Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 342: Chương 341:

Chương 341:

“Thiệu ca nhi cũng sắp thành thân rồi, là lúc nên viết lá thư gửi về, nói đại ca bọn họ vào kinh.”

Trần Kim Liên bĩu môi, nhưng cũng không nói gì khác. Nam nhân của bà coi trọng đại ca này cỡ nào, sao Trần Kim Liên lại không biết cơ chứ?

Cố Đại Hà giống như là lập tức mở máy hát vậy, tiếp tục nói: “Nói đến thì đã rất lâu rồi chúng ta không gặp đại ca, lần này bọn họ đến đây, nhất định phải bảo bọn họ ở lại một khoảng thời gian lâu lâu chút.”

“Hai cháu trai cũng nên tới ngắm nhìn phong cảnh ở kinh thành!”

Trần Kim Liên trợn trắng mắt.

Ở lại một thời gian? Ở chỗ nào chứ. Toà nhà của bọn họ đâu thể ở lại được bao nhiêu người đâu, thêm toà nhà của nhà Trần Tú Nương thì có lẽ miễn cưỡng cũng đủ. Phòng ở bên đó, cũng to ngang ngửa với phòng nhà bọn họ, thấy Lý thị và Trần Tú Nương ở đó, có vẻ cũng rất thoải mái.

… Từ từ, sao bà lại đột nhiên nghĩ đến nhà ở của Trần Tú Nương?

Chắc không phải thật sự bị Lý thị làm hỏng đầu óc rồi chứ. Trong đầu Trần Kim Liên hiện lên suy nghĩ này rồi đột nhiên không nói chuyện nữa. Hôm nay Lý thị nói những cái đó với bà, hình như cũng thật sự rất có lý.

Không thì, bà lại suy nghĩ thêm?

Ngày hôm sau đến Hàn Lâm Viện, Cố Thiệu trở thành tồn tại vạn chúng chú mục một lần nữa.

Hôm qua cửa hàng khai trương, phần lớn người của Hàn Lâm Viện đều đến thăm hỏi, hoặc là tự bản thân đến, hoặc là phái gia đinh đến, trong số đó cũng có người của công sở khác, nghe người Hàn Lâm Viện khoe khoang một hồi, biết được ngay cả Thánh Thượng cũng đã ăn kẹo này, trong lòng cũng sinh ra chút tò mò, cho nên thừa dịp náo nhiệt cũng đi qua.

Người xem náo nhiệt tụ tập lại với nhau, dẫn tới việc có rất nhiều người đi trễ, trực tiếp không mua được đồ.

Mấy người trong phòng của Cố Thiệu, có rất nhiều đều là tình huống này. Tuy rằng trước đó bọn họ đã hưởng qua, nhưng thứ tốt thì ai cũng không ngại nhiều mà. Hơn nữa, cửa hàng đó là vị hôn thê của đồng liêu bọn họ mở, bọn họ mang theo tâm tư cổ vũ mà đi, vốn tưởng rằng sẽ vô cùng vui vẻ mà trở về, ai ngờ đến rằng thế mà lại là tay không mà về.

Một viên cũng không mua được.

Đương nhiên cũng có người không vui vẻ, cho nên hôm nay sau khi Cố Thiệu vào cửa, liền có những người đó vây quanh hắn: “Cố huynh, huynh không phúc hậu!”

Cố Thiệu ngây ra một chút, chẳng lẽ là người này biết hắn đang châm biếm rằng hắn ta nói nhiều với hệ thống? Không phải chứ, sao hắn ta có thể biết chuyện này được.

Cố Thiệu có hơi đơ, cho nên không có lập tức nói chuyện, yên lặng chờ tiếp.

Người nọ lại cho rằng Cố Thiệu đã hiểu ý của mình rồi: “Nếu đã biết là mình sai, thì ít nữa bảo vị hôn thê của huynh làm nhiều thêm một chút, chỉ có xíu như vậy, còn chưa đến lượt chúng ta đã hết mất rồi, thật là, phí công vui mừng một hồi.”

Cố Thiệu chớp mắt, trái tim lập tức thả xuống, thì ra là như thế này à, “Việc này không liên quan đến ta, ta cũng không biết mỗi ngày nàng ấy có thể làm bao nhiêu.”

“Huynh không thể nhắc nhở một chút à?”

Cố Thiệu hơi hơi mỉm cười: “Cũng không thể để nàng ấy quá vất vả.”

Khóe miệng của mọi người nhếch lên, bỗng nhiên cảm thấy bọn họ đều bị khiêu khích. Không phải là vị hôn thê à, ngay cả lão bà hài tử bọn họ cũng có rồi, còn hâm mộ vị hôn thê của người ta chắc?

Sau khi bị khoe ra một chút, bọn họ cũng đều biết ý của Cố Thiệu. Người ta đã nói rõ rồi, sẽ không bởi vì bọn họ mà khó xử vị hôn thê của mình, cho dù chỉ là làm thêm hai cân kẹo cũng không chịu. Đây thật đúng là, một vị đồng liêu tốt không thể chê!

