Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 328: Chương 327:

Chương 327:

Cố Thiệu vội vàng nói: “Cùng bán chung là được rồi.”

Dù gì cũng là cửa hàng của người ta, sao có thể bởi vì chuyện của hắn mà thay đổi kế hoạch, biến thành tiệm bán kẹo chứ? Nếu thật sự thành như vậy, Cố Thiệu cũng sẽ cảm thấy thẹn trong lòng. Vốn dĩ chỉ là xin người ta giúp đỡ, mà lại được một tấc muốn tiến một thước, không khỏi quá đáng quá.

Cố Thiệu cũng lo lắng áp lực của Trần Tú Nương lớn, không khỏi muốn dặn dò một chút: “Công thức này chỉ là ta ngẫu nhiên có được, các bước ở bên trong cũng rất vụn vặt, người khác cũng chưa từng thấy qua. Nếu như thật sự không suy nghĩ ra, cũng không có gì đáng ngại.”

Trần Tú Nương mỉm cười: “Ta biết rồi.”

Ba người lại nói chuyện trong chốc lát, lúc này Cố Thiệu cũng đã nói xong hết mọi việc, một lúc sau thì muốn cáo từ. Vốn Lý thị còn định giữ Cố Thiệu lại cùng ăn một bữa cơm xoàng, nhưng Cố Thiệu nghĩ cha nương của hắn còn không biết mình tới bên này, nên từ chối lời mời của Lý thị.

Lý thị không có cách nào, đành phải bảo Trần Tú Nương đi tiễn Cố Thiệu.

Hai người một đường đi tới ngoài cổng lớn. Cố Thiệu nhìn xung quanh một cái, chỗ này cũng là một hẻm nhỏ, căn nhà ở gần đầu hẻm, cổng nhà bên cạnh đã đóng lại, nhưng trước cổng có treo đèn lồng còn mới, hẳn là cũng có người ở. Bây giờ là buổi tối, người đi lại ở trong hẻm cũng không nhiều lắm, có vẻ quá yên tĩnh.

Cố Thiệu nhìn con hẻm dài, lại nghĩ đến chỉ có hai người Trần Tú Nương và Lý thị ở nơi này, ma xui quỷ khiến mà dặn dò một câu: “Buổi tối trước khi hai người đi nghỉ, nhớ phải đóng cửa cho kỹ.”

Trần Tú Nương hơi giật mình, rồi sau đó cười lên.

Cố Thiệu thấy nàng cười mà trên mặt có chút nóng lên.

Trần Tú Nương nói: “Yên tâm đi, ban đầu khi chúng ta ra ngoài ở, Hồ lão phu nhân săn sóc, lo lắng ban đêm chúng ta sợ hãi cho nên cố ý phái hai ma ma đến ở cùng. Lúc này chắc bọn họ mới đi ra ngoài làm việc, buổi tối sẽ trở về. Hơn nữa, phụ thân và tiểu đệ đã chuẩn bị khởi hành lên kinh, qua ít thời gian nữa là có thể đến đây.” Đến lúc đó, cũng không cần hai ma ma tới chỗ này canh chừng nữa.

Thế Cố Thiệu mới biết bản thân mình suy nghĩ nhiều —— cũng không phải, là hắn nghĩ quá ít, việc mà Hồ lão phu nhân có thể nghĩ đến, vị hôn phu như hắn lại đến tận bây giờ mới hỏi đến, trong lúc nhất thời, ngược lại hắn còn có chút áy náy.

“Vậy là tốt rồi.” Cố Thiệu khô khốc nói ra.

Nhưng mà Trần Tú Nương lại không thèm để ý việc Cố Thiệu hỏi đã muộn, ngược lại, bởi vì một câu này, cả người nàng đều trở nên vui vẻ hơn vài phần. Thừa dịp Cố Thiệu còn chưa rời đi, bỗng nhiên nàng lấy ra một cái túi thơm.

“Này.” Trần Tú Nương đưa cho hắn.

Khi Cố Thiệu nhận lấy, còn có chút bối rối.

“Cái tặng chàng trước kia, ta thấy cũng đã cũ rồi, chàng cũng không chú ý, cũng đã cũ thành dáng vẻ kia rồi thế mà còn đeo ở trên người, cũng không sợ người khác chê cười.”

Cố Thiệu gãi trán một chút, thành thật nói: “Cũng không có người chê cười.” Hoặc là có chê cười, cũng không dám nói gì ở trước mặt hắn.

