Chương 339:
Nói xong, Lý thị hơi mỉm cười: “Đạo lý thế này, ta nghĩ chắc tất nhiên bà thông gia cũng biết.”
Một đòn ngay tim.
Trần Kim Liên trợn trừng mắt lên. Những lời này của Lý thị như đâm vào tim, nhưng nghe vào lại rất có lý, trong lúc nhất thời, thế mà ngay cả Trần Kim Liên cũng không biết nên phản bác cái gì.
“Còn về chuyện nhà không đủ để ở ấy à. Nói đến thì, trong đây cũng có tư tâm của ta —— ta muốn, để cho phu thê hai đứa nó ở riêng một căn.”
Vừa dứt lời, sắc mặt của Trần Kim Liên liền thay đổi một chút.
Lý thị không dao động, tiếp tục nói: “Đáng thương cho tấm lòng của cha nương trong thiên hạ, ta cũng ngóng trông Tú Nương được tốt. Phu thê hai đứa nó tình cảm hòa thuận mới có thể sớm sinh quý tử, với bà, với ta, với phu thê hai đứa nó mà nói đều là một chuyện may mắn. Tòa nhà đó để cho hai phu thê bọn nó ở, lại thêm hai đứa bé nữa vậy là đủ rồi, ngày sau thêm hai gia đinh nữa cũng được.”
Ngược lại tính toán này của bà ấy cũng khá tốt, chỉ là Trần Kim Liên trợn mắt nhìn bà ấy một cái, cả giận nói: “Thế còn chúng ta phải ngủ ở đường cái à?”
“Đương nhiên không đến mức.” Lý thị đã sớm nghĩ kỹ đối sách rồi, “Trong số của hồi môn ta cho Tú Nương, không phải còn có một tòa nhà sao, nếu như ông bà không chê, có thể dọn đến chỗ đó ở tạm. Chờ đến lúc nào cô gia làm đại quan, mua được tòa nhà lớn, lại dọn về ở cũng không muộn. Bà xem coi thế nào?”
Đây cũng là kế sách tạm thời. So với người một nhà ở chung với nhau, Lý thị càng nguyện ý để cho bọn họ dọn ra ngoài ở, dù nơi ở có là toà nhà của hồi môn của Tú Nương. Lời này người khác khó mà nói, chỉ có thể là người làm nương như bà ấy nói ra.
Vì con gái, Lý thị cũng đánh cược da mặt, “Cô gia cũng là người làm quan, trong ngoài đều cần phải chú ý thể diện, nếu như người một nhà đều chen chúc ở với nhau, vậy thì còn có thể diện gì đáng nói?”
“Tách ra ở riêng thì cũng cùng ở trong kinh thành, lại còn cách nhau không xa, có chuyện gì thì vẫn có thể quan tâm đến.”
“Suy nghĩ thay cho cô gia nhiều hơn đi, cũng không thể mãi làm hắn phiền lòng, cô gia làm bằng máu thịt chứ không phải làm bằng sắt, đâu thể chuyện gì cũng bắt hắn phải hao tâm tốn sức?”
Những câu chân thành tha thiết của Lý thị, Trần Kim Liên ngơ ngác mà nghe hết, thế nhưng thật đúng là bị thuyết phục một chút.
Chỉ là rất động lòng, nhưng bà lại cảm thấy biết đâu là Lý thị không có ý tốt, không muốn thỏa mãn tâm ý của bà ấy nhanh như vậy.
Còn chưa kịp từ chối nữa thì bỗng nhiên lại nghe Lý thị sửa lời rằng: “Bà cũng không cần vội vàng trả lời, về suy nghĩ thêm đi, khi nào nghĩ kỹ rồi lại nói với ta là được. Ta nghĩ, chắc chắn bà cũng ngóng trông cô gia tốt mà đúng không?”
Nói xong, Lý thị đã bước đi trước: “Chúng ta đã trì hoãn ở chỗ này một hồi lâu rồi, nếu còn không đi vào nữa, chỉ sợ bọn họ cũng sẽ sinh nghi.”
Dứt lời, Lý thị liền nhấc chân bước ra bên ngoài trước.