Thất vọng thì thất vọng, nhưng mọi người cũng không ép buộc Cố Thiệu nữa. Ép người ta quá đáng quá, người ta cũng không đồng ý mà. Có thời gian rảnh rỗi này, còn không bằng sai gia đinh chạy nhanh hơn một chút, nói không chừng lần sau còn có thể mua được một ít.

Mọi người mất hứng mà quay lại vị trí ngồi, vì thời gian còn quá sớm cũng không có việc gì làm, cho nên sau khi về chỗ ngồi, mọi người vẫn ở phía dưới nhỏ giọng mà nói chuyện.

Được nói nhiều nhất vẫn là cửa hàng bán kẹo kia.

Một mình Lỗ Tề Lâm ngồi ở đằng trước, một đồng liêu có quan hệ cũng không tệ lắm với ông ta tới chỗ này xử lý một vài công văn, sau khi thấy động tĩnh ở đầu đằng kia, cũng tạm thời buông việc trong tay xuống. Là bạn tốt của Lỗ Tề Lâm, tất nhiên ông này cũng không nhận được quà của Cố Thiệu. Nói lòng không ngứa là giả, nhưng mà có ngứa ngáy trong lòng đi nữa, ông ta cũng ngượng ngùng tìm người khác xin.

Lập tức, ông ta nhỏ giọng nói: “Nghe ý của bọn họ thì kẹo này thật sự ăn cũng khá ngon, không thì lần sau chúng ta cũng đi mua một chút?”

“Mua cái gì mà mua?” Sắc mặt của Lỗ Tề Lâm không thay đổi, “Cái thứ chẳng ra gì cả như vậy, cần gì phải để ý tới. Ngươi càng để ý tới, hắn càng dễ hếch mũi lên mặt!”

“Chẳng lẽ ngươi không tò mò à?”

Lỗ Tề Lâm cười một tiếng, mang theo một chút trào phúng: “Lại không phải ta rảnh rỗi không có việc gì, sao phải hiếu kỳ về cái này?”

Người nọ do dự một chút, ông ta cũng rất muốn thống nhất lập trường với bạn tốt của mình, nhưng mà, dục vọng miệng lưỡi cũng là không thể tránh khỏi, cho nên nhỏ giọng nói: “Vậy… Ta đây mua trước một ít, nếu như mà ăn ngon thì sẽ mang một chút cho ngươi nếm thử.”

“Thôi đi, ta tuyệt đối sẽ không ăn đồ của hắn.” Lỗ Tề Lâm khép công văn lại, giơ tay đưa cho bạn tốt, “Chuẩn bị đồ vật cho tốt, nhanh đi đi! Ngây ra ở chỗ này làm gì, ta nhìn cũng phiền lòng.”

Người đối diện xấu hổ một chút, sờ cái mũi rồi rời đi. Ông ta không nghĩ rằng, ác ý của Lỗ Tề Lâm với Cố tu soạn cũng đã lớn đến mức như vậy.

Sau khi ông ta rời đi, Lỗ Tề Lâm nhìn trái nhìn phải một vòng, thấy không ai nhìn chằm chằm vào chỗ ông ta, thì mới nhờ vào động tác lật sách, nhanh chóng mà lột vỏ một viên kẹo.

Trong giây phút ném vào miệng, cả người đều vui vẻ hơn vài phần, thần thanh khí sảng!

Ăn được hai miếng, ông ta lại nhìn xung quanh một vòng. Cũng may, ảnh hưởng ngày thường Lỗ Tề Lâm xây dựng rất nặng, người khác cũng không dám nhìn ông ta nhiều. Cho nên động tác nhỏ này, cũng không có người nào phát hiện.

Tuy rằng đã mua kẹo, thậm chí cũng thích loại kẹo này, nhưng việc này cũng không gây trở ngại cho Lỗ Tề Lâm tiếp tục khinh thường Cố Thiệu.

Lỗ Tề Lâm cảm thấy bản thân mình là một người cực kỳ chính trực, ông ta tuyệt đối sẽ không bởi vì chút kẹo này mà sẽ cho kẻ tiểu nhân a dua nịnh nọt kia sắc mặt tốt!

Tuy nhiên Cố Thiệu đã quen với việc ông ta xụ mặt với mình, nếu như một ngày nào đó Lỗ Tề Lâm cười hì hì với hắn, vậy thì mới đúng thật là có bệnh đấy.

Bất tri bất giác, ba ngày đã trôi qua như vậy. Ba ngày qua đi, Cố Thiệu chờ vừa đến lúc tan làm đã lập tức chạy về nhà, thay đổi một bộ trang phục nghiêm túc.

Xiêm y là Trần Kim Liên chọn đã lâu mới chọn được.

