Chương 329:
Nghe thấy mẹ vợ hỏi cái này, Cố Thiệu liền nghiêm túc hơn một chút: “Vốn là con nghĩ thế này, loại kẹo này cũng coi như là một trong những loại hạng nhất trong kinh thành, đối chiếu với loại kẹo tốt nhất trong kinh thành rồi nâng giá lên cao hơn một chút là được. Dù gì hương vị này cũng không thua bất cứ một nhà nào, cũng không lo người khác không biết nhìn hàng.”
“Còn về việc tiền lãi trong này, dù sao cũng là dùng cửa hàng của Tú Nương để bán, lại là một tay Tú Nương làm ra, con chỉ lấy ba phần lợi nhuận, thẩm ngài thấy thế nào?” Cố Thiệu hỏi ra còn có một chút cẩn thận, sợ đối phương cảm thấy ba phần lợi nhuận nhiều. Nếu như có thể, đương nhiên hắn cũng có thể giúp đỡ, nhưng mà ngày thường hắn còn phải đi làm, thật sự là không rảnh để đến, cho nên những việc phải làm phiền Tú Nương và mẹ vợ thật sự là quá nhiều.
Lý thị cười cười: “Lời này của cô gia ta lại không thích nghe.”
Trong lòng Cố Thiệu lộp bộp một tiếng, dần dần trở nên héo úa, ba phần lợi nhuận cao à? Vậy hay là hắn lấy… hai phần? Nếu mà quá ít, hắn sợ không nuôi nổi người trong nhà.
Cố Thiệu còn chưa mở miệng, Lý thị đã nói trước: “Công thức này là cô gia lấy ra, nếu như không có công thức này của cô gia, dù chúng ta có suy nghĩ bể cả đầu, cũng sẽ không suy nghĩ ra được thứ phức tạp như vậy. Ba phần lợi nhuận thì có hơi ít, không bằng thế này, chúng ta chia đôi là được. Cô gia chỉ cần đưa công thức là được, để chúng ta bên này làm, cũng để chúng ta bên này bán, cô gia cảm thấy thế nào?”
Cố Thiệu chần chờ hồi lâu: “Nếu chia đôi, có quá nhiều hay không ạ?”
Hắn không làm cái gì hết á.
“Không nhiều, không nhiều.” Lý thị khách khí nói, “Hơn nữa, cửa hàng của chúng ta lại không chỉ là bán kẹo, việc bán kẹo này chỉ là giúp đỡ cô gia bán, sao lại không biết xấu hổ để cô gia con chịu thiệt chứ? Tâm tư bây giờ của con, ta đã có thể đoán được hơn phân nửa. Chính là bởi vì trong tay túng quẫn, lại không muốn để cha nương con quay về, cho nên mới suy nghĩ đến những việc này?”
Cố Thiệu cười mỉm: “Quả nhiên không gì giấu được thẩm?”
“Nếu con muốn giữ cả gia đình con ở lại kinh thành, vậy năm phần lợi nhuận này là không thể thiếu. Cô gia cứ yên tâm, bên này đều sẽ được chúng ta tới sắp xếp, không cần con tốn nhiều công sức. Tuy nhiên, sau này nếu như cha nương của con ở trong nhà rảnh rỗi quá, muốn tới giúp đỡ thì cũng có thể. Đến lúc đó chúng ta lại phát tiền công cho bọn họ, chỉ coi như có thêm hai người giúp đỡ thôi.”
Cố Thiệu chỉ cảm thấy mẹ vợ của hắn cũng quá xa hoa rồi. Cho hắn năm phần lợi nhuận còn muốn cho cha nương hắn tiền công, vậy nhà bọn họ, có phải là chiếm tiện nghi quá rồi hay không?
“Việc này… việc này sao lại không biết xấu hổ vậy được?” Cố Thiệu cũng cảm thấy thẹn thùng.
Nhưng Lý thị là người như thế nào chứ, nếu bà ấy đã quyết tâm muốn hoàn thành một việc, đâu phải là Cố Thiệu có thể chống đỡ được. Sau khi nói mấy câu, Cố Thiệu liền bị khuyên đến tâm phục khẩu phục.
