Chương 340:
Cố Thiệu nhìn tiền đồng được đưa đến đây, nhưng không nhận lấy: “Đâu ra đạo lý mới ngày đầu tiên đã chia tiền?”
Trần Tú Nương chậm rãi cười lên: “Hôm nay bán rất chạy, lại là ngày đầu tiên khai trương, cho nên tính trước. Sau này một tháng tính một lần, chàng thấy thế nào?”
Lúc này Cố Thiệu mới không phản bác.
Trần Tú Nương nói rồi đặt tiền vào trong tay Cố Thiệu. Một chuỗi nặng trĩu, Cố Thiệu nhìn mà cũng có rất nhiều cảm xúc.
Lần đầu tiên, hắn không còn áp lực và băn khoăn của ngày xưa nữa, chỉ cảm thấy người một nhà vẫn có thể an an ổn ổn sống ở kinh thành
“Còn phải đa tạ nàng, nếu không phải nàng suy nghĩ ra được thứ ấy, ta còn không biết phải làm gì mới tốt đây.” Cố Thiệu nói.
Trần Tú Nương mím khóe môi, có chút vui sướng không thể giải thích: “Là công thức của chàng tỉ mỉ.”
Hệ thống nghe vậy, bỗng nhiên nói: “Khen ta!”
Cố Thiệu nhếch khóe miệng, nói với vị hôn thê: “Chẳng qua công thức là công thức tầm thường thôi, chẳng có gì lạ. Chỉ cần có tâm, ai cũng có thể tìm ra. Cho nên, công lao này vẫn là nhờ nàng!”
Dù thế nào cũng không thể để tiểu rác rưởi hệ thống kia đắc ý.
Trần Tú Nương được khen đến mức mở cờ trong bụng, tuy rằng không nói gì hết, nhưng ai cũng có thể nhìn ra được, nàng thật sự vui mừng.
Trần Kim Liên đơ mặt ở bên cạnh nhìn, từ trên mặt của hai người, cuối cùng chuyển đến trên tiền.
Vẫn là ngắm tiền có thể làm bà vui vẻ.
Sau khi ra khỏi Trần gia, tâm trạng của người một nhà đều không tệ.
Tuy rằng Cố Đại Hà bọn họ tới kinh thành, nhưng người thì đã tới rồi, mà lòng lại như là lục bình, luôn không yên ổn lắm. Bây giờ thì tốt rồi, bởi vì thêm được một khoản thu vào từ cửa hàng này, cuối cùng người một nhà đều cảm thấy tất cả đều đã xong xuôi rồi. Nếu như ngày nào cũng có thể có khoản thu vào như vậy, vậy nhà bọn họ ở trong kinh thành, chi phí ăn mặc gì đó, cũng đều không thiếu.
“Vẫn là công thức của Thiệu ca nhi dùng được!” Trên đường trở về, Trần Kim Liên còn đang lải nhải mà khen con trai của mình, giọng điệu cũng rất kiêu ngạo.
Cố Thiệu bất đắc dĩ nói: “Sao nương không nói là Tú Nương khéo tay vậy?”
“Khéo tay có ích lợi gì, nếu như không có công thức của con, tay nó có khéo hơn nữa, cũng tuyệt đối không làm ra được loại kẹo ngon như vậy.” Dù thế nào Trần Kim Liên cũng không muốn thừa nhận là công lao của Trần Tú Nương.
Cố Thiệu lắc đầu, hắn cảm giác hai mẹ chồng nàng dâu này, sau này sẽ còn ồn ào nữa cho coi. Đương nhiên, đây còn không phải là điều đáng sợ nhất.
Điều đáng sợ nhất chính là, người vừa là con trai lại vừa là trượng phu như hắn, sau này bị kẹp ở giữa còn không phiền chết à? Mặc dù những việc này còn chưa xuất hiện, nhưng Cố Thiệu cũng đã nhìn ra manh mối rồi.
“Nương, vì sao nương lại…” Cố Thiệu châm chước một chút, vẫn quyết định trực tiếp một chút, “Bất mãn với Tú Nương như vậy?”
Lý thị cười lạnh một tiếng: “Vậy ngược lại con nói xem, đến tột cùng nó có chỗ nào có thể làm ta vừa lòng?”