Trần Tú Nương biết hắn có đôi khi rất chú ý, có đôi khi lại chẳng thèm chú ý chút nào, ví dụ như trong chuyện ăn mặc này, quả thật là không có một chút tính toán trước: “Khi ta chưa tới kinh thành thì thôi, bây giờ đã đến đây thì không thể nhìn chàng đeo mấy cái cũ đó nữa. Tay nghề của ta cũng không tốt đến đâu, chỉ ngóng trông chàng đừng chê.”

Cố Thiệu vội vàng lắc đầu: “Không chê, không chê.”

Hắn đâu dám chê chứ, nếu như mà hắn lộ ra nửa phần ghét bỏ, Cố Thiệu tràn đầy dự cảm, tiểu bụi đời hệ thống này khẳng định sẽ hung hăng giáo huấn hắn. Hơn nữa, vốn dĩ túi thơm này đã được thêu rất đẹp. Vì biểu đạt bản thân mình sẽ không ghét bỏ, Cố Thiệu quyết đoán gỡ cái ban đầu xuống, đeo cái mới lên cho nàng xem: “Đây không phải là đeo lên rồi sao?”

Mặt Trần Tú Nương lại đỏ hơn vài phần, nóng đến hốt hoảng: “Được rồi, chàng nhanh đi về đi, muộn chút nữa thì trời cũng tối rồi.”

Cố Thiệu gật đầu, người ta kêu hắn đi thế là hắn đi luôn, cũng không chậm trễ nhiều nữa.

Ngược lại là Trần Tú Nương, bước ra khỏi ngạch cửa, đứng ở cạnh cửa nhìn một hồi lâu mới trở vào.

Sau khi tiễn người xong như thế, Lý thị đã đợi ở trong phòng một lúc lâu. Đến khi nhìn thấy rốt cuộc con gái cũng đi vào từ bên ngoài, Lý thị còn trêu chọc nàng một câu: “Cuối cùng cũng bỏ được rồi trở lại, ta thấy con đứng ở ngoài cửa mà sắp thành môn thần luôn rồi.”

“Nương!” Trần Tú Nương hơi giận.

“Được rồi, nương không nói nữa.” Trên mặt Lý thị vui mừng.

Đương nhiên là bà ấy ngóng trông quan hệ của con gái và Cố Thiệu sẽ tốt. Như vậy sau khi con gái gả qua đó, cũng không sợ Cố gia bắt nạt nàng.

Giải quyết xong một việc, lúc này Cố Thiệu mới thanh thản ổn định mà trở về, mà sau khi trở về tâm tình cũng coi như không tồi. So với mấy ngày trước đó, có vẻ còn thả lỏng hơn không ít.

Hôm nay hắn trở về có hơi muộn, người trong nhà đợi một lúc lâu mới đợi được đến lúc hắn về. Trần Kim Liên cảm thấy kỳ quái, liền lắm miệng hỏi một câu, kết quả hỏi ra được đáp án, lại làm Trần Kim Liên buồn trong lòng.

Lại nhìn thấy túi thơm mới mà con trai đeo trên eo, cả người Trần Kim Liên đều khó chịu. Thế nào, con trai đây là đã hoàn toàn phải lòng nha đầu Trần gia kia rồi phải không? Vậy người làm nương như bà, không phải rất nhanh sẽ bị vượt lên à?

Ngực Trần Kim Liên thắt lại, không tiếp thu được khả năng này. Tuy rằng nha đầu kia còn chưa gả vào đây, nhưng Trần Kim Liên đã nghĩ đến cuộc sống tương lai sẽ như thế nào. Bà không ở kinh thành, nhưng nha đầu kia vẫn ở bên cạnh con trai mình, dần dà, sao con trai còn nhớ được người làm nương như bà đây.

Trần Kim Liên càng nghĩ càng đau lòng, kết quả ngay cả cơm tối cũng chẳng ăn được mấy miếng, cả người đều vô cùng buồn bực.

Cố Thiệu không rõ nguyên do, hỏi cha hắn rằng: “Hôm nay nương làm sao thế, nhìn có vẻ có tâm sự?”

“Mặc kệ bà ấy, có lẽ lại tự mình suy nghĩ vớ vẩn rồi.” Cố Đại Hà thuận miệng nói.

Cố Thiệu nhìn thêm vài lần, nhưng mà có nhìn nhiều hơn nữa, hắn cũng vẫn không nhìn ra rốt cuộc nương hắn đang để ý cái gì. Chắc thật sự là suy nghĩ nhiều rồi, Cố Thiệu đoán thế.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!