Nhưng mà trong lòng hắn vẫn cảm thấy nhà mình chiếm tiện nghi, cho nên vẫn có chút băn khoăn. Cho nên sau khi bàn bạc sự tình xong, Cố Thiệu còn liên tục nói mấy câu tạ với Lý thị.
Đối với việc này, Lý thị cũng hoàn toàn không cảm thấy kinh ngạc. Nhà bọn họ không thiếu tiền, nếu như có thể giúp được Cố Thiệu, để hắn nhớ đến cái tốt của Tú Nương, vậy đương nhiên là đáng giá.
Sau khi quyết định xong mọi việc, Lý thị lại bảo Cố Thiệu ở lại nhà ăn cơm. Lần này Cố Thiệu muốn từ chối cũng không từ chối được. Trên bàn cơm, Lý thị lại nói chuyện với Cố Thiệu một phen.
Một bữa cơm qua đi, mức độ bội phục của Cố Thiệu với vị mẹ vợ này lại cao hơn vài phần.
Vị mẹ vợ này của hắn, quả nhiên không phải người bình thường, chẳng trách trong lòng nương hắn tồn tại oán trách với bà ấy, nhưng trước nay lại không dám nói cái gì, càng không dám làm gì hết. Đổi lại là hắn, hắn cũng không dám, Cố Thiệu yếu đuối mà nghĩ.
Buổi tối hôm nay khi về nhà, Cố Thiệu không khỏi lại chịu một trận càu nhàu của Trần Kim Liên. Nhưng mà tâm trạng của Cố Thiệu tốt, không để ý việc này chút nào, nương của hắn thì cứ nói phần của bà, hắn thì cứ nghĩ phần của hắn. Hai người, một người nói đến mức nước miếng bay tứ tung, một người hốt hoảng, không biết suy nghĩ đã bay xa đến đâu.
Điều Cố Thiệu suy nghĩ, vẫn là chuyện kiếm tiền.
Việc buôn bán thế nào thì đã bàn bạc xong, còn lại đó là làm thế nào để giới thiệu loại kẹo này. Cố Thiệu tự nhận loại của nhà mình chính là tuyệt đỉnh mỹ vị, chỉ cần là người thích ăn kẹo, chắc chắn sẽ không có cách nào từ chối loại kẹo như vậy.
Trần Kim Liên nhìn con trai không hé răng, cho rằng hắn đã nghe lọt, lại nói: “Tuy rằng hai người các con có hôn ước trong người, nhưng còn không phải là chưa thành thân à, chờ đến sau khi thành thân, lại dính nhau như thế nào thì cũng sẽ không có ai quan tâm đến các con.”
Cố Thiệu vâng một tiếng coi như ứng phó.
Tuy rằng loại kẹo này của hắn ăn ngon, nhưng nếu như người khác cũng không biết thứ này ăn ngon, thì sao có thể nguyện ý chi tiền mua đây? Nói cho cùng, vẫn phải làm cho nó nổi danh trước đã.
Con trai nghe lời, Trần Kim Liên cũng vui vẻ: “Không phải nương không cho các con thân cận đâu, chỉ là bây giờ còn không phải thời điểm. Tuy nhiên, dù là chờ đến sau khi các con thành thân, cũng phải có mức độ, nam tử hán đại trượng phu, phải lấy việc bên ngoài làm trọng, không thể cả ngày chỉ nghĩ đến tư tình nhi nữ biết không?”
Cố Thiệu trả lời rất dứt khoát.
Thậm chí hắn đã nghĩ ra được biện pháp rồi. Không bằng trước tiên tặng số kẹo này ra đã, ăn chút thiệt thòi trước, chắc chắn ngày sau cũng có thể bù lại được, người khác nếm được hương vị rồi, đương nhiên sẽ không bỏ xuống được.
“… Nói cho cùng, phải chú ý đến tiền đồ trước, cho nên, mấy ngày tới trước tiên con đừng có đi quấy rầy cô nương nhà người ta.” Trần Kim Liên tổng kết lại.
“Vâng, con biết biết rồi.” Trong lòng Cố Thiệu cũng đã có biện pháp.
Hắn quyết định, ngày mai liền gói hết số kẹo còn lại kia, tặng cho những người ở trong Hàn Lâm Viện! Quyết định như vậy đi.