Chương 338:
Trịnh Gia Thụ và mấy tiểu đồng bọn của cậu ta vẫn ở lại phủ Thượng thư chơi đùa, còn Cố Thiệu bọn họ thì lại trở về chỗ cửa hàng. Dù sao cũng là ngày đầu tiên mà, dù gì cũng phải nhìn nhiều một chút.
Sau khi trở về, Lý thị liền kéo Trần Kim Liên sang một bên. Trần Kim Liên không muốn đi lắm, nhưng dường như Lý thị quyết tâm muốn đi ra ngoài với bà, Trần Kim Liên không muốn đi qua thì Lý thị lại không chịu buông bà ra, cứ nhìn chằm chằm vào.
Trần Kim Liên cũng phục bà ấy. Không tiện làm bà ấy khó xử trước mặt con trai, bà cũng chỉ có thể lén lút đi theo Lý thị sang một bên. A, ngược lại bà muốn nhìn xem, đến tột cùng người này có thể nói ra được trò hề gì!
Lý thị cũng không có ý gì khác, chỉ là có mấy lời cần phải nói rõ ràng với Trần Kim Liên.
Sau khi hai người ngồi xuống, Lý thị đã đánh đòn phủ đầu: “Hôm nay những lời ở trong phủ Thượng thư, chắc rằng bà cũng đều nghe được.”
Trần Kim Liên hừ một tiếng, giọng điệu chẳng tốt gì: “Bà nói nhiều như vậy, sao ta biết được ý bà chỉ câu nào?”
“Ý là nói đến chuyện sau này nhà của chúng ta sẽ quay về huyện Kim Đàn.” Lý thị thẳng thắn thành khẩn nói, “Bà cũng biết tình huống nhà của chúng ta, tuy rằng đau lòng cho Tú Nương, nhưng mà không thể đi hết chính là không thể đi hết, cũng không có cách nào vì một mình nó mà cả nhà lại dọn đến kinh thành được.”
Ấm chỗ ngại dời, là bản chất của người thời cổ đại..
Trần Kim Liên “À” một tiếng, không để ở trong lòng cho lắm. Lý thị quay về mới tốt đấy, quay về rồi sẽ không có ai làm bà tức nữa.
“Đợi sau khi chúng ta quay về, Tú Nương cũng gả vào nhà bà rồi.”
Lời này… Trần Kim Liên lén lút dựng lỗ tai, nghĩ đây chắc không phải là Lý thị nhận thua với bà chứ. Cũng phải, dù sao con gái bà ấy cũng phải gả đến nhà bọn họ, nếu như không muốn sau này con gái bà ấy phải chịu thiệt, vậy chắc chắn là phải chịu thua trước. Trần Kim Liên chỉ cần tưởng tượng đến việc Lý thị sẽ cúi đầu với bà, đã âm thầm mong đợi hơn.
Không biết lát nữa Lý thị sẽ xin bà như thế nào nhỉ, bà phải vững vàng mới được.
Chỉ là sau đó Lý thị lại không theo như ý của bà, thay đổi câu chuyện: “Sau khi nó gả qua đó, nhà ông bà lại nhiều thêm một người. Bây giờ ta gọi bà đến đây, chỉ là muốn hỏi một chút về tính toán của bà.”
Trần Kim Liên chần chờ một chút, hơi có chút thất vọng: “Tính toán gì cơ?”
“Chẳng lẽ mấy người tính rằng, cả một nhà đều chen chúc ở trong căn nhà kia à? Ta nói thật, tòa nhà kia mà để một nhà năm người ở chung cũng quá sức, trước mắt Lễ ca nhi đã sắp trưởng thành, cũng không tiện để nó với Tiểu Muội ở chung một gian phòng nữa. Lại còn mấy chuyện sau khi thành thân nữa. Từ trước đến nay chuyện con cái này đều cần chú ý đến duyên phận, cũng không cần vội vàng, trước tiên không nói cái này, nhưng ngày sau nhất định cô gia phải trèo lên trên, trong nhà cũng không thể đến mức không có một hạ nhân bưng trà đưa nước nào, hay ngay cả xa phu dắt ngựa cũng không có chứ? Cho nên nếu thêm mấy hạ nhân đó, vậy căn nhà kia còn ở được sao?”
