Chương 336:
Thỉnh thoảng có người làm đi ngang qua bên cạnh, hắn cũng tự nhiên dừng lại tiếp chuyện với bọn họ một lúc sau đó mới rời đi.
Mọi thứ nhìn qua đều có vẻ rất bình thường.
Sau khi người làm đi qua, đúng lúc phu nhân nhà này cũng mang theo nha hoàn đi tới. Phu nhân kia nhìn bóng lưng của hắn đánh giá một lúc lâu, chân mày dần dần nhướng lên.
Đương nhiên là nàng nhận ra người này, chính là Cát Tường rất được việc mà lão gia hay dùng, chẳng qua, Cát Tường này hôm nay nhìn qua sao lại cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp cho lắm: “Không phải là làm việc gì trái lương tâm chứ, sao đi đường lại không dám lộ tay lộ chân ra như vậy.”
Tiểu nha hoàn bên cạnh nói: “Chắc là không phải đâu, không phải Cát Tường là người thành thật nhất sao, cũng không nghe nói hắn đã làm chuyện gì sai.” Nếu không phải như vậy thì lão gia cũng sẽ không ra lệnh cho hắn.
“Ngươi thì biết cái gì? Chính bởi vì lương thiện, không hay làm chuyện xấu, nên một khi làm mới luống cuống tay chân như vậy.” Phu nhân kia nói xong, càng cảm thấy người này không đúng, liền nói với tiểu nha hoàn: “Lát nữa ngươi ra ngoài tìm hiểu xem rốt cuộc là hôm nay Cát Tường đi đâu?”
Nha hoàn đáp vâng, liền đỡ phu nhân nhà mình đi ra, trong lòng còn đang suy nghĩ xem lấy tính cách của Cát Tường thì cuối cùng có thể làm chuyện phạm thượng gì?
Cát Tường đi một mạch vào viện của lão gia, vừa mở cửa thư phòng ra, còn chưa kịp đóng lại đã thở phào nhẹ nhõm --- may mắn hắn đủ bình tĩnh, không có ai phát hiện, nếu không, lão gia nhất định sẽ trách tội hắn.
Lúc Cát Tường lại ngẩng đầu nhìn qua, liền phát hiện lão gia đã đứng bên bàn làm việc đợi hắn, mặc dù cầm một quyển sách trong tay, nhưng ánh mắt vẫn chăm chú nhìn vào hắn bên này:
“Sao lại về chậm như vậy?” Trong lời nói có chút trách móc.
Cát Tường vội vàng đi tới giải thích: “Bẩm lão gia, cửa hàng hơi khó tìm, nên mới tốn một chút thời gian.”
Thật ra, lão gia của hắn không biết cửa hàng ở đâu, tên gì, vẫn là hắn ra ngoài sau đó dùng tên của Cố tu soạn để nghe ngóng. Chuyến đi này cả đi lẫn về, đã tốn rất nhiều công sức. Nếu không phải hắn thông minh, nhanh chóng hỏi thăm được, nếu không miếng kẹo cuối cùng này, có khả năng đã không lấy được.
Cát Tường đem hết kẹo ra ngoài: “Lúc nãy khi ta đến trong cửa hàng đã không còn nhiều, chỉ còn lại ngần này, ta đã mua tất cả mang về.”
Lỗ Tề Lâm nghe vậy liền cúi đầu đếm thử, tổng cộng có tám viên, ít đến đáng thương.
Bất quá ông ta cũng không quan tâm đến việc nhiều hay ít, sau khi kiểm tra đồ vật một lúc, liền hỏi: “Lúc ngươi trở về, không bị người khác phát hiện chứ?”
“Không đâu, nô tài giấu rất kĩ.” Tuy bình thường hắn rất thành thật nhưng trước mặt lão gia hắn cũng muốn khoe khoang một chút: “Vừa rồi lúc ta ở trong cửa hàng, vị Cố đại nhân kia còn muốn thăm dò tên của ngài từ miệng ta. Cũng may nô tài cảnh giác, không có tiết lộ cái gì. Cho dù Cố đại nhân có ý đồ cũng không hỏi được cái gì.”
Lỗ Tề Lâm lúc này mới gật đầu, lại lấy hai viên kẹo trên bàn: “Được rồi, công lao của ngươi ta đã nhớ kỹ, trước tiền thưởng cho ngươi hai viên kẹo này.”
Cát Tường vô cùng vui vẻ khi nhận được.