“Người ta đã giúp nhà chúng ta nhiều như vậy!” Vào lúc hắn chuẩn bị ăn no chờ chết, người ta cũng không ghét bỏ, còn giúp đỡ khắp nơi. Phải nói trước kia Cố Thiệu cũng không cảm thấy có gì lớn lao cả, nhưng hôm nay quay đầu ngẫm lại, người nhà họ Trần đối xử với Cố gia bọn họ, có thể nói là tận tình tận nghĩa.
Trần Kim Liên khinh thường: “Nếu đổi lại là một tiểu thư gia đình giàu có, nhất định có thể giúp nhà chúng ta càng nhiều hơn.”
“Dạ vâng. Giống như Cao cô nương mà lúc trước nương cho là như vậy ấy, một lời không hợp, liền bôi đen con ở bên ngoài. Nếu không phải sau đó Thánh Thượng bảo con đánh đàn ở cung yến, thì không biết đến khi nào mới có thể bình ổn được những lời đồn đãi đó.”
Nghe được lời này, Trần Kim Liên cũng xấu hổ: “Còn nhắc đến cái này làm gì nữa, vị huyện chủ kia, là thiếu sổ trong đó.”
“Cô nương của gia đình giàu có nuôi, sao có thể không có một chút tâm cao khí ngạo. Nếu thật sự mà ở chung với nhau, đúng ra người chịu uất ức chính là người một nhà chúng ta.”
Sao Trần Kim Liên có thể không biết chứ.
Trải qua nhiều chuyện như vậy, thật ra bà đã sớm nhận rõ hiện thực, cũng biết nếu thật sự cưới tiểu thư gia đình giàu có, cuối cùng người bị xem thường, sẽ chỉ là bà mẹ chồng đến từ nông thôn như bà. Nhưng mà, suy nghĩ cẩn thận là một chuyện, có thể tiếp thu hay không lại là một chuyện khác. Trước kia bà luôn chướng mắt người con dâu Trần Tú Nương này đủ thứ, nếu bởi vì Cao huyện chủ kia mà lại có thái độ khác với người ta, vậy cho dù người khác không nói, chính Trần Kim Liên cũng sẽ xem thường bản thân mình.
Suy nghĩ của Trần Kim Liên, Cố Thiệu cũng không biết. Cho nên khi thấy nương của hắn lại sầm mặt, mà thái độ này rõ ràng là dành cho Tú Nương, Cố Thiệu lại bắt đầu phiền lòng.
Phiền đến mức dọc theo đường đi hắn cũng không nói chuyện với nương của hắn nữa. Không biết nói cái gì, cũng không biết nói như thế nào.
Hắn ở chỗ này phiền lòng, Trần Kim Liên lại đã sớm quên mất chuyện này, quay đầu bắt đầu nhìn về tương lai với Cố Đại Hà.
“Bây giờ có tiền này, cuối cùng cũng ổn.”
“Còn không phải à.”
“Sau này chúng ta chính là nhân sĩ kinh thành rồi, đi ra ngoài cũng vô cùng có mặt mũi.”
Cố Đại Hà có hơi khoe khoang mà hỏi lại: “Có mặt mũi nhất chẳng lẽ không phải là xưng hô cha nương của Trạng Nguyên công hắn?”
“Vậy cũng đúng ha.” Trần Kim Liên nghĩ đến ngày đó ở huyện Kim Đàn, khi đó bọn họ phong cảnh biết bao. Đừng nói là người bình thường, ngay cả quan lão gia của địa phương cũng khách khách khí khí với bọn họ. Chỉ là những ngày phong cảnh ấy sau khi tới kinh thành đã không còn tiếp tục nữa.
Tên tuổi Trạng Nguyên công này, ở huyện Kim Đàn có thể phong cảnh cả đời, ở kinh thành thì chỉ có thể phong cảnh gần một tháng. Hai phu thê bọn họ có lòng muốn khoe khoang, bất đắc dĩ không có ai nghe bọn họ khoe cả.
Cơ mà, nhắc tới huyện Kim Đàn, ngược lại bọn họ rất muốn nói đến không ít chuyện: “Cũng không biết đại ca thế nào rồi.”
Lời này là Cố Đại Hà nói. Ông đã sớm nhớ thương đại ca của ông, thời gian dài như vậy mà chưa gặp lại, hơn nữa về sau càng không thể thường gặp, sao mà không nhớ thương chứ?