Chương 328:
Cứ thế qua một thời gian, Cố Thiệu cũng không nhận được tin tức từ Trần gia bên kia.
Lúc ban đầu Cố Thiệu còn chờ mong mỗi ngày, chờ đến lúc sau, thời tiết cũng dần dần trở nên mát mẻ hơn, nhưng vẫn không có tin vui gì truyền đến. Hắn cũng gần như tự an ủi mình, coi như chuyện này chưa từng xảy ra là được. Không hy vọng, đương nhiên cũng sẽ không thất vọng.
Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng Cố Thiệu cũng vẫn có chút uể oải. Dù sao, đây chính là việc duy nhất mà hắn trông cậy vào. Nếu như không thành công, cha nương bọn họ cũng không cách nào ở lại kinh thành thêm nữa.
Lại qua một thời gian nữa, hôm nay, Cố Thiệu từ Hàn Lâm Viện về nhà như thường lệ.
Khi mới vào sân, đã nhìn thấy nương của hắn cầm hai túi đồ gì đó nói thầm. Nhìn thấy Cố Thiệu, Trần Kim Liên lập tức đi tới, đưa đồ vật trong tay cho hắn xem: “Con về rất đúng lúc, đây là Lý thị vừa mới phái người đưa đến đây, cũng không biết là thứ gì, nhìn giống như là kẹo đường?”
Trần Kim Liên nói nhưng cũng không xác định lắm.
Cố Thiệu vui vẻ, vội tiến lên xem xét: “Là kẹo!”
Nhìn cũng khá giống cái mà hệ thống cho hắn, đây là, làm thành công?!
“Là kẹo à, ta nhìn hẳn cũng là kẹo. Cũng không biết là mua ở chỗ nào, hình dáng lại rất kỳ quái, thứ đồ này thật sự có thể ăn à?” Trần Kim Liên còn chưa nói xong, Cố Lễ ở bên cạnh đã vọt lại đây, muốn lấy một cái từ trong tay bà.
Trần Kim Liên tức giận vỗ nhóc một cái, vỗ văng bàn tay dơ của nhóc ra: “Còn chưa biết có thể ăn được hay không mà đã thèm như vậy, bình thường số kẹo đường cho con cũng không ít đâu mà, đến mức thèm thành như vậy à? Chẳng biết chú ý chút nào, sao không học đại ca của con một chút xem, xem đại ca con —— ủa, đại ca con đâu?”
Trần Kim Liên vẫn còn muốn nói tiếp, bỗng nhiên cảm giác trước mặt có một cơn gió lạnh thổi qua, khi quay nhìn lại, đâu còn bóng dáng của đại nhi tử của bà nữa.
Cố Thiệu chạy ra khỏi sân, nhân tiện dặn dò một câu: “Nương, con đến Trần gia một chút, buổi tối mọi người không cần chờ con.”
Ở cổng sân, Trần Kim Liên nhìn dáng vẻ vô cùng vội vàng của con trai mà trong lòng cực kỳ ghen tị, đứng ở chỗ khung cửa nhìn bóng dáng con trai càng đi càng xa, liên tục nói thầm: “Thật là con lớn không nghe lời mẹ.”
Trước giờ con trai bà là một đứa hiếu thuận cỡ nào chứ, nhưng hôm nay cũng biến thành như vậy.
Sau khi Trần Kim Liên trở về nhìn thấy tiểu nhi tử ở một bên nhai kẹo, cũng không nhịn được oán trách một câu: “Nói gì mà nữ sinh hướng ngoại, ta thấy nam sinh mới hướng ngoại đấy. Đều y như nhau, đến khi con trưởng thành cũng giống như đại ca của con.”
“Nói với con mấy cái đó làm gì?” Cố Đại Hà cảm thấy lần này Trần Kim Liên thật sự rất ngốc, “Quan hệ của Thiệu ca nhi và Tú Nương tốt, vậy không phải cũng là điều đương nhiên à? Sao bà cứ khó chịu với Tú Nương mãi thế?”
Trần Kim Liên hừ một tiếng, vẫn chua lòm.
Cố Đại Hà nhỏ giọng nói: “Còn nữa, không phải bà vẫn luôn muốn ôm cháu trai à, nếu như quan hệ không tốt, bà đi đâu ôm cháu trai hả?”
