Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 336: Chương 335:

Chương 335:

Trần Tú Nương ngồi ở bên cạnh quầy, nhìn tình huống ngày hôm nay, trái tim cũng một lần nữa thả lại về chỗ cũ.

Đồ vật là nàng làm, nếu như không bán ra được, nàng cũng lo lắng Cố Thiệu sẽ thất vọng. Cũng may nhất định người biết hàng là đa số, kẹo này, đoán rằng trong buổi sáng là có thể bán hết, như vậy xem ra, vẫn là nàng làm ít rồi.

Như Trần Tú Nương đã sở liệu, một buổi sáng trôi qua, số kẹo trong ngăn tủ đã bán được gần hết rồi, chỉ còn lại có linh tinh vụn vặt mấy viên, Cố Thiệu nhìn tình huống này cũng không muốn bán số này đi nữa, tiện tay nhặt lại chuẩn bị chia cho mọi người nếm thử.

Hôm nay khai trương đại cát, theo ý của Cố Thiệu là nên đi ra ngoài để chúc mừng một phen, chỉ là ý nghĩ này còn chưa bắt đầu đã bị hai vị tiên sinh bác bỏ rồi.

Lý do cũng rất đơn giản: “Lúc này mới kiếm được bao nhiêu tiền mà đã muốn đi ra ngoài làm bậy làm bạ, rốt cuộc ngươi có một chút tính toán trước nào hay không?”

Cố Thiệu nhìn hai vị tiên sinh đen mặt, tiểu tâm tư mới vừa dâng lên đã tắt ngay tức khắc, giọng yếu ớt giải thích rằng: “Đây không phải vui mừng sao?”

“Vui mừng thì ngươi về nhà mà vui mừng ấy!” Trịnh Viễn An tức giận nói, “Cũng không phải nhà đại phú đại quý gì như người ta, cả ngày chỉ nghĩ đến tửu lầu ăn ăn uống uống. Mới có một chút thành tựu nhỏ đã dễ dàng lên mặt, thật là cực kỳ ẩu tả.”

“Với cái tính tình tiêu tiền ăn xài phung phí này của ngươi, cũng không biết đến khi nào mới có thể tích cóp được tiền.”

“Hàn Lâm Viện vốn chính là nơi thanh liêm, bảo ngươi làm người cần kiệm, chẳng lẽ đạo lý này bị ăn vào bụng chó rồi hả?”

Cố Thiệu bị mắng đã quen, vừa không tức giận, cũng không hổ thẹn, chỉ ngóng trông Trịnh tiên sinh có thể mắng xong sớm một chút. Vừa lúc hắn đang nghĩ nên nói gì để dời đi sự chú ý của Trịnh tiên sinh, bên ngoài lại có người tới nữa.

Người nọ cũng ăn mặc theo kiểu gia đinh, sau khi vào cửa hàng thì nhìn xung quanh một phen, nhưng lại chậm chạp không mở miệng.

Lý thị đi qua hỏi hai câu.

Gia đinh kia có chút do dự: “Chẳng lẽ cửa hàng này không bán kẹo sao?”

Lý thị nhìn một chút về phía mấy viên kẹo cuối cùng nằm trong tay cô gia nhà bọn họ, cười nói: “Vốn là bán, nhưng buổi sáng hôm nay người tới mua thật sự quá nhiều, cho nên còn thừa lại không nhiều lắm, chỉ có mấy viên mà thôi.”

Trịnh Viễn An nghe vậy thì liếc nhìn Cố Thiệu một cái, bảo hắn nhanh đi qua đi.

Lúc này Cố Thiệu mới vội lấy số kẹo trong tay ra, dù sao cũng là làm buôn bán, cũng không thể để cho khách nhân mất hứng mà về: “Chỉ còn lại một xíu như này, ngươi xem ngươi còn cần không?”

“Có, có.” Vốn dĩ gia đinh không nhìn thấy kẹo ở trong cửa hàng, cũng đã cho rằng lần này trở về sẽ bị mắng, ai ngờ đến thế mà thật sự còn dư lại mấy viên. Tuy rằng ít, nhưng vậy cũng coi như là mua được.

Cố Thiệu thấy bộ dáng này của hắn ta, nghi ngờ nói: “Chủ tử nhà ngươi làm việc ở trong Hàn Lâm Viện à?”

