Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 332: Chương 331:

Chương 331:

Cố Thiệu xòe hai tay ra: “Vậy cũng còn cách nào đâu, đây lại không phải ta làm, chỗ của ta cũng không dư lại bao nhiêu. Chia cho mọi người chỉ là vì để cho mọi người nếm thử hương vị, lấy đâu ra nhiều như vậy để có thể cho mọi người ăn thoải mái chứ?”

Hàn Tử Lãng cũng biết kẹo này là vị hôn thê của Cố Thiệu làm, lại sáp lại bên, chậc lưỡi một cái: “Vị hôn thê này của huynh, thật đúng là khéo tay mà.”

Cố Thiệu nghe còn có chút đắc ý: “Đó là đương nhiên.”

“Vậy khi nào nàng lại làm nữa vậy? Ta nói không phải chứ, tay nghề này của vị hôn thê của huynh cũng có thể làm xong rồi đem bán ở cửa hàng. Nếu như cửa hàng nhà ai bán loại kẹo thế này, bảo đảm làm ăn không thể kém được.”

Cố Thiệu sờ sờ cằm, tựa như như suy tư gì đó: “Vậy à?”

Hàn Tử Lãng vừa thấy hấp dẫn, lập tức nói: “Còn không phải sao, nghe ta chuẩn không sai. Nói xem rốt cuộc vị hôn thê của huynh có quyết định này hay không hả? Nếu như mà có, quay đầu lại chúng ta nhất định sẽ ủng hộ nàng.”

Cố Thiệu nhìn thoáng qua xung quanh, thấy bọn họ đều nhìn chằm chằm bên này, trong lòng âm thầm cười: “Việc này ta cũng không biết, bên nàng thì có một cửa hàng đấy, nhưng mà vốn dĩ là chuẩn bị bán hương liệu. Quay đầu lại, để ta hỏi lại nàng xem.”

“Được, vậy huynh nhất định phải nhớ hỏi đấy.”

Cố Thiệu có chút không kiên nhẫn mà lên tiếng: “Biết rồi, biết rồi. Cũng không phải chưa từng được ăn kẹo, sao mà lại thèm đến mức như vậy?”

“Hazz, huynh đây thật đúng là người no không biết cái khổ của người đói.” Chỉ chia cho bọn họ có hai viên, khiến cho bọn họ nhớ mãi không quên, rồi lại buông tay mặc kệ, đâu ra người như vậy chứ.

Cố Thiệu đồng ý sẽ đi hỏi thăm, rồi lại cố ý trì hoãn một hồi lâu, hai ba ngày rồi mà không cho được một cái tin chính xác, khiến cho trong lòng mọi người càng ngứa hơn.

Người khác thì không nói đến, chỉ mình Hàn Tử Lãng thôi đã hỏi bảy tám lần rồi. Điều khiến cho Cố Thiệu không nghĩ tới chính là, ngay cả Ngô Triệt cũng hỏi một lần.

Ngô Triệt không thể giống như Hàn Tử Lãng vậy, biết đồ ăn ngon thì trực tiếp ăn hết sạch. Hắn ta chỉ ăn một viên nếm thử hương vị, sau khi cảm thấy không tồi thì mang viên còn lại về cho đứa con nhà mình ăn. Kết quả đứa bé nhà mình thật sự rất thích, hai ngày nay vẫn luôn tìm hắn ta ồn ào nói muốn ăn kẹo.

Ngô Triệt thấy không còn cách nào, chỉ phải lại đây tìm Cố Thiệu hỏi thăm xem có còn hay không.

Sau khi Cố Thiệu biết được, kéo hắn ta sang một bên, lấy ra mấy viên từ trong túi, khi đưa qua, còn cố ý dặn dò hai câu: “Huynh đừng có nói với người khác đấy nhé.”

Ngô Triệt nhìn bộ dáng này của hắn, nnheo mắt hỏi: “Nói thật đi, có phải chỗ của huynh còn có rất nhiều hay không?”

Cố Thiệu cười mà giống như một con mèo trộm được cá: “Rốt cuộc không giấu được huynh. Ta nói thật với huynh vậy, chỗ của ta cũng còn kha khá, nếu nhà huynh không đủ ăn thì lại đến chỗ của ta lấy đi.”

Cố Thiệu suy tư, quả nhiên hương vị của loại kẹo này không tồi, già trẻ đều thích. Đứa bé nhà Ngô Triệt thích ăn, ở phủ thượng thư lão phu nhân cũng thích ăn, ngay cả mấy người Trịnh Gia Thụ cũng cảm thấy hương vị cực kỳ ngon, ngày nào cũng nhắc mãi kia kìa.

