Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 338: Chương 337:

Chương 337:

Kết quả lại khiến ông ta thất vọng, viên kẹo này lại có mùi khá thơm.

Lẽ nào đúng là hương vị không tệ?

Mua cũng đã mua về rồi, vậy thì nếm thử cũng được.

Lỗ Tề Lâm nắm viên kẹo đang định cho vào miệng thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa. Lỗ Tề Lâm căng thẳng, viên kẹo liền rơi lộc cộc xuống đất. Ông ta nhanh tay lẹ mắt liền đá viên kẹo xuống dưới đáy bàn, lại quét hết số kẹo trên bàn vào ngăn kéo, làm xong hết liền ngồi lại nghiêm túc.

Tốc độ cực nhanh, thật khiến người líu lưỡi không nói nên lời.

Người đến là Lỗ phu nhân, sau khi gõ cửa liền thoải mái đẩy cửa đi vào, nói: “Lão gia đọc sách đến mơ hồ rồi sao, đã trễ thế này, sao lại không ra ngoài ăn cơm trưa?”

Lỗ Tề Lâm vuốt râu: “Biết rồi, xong cuốn này sẽ qua thôi.”

Nói xong, người cũng đứng dậy khỏi ghế, tiện tay cầm lấy tấm vải bên cạnh che lại ngăn kéo, sau đó liền cùng phu nhân ra khỏi thư phòng…

Thượng thư phủ bên này, Hồ lão phu nhân cũng chưa ăn cơm trưa. Biết con trai thứ hai muốn dẫn người về, bà liền cố ý ngồi đợi một lúc, muốn cùng bọn họ cùng ăn cơm.

Hôm nay người hơi nhiều, trên bàn cơm cũng vô cùng náo nhiệt, Hồ lão phu nhân thấy vậy cũng vô cùng vui vẻ.

Sau buổi cơm trưa, mọi người liền ở lại phòng chính bồi lão phu nhân cùng nói chuyện.

Hôm nay Trịnh Viễn An nghe Cố Thiệu nói về công thức làm kẹo, cũng biết việc kinh doanh hôm nay tốt như thế nào. Có lẽ ông đã đoán được ý của Cố Thiệu. Hiện tại cũng không có chuyện gì để nói nên lúc ông và Cố Thiệu nói chuyện phiếm, liền nói đến vấn đề này.

Cố Thiệu cũng không định giấu diếm: “Mai này muốn cha nương ở lại trong kinh thành. Chỉ là lương tháng ở Hàn Lâm viện cũng không nhiều lắm, chỉ dựa vào nhiêu đây mà muốn nuôi sống cả một gia đình ở kinh thành này là điều không thể. Hiện giờ có thêm một khoản thu vào thì ngày tháng sau này cũng có thể tốt hơn một chút.”

Hồ lão phu nhân nghe vậy thì đau lòng cho hắn: “Đúng là làm khó ngươi rồi, lại vất vả suy tính nhiều như vậy.”

Là một đứa nhỏ hiếu thảo, bà quay người nhìn Trần Kim Liên: “Hai vợ chồng các ngươi thật biết nuôi dạy con cái, dạy được mấy đứa nhỏ đứa nào cũng xuất sắc như vậy, đúng là không dễ dàng gì.”

Trần Kim Liên không khỏi đứng thẳng người. Đối với bà mà nói, con trai cả chính là niềm kiêu ngạo của bà. Cho dù là khi nào, bất kể là ai nhắc tới, Trần Kim Liên đều tràn đầy tự tin.

“Có thể ở lại kinh thành liền ở lại kinh thành đi. Nếu không người một nhà lại chia tách ở riêng hai nơi nhất định sẽ rất khó chịu.” Nói xong, Hồ lão phu nhân liền nhớ tới con trai thứ hai ở xa nhà nhiều năm như vậy, đã làm bà khó chịu muốn chết rồi. Hồ lão phu nhân nói xong nhất thời lại nghĩ tới Lý thị: “Vậy các ngươi thì sao? Đã có ý định gì chưa?”

Lý thị mỉm cười, chỉ là dù có tươi cười thế nào cũng nhìn thấy một cỗ chua xót trong đó, bà nói: “Nhà chúng ta có lẽ không thể ở lại được.”

Của cải nhà bọn họ đều ở huyện Kim Đàn, không giống Cố gia bọn họ, xếp một bao đồ liền có thể rời đi, Trần gia bọn họ lại không rời đi dễ dàng như vậy được.