Mấy câu nói đó của bà ấy, lập tức làm cho Trần Kim Liên bị hỏi đến hồ đồ.
Trước giờ bà cũng không nghĩ tới những việc này. Nhìn Lý thị mang vẻ mặt ta biết ngay là trước giờ bà cũng không nghĩ tới mà, Trần Kim Liên lập tức cảm thấy khó chịu: “Mấy cái đó đều là chuyện của sau này, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, cần gì phải nghĩ nhiều như vậy? Hơn nữa, không phải bây giờ Thiệu ca nhi có công thức kẹo kia à, đang kiếm tiền rồi.”
“Dựa vào hai công thức kẹo kia thì có thể kiếm tiền, nhưng lại không kiếm được nhiều nhặn gì. Bà có biết nhà ở kinh thành đắt cỡ nào không, biết bao nhiêu người kiếm tiền cả đời cũng không mua nổi. Toà nhà hiện giờ của cô gia còn là dính ánh sáng của Trịnh tiên sinh, nếu không, còn không biết phải sống cực khổ đến cỡ nào nữa kìa. Chỉ dựa vào hai công thức đó để kiếm tiền, cũng không biết chờ đến năm nào tháng nào mới có thể đổi sang tòa nhà lớn. Còn nữa, tiền kiếm được từ công thức kia của hắn, còn không phải là nuôi sống một nhà mấy người của ông bà à?”
Lý thị không hề che giấu gì, nói chuyện cũng thẳng. Vốn dĩ, nếu mà không suy xét nhiều như vậy, nói thật ra thì những người này của Cố gia sẽ liên lụy đến Cố Thiệu.
Lúc này Trần Kim Liên đã biết Lý thị có ý gì. Bà ấy đây căn bản chính là người tới không có ý tốt, muốn kiếm chuyện: “Ta thấy rõ ràng chính là bà không thể nhìn được chúng ta ở lại trong kinh thành, muốn đuổi chúng ta đi!”
Bà mới sẽ không mắc mưu đâu.
Lý thị cười lành lạnh: “Nếu như ta thật sự không cho phép mấy người ở lại kinh thành, cũng sẽ không gọi bà đến chỗ này, còn phải lãng phí miệng lưỡi với bà nữa.”
Trần Kim Liên không phục, nhỏ giọng nói thầm: “Nói nhiều như vậy, có ích gì đâu chứ.”
Cũng không đưa ra cách giải quyết, chỉ làm người nghe khó chịu!
Tất nhiên Lý thị cũng nghe được câu này, cười nói: “Ngược lại chỗ ta đây có một cách, chỉ không biết, bà có nguyện ý nghe hết hay không.”
Khựng lại hồi lâu, Trần Kim Liên nhỏ giọng nói: “… Chắc cũng không phải cách gì hữu dụng.”
Biết Trần Kim Liên có bản tính thế nào, Lý thị cũng không đến mức tức giận với bà, chỉ nói: “Xuất phát từ lòng riêng, ta không muốn thấy người một nhà mấy người cứ mãi liên lụy đến cô gia. Nhưng dù sao ông bà cũng là người nhà của hắn, hắn cũng thời thời khắc khắc nhớ ông bà, cô gia có hiếu tâm, đó là cô gia lương thiện. Đã như vậy, vậy hai phu thê bà cũng phải tranh đua. Mỗi ngày cửa hàng này của Tú Nương đều phải lên hàng mới, đợi nó biết cách làm kẹo thuần thục rồi, ta sẽ bảo nó dạy lại cho hai ông bà biết làm. Đến lúc đó, miễn cho cách làm kẹo đường bị người ngoài học mất, tránh ngày sau có tổn thất; thứ hai, hai phu thê ông bà giúp đỡ ở bên trong cửa hàng, mỗi tháng cũng sẽ phát cho ông bà tiền lương. Tiền này thì ông bà tích cóp lại cho sau này, tương lai dù là Lễ ca nhi hay là Tiểu Muội, chỗ phải dùng đến tiền chắc cũng nhiều. Ông bà cũng không đến mức để cô gia cứ mãi giúp đỡ đệ đệ muội muội, tiền gì hắn cũng phải chi ra chứ? Trong tay có chút tiền tiết kiệm, mới không đến nỗi khiến con trai khó làm người.”