Trần Kim Liên nhíu mày lại, đạo lý thì là đạo lý này, sao bà có thể không biết chứ? Nhưng mà đột nhiên con trai không còn thân thiết với mình nữa, trong lòng thật sự không dễ chịu lắm đâu.
Bên này, Cố Thiệu không ngừng đẩy nhanh tốc độ chạy tới Trần gia.
Đón Cố Thiệu đi vào chính là một ma mà không quen biết, Cố Thiệu nghĩ, đây chắc chắn chính là Hồ lão phu nhân phái đến đây. Cố Thiệu không quen biết bà ấy, ma ma này lại nhận ra Cố Thiệu, không đợi Cố Thiệu mở miệng, đã dẫn hắn vào trong trước một bước, còn cao giọng nói một câu với bên trong: “Trần phu nhân, Trần tiểu thư, Cố đại nhân tới.”
Hai mẹ con còn đang bận việc ở trong phòng bếp, một lão ma ma khác cũng đang ở đây giúp đỡ. Sau khi nghe được động tĩnh, hai mẹ con thu dọn một chút rồi đi ra ngoài. Lý thị cũng không thèm để ý việc này, Trần Tú Nương thì khi vào nhà chính đã vén lại tóc một chút, cũng sửa sang lại váy một chút, xong hết rồi mới đi theo phía sau Lý thị đi vào.
Cố Thiệu đứng đó chờ hai người bọn họ, khi nhìn thấy Trần Tú Nương còn có chút kích động: “Tú Nương, nàng thật sự làm ra được loại kẹo kia à? Hai cái đều làm ra được?”
Nhìn dáng vẻ vội vàng này của hắn, ngược lại Trần Tú Nương đã cười trước: “Chàng ngồi xuống nói chuyện trước đã.”
Giờ Cố Thiệu biết bản thân mình không ổn, nghe lời ngồi xuống, nhưng mà vẫn nhìn chằm chằm vào nàng.
Trần Tú Nương nói: “Suy nghĩ mấy ngày, trong đó bởi vì làm không quen thất bại mất vài lần, hôm trước mới suy nghĩ rõ ràng các bước làm trong đó. Mẻ kẹo kia cũng là làm vào tối hôm trước, mà sau hai ngày đã dần cứng thành hình. Hôm qua và hôm nay cũng làm không ít, bây giờ đã càng làm càng thuần thục hơn rồi. Đây, những cái làm được đều ở chỗ này, chàng nhìn xem.”
Nói rồi Trần Tú Nương lấy một cái rổ lớn từ bên cạnh cửa sổ đến. Bên trong cái rổ phủ một tầng vải bố trắng lên, bên trên đầy kẹo, một bên là kẹo cứng, một bên là kẹo sữa. Bởi vì cũng không có cẩn thận chuẩn bị khuôn đúc linh tinh, cho nên làm ra có hơi thô ráp một chút.
Tuy nhiên dù vậy cũng không tồi. Sau khi Cố Thiệu nhìn thấy, liền lập tức cầm một viên ném vào trong miệng.
Hắn đã hưởng qua kẹo hệ thống cho, bây giờ lại nếm cái này, thế mà cũng không phát hiện ra có gì khác biệt, đều ngon giống như nhau. Bỗng nhiên Cố Thiệu trở nên hưng phấn, một đôi mắt sáng lấp lánh: “Quả nhiên thành công rồi, Tú Nương, nàng thật đúng là thông minh lại khéo tay!”
Nói rồi Cố Thiệu lại lấy một miếng ở bên trong theo bản năng, tiện tay ném vào trong miệng, ăn đến vô cùng vui vẻ.
Ánh mắt của Trần Tú Nương chợt lóe, âm thầm nhớ kỹ sở thích ăn kẹo của Cố Thiệu.
Lý thị thấy bọn họ nói chuyện cũng đã hòm hòm rồi, lúc này mới bảo hai người ngồi xuống một lần nữa. Cửa hàng kia của bà ấy đã trang trí gần xong rồi, lúc nào cũng có thể khai trương. Bây giờ hai loại kẹo này cũng đã làm ra được, vậy những việc còn lại cũng cần phải xử lý rõ ràng. Bà ấy nói với Cố Thiệu: “Thứ này nếm thử thật sự không tồi, còn việc bán thế nào, trong lòng cô gia có sắp xếp gì chưa?”