Gia đinh chần chờ một chút, hơi gật gật đầu.

Vậy hẳn cũng là một người quen, dù gì khi Cố Thiệu chia kẹo, đều là chia cho người quen, hắn cười hỏi: “Vậy chủ tử nhà ngươi là người nào thế, nói không chừng ta cũng có biết đấy?”

Cái này, bỗng dưng người đối diện lại không nói nữa, hàm hồ nhận lấy kẹo, thanh toán tiền, xong thì liền ôm đồ vật bước nhanh ra ngoài, đến cuối cùng cũng không nhắc đến họ tên của chủ tử nhà mình với Cố Thiệu.

Cố Thiệu nhìn bóng dáng có chút khẩn trương của hắn ta, rất là buồn bực: “Kỳ quái, có gì mà khó nói.”

Cuối cùng mọi người đã quyết định quay về phủ Thượng Thư để dùng cơm.

Thực ra, trước khi Cố Thiệu mở miệng nói muốn đến tửu lâu, Trịnh Viễn An đã sai người làm của mình quay về dặn dò đầu bếp trong phủ chuẩn bị thêm đồ ăn. Đợi vừa đến buổi trưa, Trịnh tiên sinh liền chủ động lên tiếng, nói phủ Thượng Thư bên kia đã chuẩn bị sẵn bữa ăn, chỉ còn chờ bọn họ qua.

Vì cửa hàng mới khai trương ngày đầu tiên nên không tiện đóng cửa, đành để lại một người quản lý trông coi cửa hàng.

Vốn dĩ Lý thị muốn tự mình trông coi, nhưng Cố Thiệu lại không thể không biết xấu hổ mà để bà ở đây một mình. Dù sao bà không chỉ là mẹ vợ của hắn mà còn là ân nhân lớn của nhà bọn họ.

Cố Thiệu tự mình khuyên hai ba câu không đủ, hắn còn muốn để nương hắn cũng nói mấy câu.

Nhận được ánh mắt của con trai, Trần Kim Liên ngoài mặt thì mỉm cười hì hì, nhưng trong lòng lại sắp nôn chết rồi.

Nhưng con trai vẫn đang nhìn bà chằm chằm, những người khác trong phòng cũng đang nhìn bọn họ, cho dù Trần Kim Liên không thích Lý thị cũng không thể tỏ thái độ với Lý thị ở nơi công cộng được, chỉ có thể mỉm cười đi tới, nói lời trái với lương tâm của mình: “Hôm nay khó được một ngày vui vẻ, chúng ta cũng nên đi qua cùng ăn một bữa, nếu thiếu người nào thì những người còn lại cũng không vui, bà thông gia thấy ta nói có đúng không?”

Lý thị nhếch khóe miệng, cảm thấy vẻ mặt này của Trần Kim Liên thật sự rất thú vị, liền cố ý hỏi một câu: “Cho nên bà thông gia thật sự muốn ta cùng đi sao?”

Trần Kim Liên mỉm cười: “Đúng vậy.”

Có trong mơ.

Lý thị buông sổ sách xuống: “Vậy được, nếu bà đã nói như vậy thì dù thế nào ta cũng phải giữ mặt mũi cho bà rồi.”

Trần Kim Liên vô cùng hối hận, sớm biết đã không nói như vậy.

Cố Thiệu cho nương hắn ánh mắt không tệ, Trần Kim Liên càng cảm thấy khó chịu. chỉ là việc đã đến nước này rồi, có khó chịu thế nào cũng phải đi ăn cơm. Còn số tiền bán kẹo trong cửa hàng này, dù có khó chịu thì phần nên lấy bà cũng sẽ lấy.

Sau khi mọi người rời khỏi cửa hàng, liền kéo nhau chạy nhanh về hướng phủ Thượng Thư.

Mặt khác, người làm kia sau khi mua xong kẹo từ cửa hàng trở về, liền trực tiếp đi thẳng về phủ nhà mình. Hắn vẫn nhớ rõ những gì lão gia đã dặn, nói là không thể để người khác biết chuyện này, nên khi hắn trở về cũng cực kì cẩn thận, nhét kẹo vào tay áo. Lúc đi ngang qua chính viện còn âm thầm dặn bản thân phải làm như không có chuyện gì xảy ra, không cần phải để ý quá nhiều.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!