Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 331: Chương 330:

Chương 330:

Nói xong một phen, hai mẹ con đều vô cùng vừa lòng.

Trần Kim Liên cảm thấy tuy rằng lần này nhìn con trai không bình thường lắm, nhưng thời điểm mấu chốt vẫn nguyện ý nghe lời. Còn Cố Thiệu thì sao, sau khi có tính toán thì càng cảm thấy việc này rất đáng tin cậy, sau khi tách ra khỏi nương của hắn, liền dùng cái cớ về phòng đọc sách rồi đi về, sau khi về phòng lại lập tức lấy ra hết số kẹo lúc trước hệ thống cho, còn có số kẹo Tú Nương làm ra.

Sau khi rối rắm một phen, Cố Thiệu vẫn quyết định đem tặng phần Tú Nương đã làm.

Không có nguyên nhân khác, chỉ là bởi vì chỗ kẹo hệ thống cho có giấy gói rất đẹp, Cố Thiệu có chút luyến tiếc khi tặng người khác.

Sau khi gói hết lại, Cố Thiệu lại tìm hệ thống xin mấy chục cái hộp nhỏ.

Hệ thống cũng hào phóng với mấy việc nhỏ này, Cố Thiệu xin thì nó sẽ cho, không hề có do dự. Số kẹo được đưa tới cũng không có nhiều lắm, lại còn bị tiểu tử thối Cố Lễ kia ăn mất không ít, Cố Thiệu keo kiệt mà tính toán, quyết định mỗi người chỉ tặng hai viên, mỗi loại hương vị chỉ một viên, nhiều thì không có!

Sau khi chia xong còn thừa một chút. Số thừa lại này, Cố Thiệu quyết định để lại một ít cho người trong nhà ăn, còn lại đều đưa đến phủ thượng thư cho Hồ lão phu nhân và hai vị tiên sinh nếm thử.

Sau khi làm xong việc, Cố Thiệu mới cảm thấy mỹ mãn mà dừng tay lại.

Hoàn hảo!

Sáng sớm ngày thứ hai, không ít người của Hàn Lâm Viện đều nhận được món quà nhỏ do Cố Thiệu mang đến. Ở trên đến Vương hàn lâm, ở dưới đến tiến sĩ cùng đợt với Cố Thiệu, chỉ cần Cố Thiệu tự nhận là quan hệ cũng được, hoặc là ra tay vẫn luôn hào phóng, hắn đều tặng.

Hắn vừa tặng, còn vừa dặn rằng: “Đây là kẹo đường do vị hôn thê của ta làm, hôm qua ta nếm một chút, hương vị rất không tồi, cho nên hôm nay cố ý mang đến cho các ngươi nếm thử, ai gặp thì có phần.”

Nói thì nói như thế, nhưng người nào đó lại bị Cố Thiệu cố tình xem nhẹ, ví dụ như Lỗ Tề Lâm ở bên cạnh.

Cố Thiệu chính là không muốn cho ông ta, người nào trong phòng này hắn cũng tặng, chỉ có mỗi Lỗ Tề Lâm là không muốn tặng. Để ông ta ở bên cạnh nhìn chằm chằm, thèm chết ông ta.

Lỗ Tề Lâm nhìn bên kia đang chia kẹo vô cùng náo nhiệt, trong lòng lại mắng một câu chó săn. Ông ta cảm thấy Cố Thiệu này rõ ràng là thu mua nhân tâm. Hơn nữa, căn bản ông ta cũng không hiếm lạ được không, gì mà ai gặp thì có phần chứ, dù ông ta có gặp được thì cũng không muốn lấy.

Loại kẹo mà một nha đầu chưa mọc hết tóc làm ra, có thể ăn được hả? Những người này người nào người nấy, ngược lại cũng không sợ ăn hỏng bụng à. Nhất định khó ăn muốn chết, phi!

Lỗ Tề Lâm thở phì phì rời đi. Bởi vì chuyện này, một buổi sáng hôm nay, Lỗ Tề Lâm đều cảm thấy cuộc sống của mình rất không như ý. Giờ ngọ lúc ăn cơm, vị đồng liêu vẫn luôn có quan hệ không tồi với ông ta bưng đồ ăn chạy tới.

“Lão Lỗ à, ta hỏi thăm ngươi chuyện này nhé, có phải sáng nay Cố tu soạn bên chỗ các ngươi chia kẹo hay không? Hắn đã chia hết kẹo chưa, có còn hay không vậy?”

