của hắn, dọn dẹp cũng gọn gàng ngăn nắp, chỉ nhìn mỗi viện này thôi là biết người nhạc mẫu này của hắn lợi hại đến mức nào.

Trước đó Cố Thiệu nghe nói, lần này bọn họ quyết đến kinh đô, chỉ có mỗi hai mẹ con Trần gia lên kinh, để Trần tú tài ở nhà thu địa tô. Nha hoàn gì đó cũng đều không mang, cho nên sau khi lên kinh, gần như tất cả mọi việc đều là Lý thị một tay xử lý. Phủ thượng thư bên kia có phái người đến đây, nhưng mà người tiếp đãi vẫn là Lý thị.

Lý thị tự mình pha nước trà bưng cho Cố Thiệu, còn trêu chọc rằng: “Nhà chúng ta không có lá trà ngự tứ gì đó, cô gia, tạm chấp nhận uống đi.”

Cố Thiệu cười một chút: “Thật ra con cũng không thích uống trà lắm, trà ngon hay không, con uống vào cũng thấy chẳng khác gì mấy.”

“Ta thích nghe lời này của cô gia nói.” Lý thị cũng ngồi xuống, “Ta đã uống trà nhiều năm như vậy, thật ra cũng không phẩm ra được ngon dở gì đó.”

Cố Thiệu cúi đầu nhấp một ngụm, đang châm chước nên mở miệng nói như thế nào thì lại nghe được Lý thị hỏi: “Đúng rồi, hôm nay cô gia đến đây, là có việc gì quan trọng muốn dặn dò sao?”

Đương nhiên là Lý thị hy vọng Cố Thiệu không có việc gì hết, chỉ là tiện đường đến đây thăm hỏi thôi. Nhưng chỉ nhìn vào sắc mặt của Cố Thiệu thôi đã biết là không phải, cho nên bà ấy đã mở miệng hỏi ra trước.

Cố Thiệu cũng không dám giấu giếm ở trước mặt nhạc mẫu, vội nói: “Là có một việc, muốn phiền ngài và Tú Nương giúp một chút.”

Trần Tú Nương ngẩng đầu, tò mò mà nhìn qua.

“Cô gia nói cái gì vậy chứ, có chuyện gì con cứ nói thẳng là được, gì mà phiền toái với không phiền toái chứ, ngược lại rất xa lạ.” Lý thị nói như thế.

Sau khi Cố Thiệu nghe xong, lúc này mới móc ra từ trong tay áo hai tờ công thức, đưa cho Lý thị và Trần Tú Nương.

Hai người nhận lấy trong nghi hoặc, thấy thứ được viết trên giấy dường như là công thức làm kẹo gì đó. Trên đó viết rất là kỹ càng tỉ mỉ, bước nào nên làm gì đều rõ ràng. Mà những nguyên liệu ở đây, các nàng nhìn cũng rất quen thuộc, cũng chỉ là những thứ bình thường, chỉ là da heo này, xương dê gì đó, cũng có thể dùng để làm kẹo đường ư? Sao mà nghe đáng sợ như vậy chứ.

“Cô gia có được công thức này từ chỗ nào?”

Cố Thiệu chần chờ một chút, tất nhiên hắn không thể nói là hệ thống cho, liền nói: “Vốn là công thức khi con đọc sách thì đọc được rồi chép ra từ sách cổ.”

Trần Tú Nương lập tức nghe hiểu: “Cố đại ca là muốn chúng ta làm ra theo công thức này?”

Nàng vừa nói như vậy, ngược lại Cố Thiệu ngượng ngùng: “Tuy rằng Hàn Lâm Viện bên kia không bận nhiều, nhưng ngày nào ta cũng phải qua đó, không có thời gian rảnh. Cha nương ta thì có rảnh, nhưng mà bọn họ đều không cẩn thận lắm, nghĩ đến cũng không suy nghĩ ra được mấy thứ này. Cho nên ——”

“Cho nên con liền muốn cho Tú Nương thử xem?” Lý thị mang ý cười đầy mặt mà nói tiếp.

Cố Thiệu gật đầu.

Lý thị cười rồi nhìn con gái một cái: “Vậy xem như cô gia con nhìn đúng người rồi. Nếu như công thức này không có vấn đề, chắc chắn Tú Nương có thể làm được. Cái khác thì Tú Nương nhà chúng ta không có gì xuất chúng, nhưng được cái khéo tay.”

Trần Tú Nương nghe nương thân nói, không lên tiếng, đương nhiên là nàng cũng muốn giúp Cố Thiệu.

Lý thị khen con gái của mình xong, lại suy nghĩ một chút về hai tờ công thức này: “Nhưng cô gia này, chỗ của con, tổng cộng cũng chỉ có hai tờ công thức thôi à?”

Cố Thiệu gật đầu: “Chẳng lẽ là có cái gì không đúng ư?”

“Cũng không phải có gì không đúng. Cửa hàng kia, vốn là ta bàn giao xuống dự định cho nó luyện tập. Tú Nương đứa nhỏ này, từ nhỏ đã thích mày mò hương liệu linh tinh, ở mặt này cũng có chút thiên phú. Cho nên vốn dĩ cửa hàng kia là chuẩn bị bán hương liệu. Bây giờ tuy con lấy ra công thức, nhưng lại chỉ có hai cái. Ta liền nghĩ, đến lúc đó nếu như làm ra được rồi thì sẽ cùng bán chung với hương liệu là được. Nếu mà sau này những loại kẹo đường này nhiều hơn một chút, thì đổi sang chuyên môn bán kẹo đường, con thấy thế nào?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!