Ngô Triệt ước lượng số kẹo trong tay, đánh giá Cố Thiệu một cái: “Nếu như ta đoán không sai thì, lần chia kẹo trước kia, là huynh cố ý làm ra đúng không?”

Hai mắt Cố Thiệu nhìn trời, làm bộ không nghe hiểu hắn ta nói gì, cũng không trả lời cái gì.

Ngô Triệt cười, cũng chỉ làm như không biết.

Vốn Cố Thiệu đang tính toán kéo dài thêm mấy ngày rồi lại nói cho bọn họ biết tin tức cửa hàng đã chuẩn bị khai trương. Tuy nhiên, động tác của hắn ở Hàn Lâm Viện quá lớn, thế cho nên ngay cả trong cung cũng biết chuyện hắn gióng trống khua chiêng tặng món quà nhỏ cho đồng liêu.

Hôm nay, Cố Thiệu lại được tiểu Hạ công công dẫn đến Thái Cực Điện.

Đã mấy ngày liền rồi Hoàng Thượng không gặp Cố Thiệu. Lục bộ đều đang bận rộn, tất nhiên là người làm hoàng đế như ông ta cũng bận, một khi bắt đầu bận rộn, cả thời gian triệu kiến Cố Thiệu cũng không có. Ngày hôm nay hơi nhàn một chút, Hoàng Thượng lại bắt đầu hỏi Phó công công những chuyện đã xảy ra ở bên ngoài, kết quả vừa hỏi, mới biết được Cố Thiệu còn làm một chuyện như vậy sau lưng ông ta.

Hoàng Thượng lập tức có một chút cảm xúc.

Rốt cuộc, ông ta nghe ý của Phó công công là Cố Thiệu tặng quà cho tất cả mọi người xung quanh, chỉ có chỗ này của ông ta, chẳng nhận được cái gì hết. Hoàng Thượng không vui vẻ, lập tức sai tiểu Hạ công công nhanh nhanh tìm Cố Thiệu tới đây.

Khi Cố Thiệu đến đây đã nghe được ngọn nguồn từ chỗ tiểu Hạ công công. Lúc này một chân bước vào trong điện, nhìn thấy sắc mặt Thánh Thượng không được tốt, Cố Thiệu cũng coi như là có chuẩn bị trong lòng.

Sau khi Hoàng Thượng gọi người đứng dậy, trong lòng còn có chút xíu khó chịu: “Trạng Nguyên lang tới rồi.”

Xưng hô vẫn thân mật như cũ, nhưng thái độ lại phai nhạt hơn so với bình thường vài phần.

Cố Thiệu nói: “Nghe được Thánh Thượng triệu kiến, liền lập tức bỏ hết việc trong tay để chạy tới đây.” Cố Thiệu cũng biết Thánh Thượng đang khó chịu cái gì, nhưng hắn quyết định từ từ tới, “Hôm nay Thánh Thượng muốn nghe chuyện xưa ạ?”

Hoàng Thượng liếc mắt nhìn hắn, giọng điệu lành lạnh, tựa như không có hứng thú gì lắm: “Trẫm thấy có vẻ Trạng Nguyên lang rất bận, cả ngày ứng phó người này, chiêu đãi người kia, hẳn là cũng không kể ra được chuyện xưa thú vị gì nhỉ?”

Trên mặt Cố Thiệu ngẩn ra, rồi sau đó nói: “Mấy ngày nay Hàn Lâm Viện cũng không có chuyện gì quan trọng cần thần làm việc. Dù có bận rộn, cũng là mấy vị Vương hàn lâm bận một chút, hai ngày nay nói là thần thanh nhàn cũng không quá, đâu có bận gì đâu chứ?”

“Không phải bận phát kẹo cho người ta à?” Cuối cùng Hoàng Thượng cũng nói ra, vẻ mặt không vui.

Người khác đều có, mà ông ta lại không có, đương nhiên ông ta không vui vẻ gì. Huống hồ, Hoàng Thượng tự nhận là khi mình có chuyện gì tốt đều nghĩ đến Cố Thiệu, kết quả Cố Thiệu thì sao, có thứ tốt mà đến tận bây giờ cũng không nghĩ đến ông ta.

Cố Thiệu bừng tỉnh đại ngộ mà “À” một tiếng: “Thánh Thượng nói cái này à.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!