Lỗ Tề Lâm lập tức hết muốn ăn, giọng điệu cũng cao hơn ngày thường rất nhiều: “Liên quan gì tới ta chứ, sao ta biết hắn chia hết hay chưa chứ?”

Thứ khó ăn như vậy, ông ta cần gì phải hỏi nhiều, không biết chừng bên trong còn có độc nữa là.

“Như vậy à… Vốn đang muốn xin ngươi một phần, nghe nói kẹo kia ăn khá ngon, ngay cả Vương hàn lâm cũng cực kỳ thích đấy.” Vị đại nhân kia nói mà vô cùng tiếc nuối, nhất thời lại hỏi, “Đúng rồi, không phải ngươi là quan trên của hắn à, buổi sáng lúc tặng kẹo, hẳn là phải tặng cho ngươi một phần chứ?”

Lỗ Tề Lâm: “…”

Lại nói tiếp, kẹo của Cố Thiệu cũng thật sự nhấc lên một trận sóng gió không nhỏ ở Hàn Lâm Viện.

Mặc kệ người được tặng nghĩ như thế nào thì trên mặt đều cười hì hì rồi nhận lấy. Vì Cố Thiệu nói là tự tay vị hôn thê của hắn làm, cho nên mọi người cũng không ôm hy vọng quá lớn. Thời buổi này kẹo cũng không rẻ gì, tinh tế một chút, người nhà bình thường còn không ăn nổi nữa kìa. Sau khi nghe thấy kẹo đường này là do một cô nương gia làm ra, mọi người đều không coi trọng cho lắm, nhận lấy cho phải phép.

Thứ một cô nương gia làm ra, cũng không có kinh nghiệm gì, có thể ăn ngon được đến đâu? Đoán rằng Cố tu soạn này chỉ là muốn khoe ra một chút tay nghề của vị hôn thê của mình thôi, người ta nói tình nhân trong mắt hoá Tây Thi, ở chỗ Cố tu soạn đây, đương nhiên là vị hôn thê của hắn làm cái gì cũng sẽ ngon. Nhưng ở trong mắt người ngoài ấy mà… phần ăn ngon này, tất nhiên là đồ giảm giá rồi.

Vốn dĩ bọn họ cũng không ôm kỳ vọng gì, ai ngờ đến sau khi nếm thử, thế mà lại cảm thấy kinh ngạc.

Cái này ngon quá đi thôi!

Nhìn thì bình thường không có gì đặc biệt, so ra hương vị lại hơn hẳn bất cứ một tiệm bán kẹo nào trong kinh thành. Đừng nói kinh thành, dù là toàn bộ Đại Tề, những loại kẹo có hương vị ngon đếm tới đếm lui cũng chỉ có vài loại, ăn nhiều rồi cũng không có gì mới lạ. Bây giờ Cố Thiệu tặng hai viên này, bởi vì có hương vị không giống như bình thường, thêm nữa là chỉ có hai viên, lập tức đã bắt được nhũ đầu của mọi người.

Tất nhiên đồ ăn ngon mà ăn vào rồi sẽ không dừng lại được, nhưng vấn đề là kẹo ở đây thật sự là quá ít, còn chưa ăn đến tận hứng thì hộp đã rỗng rồi. Người khác ngượng ngùng nói với Cố Thiệu, Hàn Tử Lãng lại không có cố kỵ này, tìm được Cố Thiệu rồi thì oán giận một hồi:

“Ta nói Cố huynh này, huynh đây là không đủ thành ý đâu. Vốn dĩ ta nếm thử cảm thấy ăn ngon, suy nghĩ định mang về cho hai đứa bé trong nhà nếm thử cơ, kết quả vừa nhìn lại, thế mà bên trong đã hết rồi!” Hắn ta cũng là một kẻ thích ăn ngọt, mức độ thích không thua kém Cố Thiệu chút nào. Hai đứa con nhỏ trong nhà cũng thích ngọt, chỉ là có thích ăn như thế nào đi nữa, cũng chưa từng được ăn loại như hôm nay.

Người bên cạnh nghe vậy, cũng tràn đầy đồng cảm, vừa gật đầu tán thành, lại vừa lén lút nhìn chằm chằm bên này, chờ xem Cố Thiệu có thể nói ra lời gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!