Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 335: Chương 334:

Chương 334:

Tuy rằng đắt như thế, đặt ở trên người bọn họ thì sẽ tuyệt đối không tiêu số tiền này. Nhưng lỡ như kẹo kia thật sự bán rất được thì sao? Dẫu sao, chuyện thế này cũng không ai nói trước được không phải à, trong kinh thành này, kẻ ngốc nghếch lắm tiền còn ít sao?

Mấy người Cố gia một đường vội vàng, cuối cùng vẫn kịp đến cửa hàng của Trần gia ngay trước giờ lành. Bây giờ vẫn là buổi sáng, bên ngoài cửa hàng cũng không có bao nhiêu người. Khi Cố Thiệu bọn họ chạy tới, Lý thị và Trần Tú Nương cũng bận đến mức chân không chạm đất. Đồ vật các thứ đã sớm sắp xếp xong vào hôm qua, nhưng hôm nay khai trương, sẽ luôn còn có một vài chỗ không thuận lợi.

Cũng may phủ thượng thư cũng phái người lại đây hỗ trợ, lúc này mới không đến mức làm hai mẹ con hai bận đến váng đầu. Cố Thiệu chào hỏi xong, cũng ngượng ngùng ngồi nhìn bọn họ bận rộn, vội vàng chạy tới giúp đỡ.

Hai đứa bé thì ở một bên tò mò mà đánh giá. Sờ sờ cái này, sờ sờ cái kia, chẳng qua cũng chỉ giới hạn trong việc sờ soạng vài cái, cũng không dám có động tác lớn gì. Ngay cả tiểu tử nghịch ngợm Cố Lễ này, bây giờ cũng thành thật hơn rất nhiều.

Trần Kim Liên cũng đang đánh giá khắp nơi. Cửa hàng này mở ở đầu chợ, bên trong trang trí thật sự không tồi, những chỗ khác đều bày hương liệu, chỉ có hai ngăn tủ ở bên phải là để kẹo. Trần Kim Liên nghiêng đầu nhìn một cái, nhìn thấy số kẹo bên trong còn không ít kìa, mỗi loại có khoảng hơn mười cân (5kg).

Nhìn số lượng này, Trần Kim Liên lại bắt đầu lo lắng, nếu như không bán ra được thì không phải là toi rồi à?

Bà còn đang lo lắng, chỉ là thời gian trôi qua cũng nhanh. Trong nháy mắt, mọi công việc bên trong cũng đã gần xong rồi, sau khi Lý thị gật đầu, liền có người ra bên ngoài thả một dây pháo. Cửa hàng này, cũng coi như là hoàn toàn khai trương.

Quản sự của phủ thượng thư gõ chiêng, đứng ở bên ngoài hét to, ngược lại trong lúc nhất thời cũng hấp dẫn không ít người tiến vào quan sát. Người tới xem thì nhiều, nhưng người chân chính nguyện ý bỏ tiền mua thì ít lại càng ít. Trần Kim Liên và Cố Đại Hà đứng ở một bên, nhìn thấy không ít người lúc đi ngang qua ngăn tủ đựng kẹo đều ngừng lại, nhưng đợi người ta hỏi rõ ràng giá cả, lại đều lắc đầu vội vàng đi mất. Ngược lại cũng có vài người nhìn hương liệu kia cảm thấy không tồi, hỏi giá cũng không đắt, những người trong tay có dư tiền, đều nguyện ý mua một ít.

Hai phu thê Cố Đại Hà nhìn mà cũng sốt ruột gần chết, hận không thể hóa thân thành những người kia, nhanh chóng móc tiền ra. Đã nói là giá này định quá đắt rồi, Thiệu ca nhi còn không tin!

Cứ thế mắt trông mong mà nhìn cửa, đợi cho ba mươi phút trôi qua, bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận động tĩnh, rồi sau đó không bao lâu, cửa hàng lại có một nhóm người tới nữa.

Những vị này bọn họ đều quen thuộc, ra là Trịnh tiên sinh và Tần tiên sinh mang theo mấy tiểu bối đến đây. Mấy người Trịnh Gia Thụ cũng đã một thời gian dài không được gặp Cố Thiệu rồi, hiện giờ gặp lại cũng không xa lạ, ngược lại còn ồn ào muốn gói hết tất cả lại, ý đồ mua hết toàn bộ hơn mười cân kẹo này.