Đừng tưởng đây chỉ là hai viên kẹo nho nhỏ, nhưng đối với những người hầu như bọn họ mà nói, làm quanh năm suốt tháng cũng chưa chắc có thể ăn được một viên. Hơn nữa, kẹo này là hắn mua về, Cát Tường biết rất rõ nó đắt như thế nào, hắn nói: “Chỉ có mấy viên như thế này, lão gia ngài còn thưởng cho ta, lát nữa làm sao đủ ngài ăn.”
Lỗ Tề Lâm cười nhạo một tiếng: “Ngươi cho rằng mấy thứ đồ chơi này rất hiếm lạ với lão gia nhà ngươi sao?”
Cát Tường sửng sốt, nếu không hiếm thì sao lại bảo hắn đi mua, còn phải lén lén lút lút như vậy? Nếu để người khác biết thì xấu hổ quá.
Lỗ Tề Lâm lại không cảm thấy những gì mình nói có gì không đúng, vốn dĩ ông ta cũng không quá quan tâm: “Cái thứ đồ chơi này, chẳng qua chỉ là một viên kẹo mà thôi, còn là kẹo của một tên nhãi ranh làm ra, thì có gì mà quý?”
Cát Tường nói thêm: “Nhưng hôm nay người đến mua cũng không ít.”
Lỗ Tề Lâm cười lạnh nói: “Chẳng qua chỉ là nể mặt Thánh Thượng, ngươi thật sự cho rằng Cố Thiệu có mặt mũi lớn như vậy sao? Nực cười! Ban đầu lúc hắn đem thứ đồ chơi này đến trước mặt Thánh Thượng, đoán chừng hắn đã tính toán đến chuyện này, hắn đúng là can đảm, dám mượn danh nghĩa của Thánh Thượng để bán đồ. Nói đến cùng cũng chỉ là một tên nịnh thần.”
Cát Tường không nói gì.
Hôm nay hắn đã nhìn thấy được vị nịnh thần trong miệng lão gia, chỉ là hắn thấy, vị Cố đại nhân kia vô cùng đẹp, lại có phong thái của một chính nhân quân tử, nhìn thế nào cũng không có khả năng sẽ là nịnh thần. Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng Cát Tường cũng không dám phản bác lại. Lão gia nhà bọn họ có mối hận vô cùng sâu với Cố đại nhân, hắn có thể nói tốt về người khác nhưng lại không thể nói tốt về Cố đại nhân, nếu không lão gia nhất định sẽ tức giận.
Lỗ Tề Lâm dỗi thiên dỗi địa một hồi, vẫn cảm thấy không vui: “Hôm nay kêu ngươi đi mua, cũng là nhìn mặt Thánh Thượng, nếu không, ta nhất định sẽ không nếm những thứ đồ này.”
Ông ta lại liếc mắt nhìn mấy viên kẹo trên bàn, chép miệng: “Cho dù không ăn cũng biết nhất định không ngon.”
Cát Tường vội vàng gật đầu phụ họa.
Sau khi cùng lão gia khinh bỉ những viên kẹo mới mua cùng Cố đại nhân xong, Cát Tường mới thành công rút lui.
Khi cửa bị đóng lại lần nữa, trong phòng không còn ai. Lỗ Tề Lâm chậm rãi buông cuốn sách trong tay xuống, xem kỹ mấy viên kẹo đường còn dư lại trước mặt.
Sở dĩ ông ta bảo Cát Tường đi mua, cũng không có ý gì khác, chỉ là Cố Thiệu nhiều lần cho người khác nhưng lại không muốn cho người cấp trên là ông ta, nên trong lòng ông ta vô cùng tức giận. Những người trong viện Hàn Lâm kia, ngày nào cũng nói kẹo này ngon thế nào, ngoài mặt ông ta không thèm để ý, nhưng trong lòng khó tránh khỏi sẽ có chút dao động. Vừa ghét bỏ, vừa tò mò, còn vừa mang theo căm hận đối với Cố Thiệu, đây chính là suy nghĩ của Lỗ Tề Lâm lúc này.
Chỉ là trong những suy nghĩ này, rõ ràng là tò mò càng nhiều hơn. Một lúc sau, Lỗ Tề Lâm đưa tay ra, cầm lấy một viên. Sau khi lột giấy gói kẹo ra, ông còn tiếng lại gần để ngửi mùi hương, cố ý muốn ngửi tìm mùi hương kinh tởm để tiếp tục chế nhạo Cố Thiệu.