Trần Kim Liên sửng sốt một lúc lâu. Sao mà… sao mà cứ như vậy đi mất rồi? Lời của bà còn chưa kịp nói ra mà, đây là chuyện gì vậy chứ.
Có kiểu nói chuyện với người ta như thế à? Kêu người ta ra đây, thế mà cũng không nghe xem rốt cuộc người ta có có ý gì, không khỏi hơi quá đáng rồi!
Nhưng mà Lý thị cũng đã đi trước, Trần Kim Liên cũng không tiện tiếp tục ở lại, cơn giận tích tụ lại ở trong lòng, không tình nguyện mà đi ra ngoài.
Cố Đại Hà đã sớm nhìn chằm chằm về phía này, sau khi nhìn thấy Trần Kim Liên đi ra thì lập tức sáp đến gần, nhỏ giọng hỏi: “Vừa rồi hai người nói gì vậy, sao lại nói lâu như vậy.”
Nếu như ông nhớ không sai thì không phải quan hệ của lão bà tử nhà mình và bà thông gia không được tốt à, rốt cuộc đâu ra nhiều chuyện để nói như vậy?
Trần Kim Liên trừng mắt liếc nhìn ông một cái: “Ông bớt hỏi hai câu đi, có phiền hay không?”
“Còn trách ta.” Cố Đại Hà cảm thấy bản thân mình cực kỳ oan uổng.
Đáng tiếc Trần Kim Liên hoàn toàn không muốn để ý đến ông.
Một ngày này qua đi, người một nhà Cố gia đều ở trong cửa hàng. Buổi chiều còn có một số kha khá người đến đây hỏi còn bán kẹo hay không, chỉ là vốn dĩ Trần Tú Nương cũng không làm bao nhiêu, thêm vào đó Cố Thiệu muốn để người khác thèm thuồng, cũng không muốn một lần bán quá nhiều, cho nên những người đến đây sau chẳng có ai không phải là vui mừng mà đến, mất hứng mà về.
Nhưng mà bởi vì lần này không mua được, cuối cùng lại nhớ thương ở trong lòng.
Chạng vạng cửa hàng đóng cửa, Lý thị cũng không để mấy người bọn họ trở về, mà lại dẫn tới nhà của mình, tính toán tự mình xuống bếp chiêu đãi.
Bên này, Trần Tú Nương cũng đang tính khoản thu nhập hôm nay. Tiền kẹo và tiền hương liệu đều được để riêng. Sau khi tính xong tiền hương liệu, Trần Tú Nương mới bắt đầu tính tiền kẹo. Nàng ngồi thẳng lưng ở bên kia, ngón tay mảnh khảnh gảy bàn tính, lên xuống nhanh chóng, tính toán cực nhanh.
Cố Thiệu nhìn mà thấy kỳ lạ.
Trước giờ hắn chỉ biết vị hôn thê này của mình thích đọc sách, còn không nghĩ rằng nàng tính toán bằng bàn tính cũng quen thuộc như vậy.
Trần Kim Liên nhìn tới nhìn lui cũng không hiểu, thứ duy nhất bà nhìn mà có thể hiểu chính là đống tiền ở bên cạnh.
Một lát sau, Trần Tú Nương mới tính xong.
Bọn họ định giá là sáu văn một lạng, so với những nhà khác thì xem như đắt hơn không ít. Nhưng tương ứng, phí tổn làm ra kẹo này cũng cao hơn nhà khác không ít. Sau khi tính ra hết, có vẻ một lạng có thể kiếm được khoảng ba văn tiền. Hôm nay bọn họ chỉ mua mười lăm cân, tính cả một ngày, tổng cộng lợi nhuận cũng tới 720 văn. Chia đôi ra, mỗi người 360 văn.
Sau khi Trần Tú Nương tính xong, liền lập tức cầm tiền chia cho Cố Thiệu.
Trần Kim Liên nhìn số tiền đồng kia, chỉ thiếu điều không bước lên nhận thay con trai! Ai có thể nghĩ đến, chỉ một ngày mà có thể kiếm được nhiều như vậy. Vậy nếu như mỗi ngày đều có thể bán được nhiều như vậy, liên tục một tháng, cũng có thể kiếm được ngang với bổng lộc của con trai ở Hàn Lâm Viện.