Hồ lão phu nhân thở dài một hơi: “Ta cũng không thể nói cái gì, hai nhà các ngươi hãy bàn bạc kỹ càng đi.”

Trần Kim Liên vừa định nói có gì tốt mà bàn luận, bà cùng Lý thị hoàn toàn là không có gì để bàn bạc, nhưng bà còn chưa kịp lên tiếng càu nhàu liền nghe Lý thị cướp lời trả lời trước: “Lão phu nhân ngài yên tâm, khi trở về chúng ta nhất định sẽ thảo luận thật kỹ.”

Trần Kim Liên trợn mắt hốc mồm --- thảo luận, thảo luận chuyện gì? Sao bà lại không biết.

“Được, được, sau này hai nhà các ngươi cũng sẽ thành người một nhà, có chuyện gì cứ từ từ bàn bạc lại với nhau, có thương có lượng, thì mới có thể sống tốt được.” Hồ lão phu nhân nói liên miên dài dòng, thực ra cũng chỉ vì muốn tốt cho hai nhà bọn họ, bà đánh giá Lý thị và Trần Kim Liên, cũng không biết đã phát hiện điều gì rồi, đột nhiên nói: “Ta thấy hai người thông gia các ngươi quan hệ cũng không tệ, nhìn qua cứ như tỷ muội.”

Trần Kim Liên kém chút nữa là xụ mặt xuống, tỷ muội? Ha ha

Hồ lão phu nhân còn kéo Cố Thiệu qua nói: “Ngươi nói xem có phải không? Chợt nhìn thoáng qua, không phải hai gương mặt này có chút giống nhau sao.”

Cố Thiệu buông tay xuống, vô cùng lúng túng.

Hồ lão phu nhân cười tủm tỉm: “Điều này nói lên điều gì, chứng minh hai người các ngươi trời sinh phải là thông gia, trời sinh phải có quan hệ tốt với nhau, đúng không? Thông gia hòa thuận thì người hai nhà mới có thể yên ổn sống riêng. Cả hai đều mong con mình sống tốt, vậy nên đồng lòng với nhau.”

Trần Kim Liên và Lý thị liếc nhìn nhau, nhưng trong lòng mỗi người đều có suy nghĩ riêng, chỉ là trên mặt vẫn mỉm cười nói với Hồ lão phu nhân: “Đương nhiên phải như vậy rồi, lão phu nhân quả nhiên có đôi mắt thật tinh tường.”

Ánh mắt Hồ lão phu nhân lóe lên, vô cùng đắc ý: “Đương nhiên rồi, lão bà ta nhìn người là vô cùng chuẩn xác.”

Sau khi Hồ lão phu nhân nói mấy câu, cả Trần Kim Liên và Lý thị đều im lặng một lúc. Chỉ là Hồ lão phu nhân hình như không nhìn ra, nói xong hai người bọn họ liền nhìn về phía Cố Thiệu, đột nhiên lại nói thêm một câu:

“Đúng rồi, trước đây ta đã tìm người tính thời gian, ngày kia cũng không tồi, nếu không chúng ta trước đem chuyện nhận thân quyết trước đi.”

Trịnh Viễn An sửng sốt trong giây lát.

Cố Thiệu cũng không khá hơn chút nào. Hắn liếc mắt nhìn Trịnh tiên sinh, có chút ngơ ngác. Việc nhận thân này hắn có biết đến, chỉ là trước đó hắn cũng không nghĩ nhiều, chẳng qua hiện tại sau khi Hồ lão phu nhân nói ra, dù Cố Thiệu không muốn nghĩ đến cũng không được.

Cố Thiệu bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề nghiêm túc: Sau khi nhận thân, vậy hắn phải gọi Trịnh tiên sinh là gì?

Sau khi ra khỏi phủ Thượng thư, Cố Thiệu vẫn luôn mang biểu tình hoảng hốt.

Chuyện nhận thân kia đã được định ra, ngày kia nhận, chuyện này không có cách nào sửa nữa. Nhưng có vẻ trong chốc lát Cố Thiệu vẫn chưa trở lại bình thường được, lúc đối mặt với Trịnh tiên sinh thì luôn cảm thấy kỳ cục.

Chắc có lẽ, vẫn không có cách nào thay đổi Trịnh tiên sinh từ tiên sinh thành cha nuôi. Hắn cần có một khoảng thời gian để thích ứng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!