Bọn họ đều là những kẻ không thiếu tiền, khi đã muốn mua thì tất nhiên là tài đại khí thô.

Còn không chờ bọn họ thò tay vào trong ngăn tủ, đã bị một tiếng của Trịnh Viễn An làm cho lui lại: “Ồn ào cái gì đấy? Tất cả đều cho các ngươi hết thì còn bán cái gì mà bán?”

Mấy người Trịnh Gia Thụ bị mắng đến run lên, sau khi nhìn nhau một cái, có chút khó hiểu: “Thứ này để ra đây, còn không phải là vì bán đi à?”

“Là vì bán đi, nhưng không phải vì bán cho mỗi mấy người các ngươi.” Trịnh Viễn An tức giận mà giải thích rằng, “Chẳng lẽ các ngươi còn có thể bao hết nhiều lần, cũng không biết động não à, ngu xuẩn!”

Cố Thiệu thấy bọn họ bị mắng đến đáng thương, vội bốc một nắm kẹo từ bên cạnh sang rồi chia cho bọn họ. Nhưng mà trước khi bọn họ đến đây đã bị Trịnh Viễn An giáo huấn một hồi rồi, cũng không dám lấy không đồ vật của Cố Thiệu. Biết cửa hàng này là vị hôn thê của Cố Thiệu mở, nên vội vàng lấy tiền đưa cho Trần Tú Nương.

Trần Tú Nương nhìn Cố Thiệu một cái.

Cố Thiệu nhận được ánh mắt, nhanh chóng nhìn tiên sinh của hắn một cái.

Trịnh Viễn An không để ý chút nào, dặn dò Trần Tú Nương rằng: “Bọn nó nguyện ý đưa thì con cứ lấy, khách khí với ai thì cũng không cần khách khí với bọn nó.”

Mấy thiếu niên nghe xong lời này, lại đều mang dáng vẻ cười đùa nhăn nhở.

Lúc này Trần Tú Nương mới thu tiền.

Cũng không biết có phải vận khí tới rồi hay không, sau khi mấy người đến đây thì người ra vào cửa hàng dần dần nhiều lên. Mà mấu chốt nhất chính là, sau khi những người này tới, thế mà lại đều là đến mua kẹo. Không giống những người lúc trước hỏi giá xong liền rời đi, những người này cũng không có vẻ để ý giá đắt hay không, đắt hơn thì bọn họ cũng nguyện ý mua.

Còn có những người tài đại khí thô, nhìn hẳn là quản gia của gia đình giàu có, sau khi đến đây thì giống y như mấy người Trịnh Gia Thụ vậy, đều hận không thể mua hết số kẹo ở trong đây. Nếu không phải Cố Thiệu mở miệng nói mỗi người chỉ có thể mua ba lạng, chỉ sợ kẹo này cũng không giữ lại được bao lâu.

Trần Kim Liên nhìn trong chốc lát, cười đến mức sắp không khép miệng được. Vốn bà muốn hỏi con trai xem đến tột cùng tình huống này là như thế nào, nhưng lúc quay đầu lại, lại nhìn thấy có một hậu sinh trẻ tuổi đang nói chuyện với con trai của bà, nhìn có vẻ như là có quen biết.

Đợi đến khi người nọ rời đi, Trần Kim Liên mới nhanh chóng đi lên hỏi.

“Đó là đồng liêu ở Hàn Lâm Viện của con.” Cố Thiệu nói qua một chút về chuyện hắn tặng kẹo mấy hôm trước.

Trần Kim Liên vỗ trán một cái: “Ta nói sao mà số kẹo lúc trước lại biến mất không thấy tăm hơi đâu, thì ra là con đem đi tặng người ta.”

Nhưng không thể không nói, cách làm này thật sự rất tốt. Nhìn bộ dáng những người này bỏ tiền là biết chắc chắn không phải chỉ mua một lần, nhất định lần sau sẽ còn đến nữa.

Năm phần lợi nhuận à, hôm nay bà đứng ở bên kia nhìn, chỉ một lúc như vậy, kẹo kia đã bán được hơn phân nửa rồi, còn số tiền đồng này, lại thu đến tràn đầy. Lúc sau nếu như mà chia tiền, xác định chắc chắn là sẽ phát rồi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!