Dù sao hôm nay không giống như bình thường, đương nhiên Trần Kim Liên hy vọng con trai có thể ăn mặc anh tuấn khéo léo, cũng đương nhiên, dù con trai của bà mặc vải thô áo tang thì cũng đều tuấn tú lịch sự, nhưng việc này thì khác.

Cố Thiệu bị nương của hắn ép thay đổi một bộ lại một bộ quần áo, bộ nào nhìn cũng rất đẹp, nhưng mà hình như cũng chẳng có bộ nào là đẹp nhất, cho nên thay đến thay đi, lại thay về bộ ban đầu kia.

Cố Thiệu: “…”

Trần Kim Liên không hề nhận thấy con trai không kiên nhẫn, chỉ liên tục nói: “Vẫn là bộ này đẹp nhất, ta nói rồi mà, bộ này là thích hợp với Thiệu ca nhi của chúng ta nhất.”

Cố Thiệu bất đắc dĩ nói: “Sao nương không nói luôn vậy từ lúc ban đầu đi?”

“Không thay nhiều thêm mấy bộ thì sao có thể biết được bộ nào là đẹp nhất?” Trần Kim Liên nói, còn vỗ con trai một cái, “Được rồi, con cũng đã chậm trễ lâu như vậy, còn không nhanh nhanh xuất phát, lại chậm nữa thì muộn mất.”

Cố Thiệu không nói một lời mà đi theo phía sau. Hắn chậm trễ lâu như vậy là bởi vì ai hả?

Bên ngoài Cố gia, đã sớm có một chiếc xe ngựa dừng lại. Xa phu này Cố Thiệu nhìn cũng đã quen mắt rồi, nhìn qua một cái là biết đến từ phủ thượng thư. Dẫu sao, ngoại trừ phủ thượng thư cũng không có người nào khác đến đón người nhà bọn họ.

Sau khi người một nhà ngồi lên xe ngựa thì bắt đầu chạy về phía phủ thượng thư.

Hôm nay, đúng là ngày Cố Thiệu nhận thân.

Phủ thượng thư bên kia đã sớm chuẩn bị tốt, thấy xe ngựa dừng lại thì lập tức có người lại đây dẫn người một nhà Cố Thiệu vào trong phủ.

Phủ thượng thư ngày thường cũng coi như là thanh tĩnh, hôm nay có vẻ đặc biệt náo nhiệt. Ngay cả gã sai vặt nha hoàn qua lại, trên mặt đều treo nụ cười, còn chưa tới thượng phòng, đã nghe được bên trong truyền đến từng đợt âm thanh nói chuyện.

Chờ đến sau khi Cố Thiệu bọn họ đi vào, thì thấy đầy cả phòng đều là người.

Hồ lão phu nhân bình thường thích náo nhiệt, lúc này bên cạnh đều là người, đã cười đến không khép miệng được.

Một vòng xung quanh đều là thân thích của Trịnh gia, chỉ là trong số mọi người, còn có Lý thị và Trần Tú Nương ngồi nữa. Dù sao cũng là chuyện lớn của phủ thượng thư và Cố gia, nhờ quan hệ thông gia với Cố gia, hai mẹ con Trần gia cũng không bị kéo xuống. Sáng sớm hôm nay, Hồ lão phu nhân đã sai người dẫn mẹ con Trần gia đến đây.

Hồ lão phu nhân đang nói chuyện, được người ta nhắc nhở rằng có người lại đây, đưa mắt nhìn lên lại là Cố Thiệu, ngay lập tức làm cho bà ấy càng vui mừng hơn.

“Thiệu ca nhi nhà chúng ta tới rồi, nhanh, nhanh đến chỗ tổ mẫu này!”

Trịnh Viễn An liếc nhìn nương một cái, không nói gì.

Hiển nhiên Cố Thiệu có hơi không chống đỡ được sự nhiệt tình của Hồ lão phu nhân, nhưng mà Hồ lão phu nhân đắm chìm ở trong vui sướng của bản thân mình, cũng không chú ý tới Cố Thiệu co quắp.

Kéo lấy tay Cố Thiệu, Hồ lão phu nhân liền bắt đầu giới thiệu với bạn bè và thân thích trong nhà: “Đây là học sinh của lão nhị nhà ta, hai người ở chung cực kỳ hợp ý, không phải cha con, mà hơn hẳn cha con. Vì dưới gối lão nhị nhà ta không có con nối dõi, cho nên ta mới động ý niệm, bảo hắn nhận Thiệu ca nhi làm con nuôi.”

“Khoảng thời gian trước đã hợp bát tự ngũ hành rồi, vừa vặn hôm nay lại là một ngày hoàng đạo, cho nên mới mời chư vị thân thích đến đây, muốn để chư vị chứng kiến một hai.”

Hồ lão phu nhân coi trọng Trịnh Viễn An bao nhiêu, để ý đến Cố Thiệu cỡ nào. Hôm nay nhận thân xong, Cố gia sẽ là người một nhà với phủ thượng thư bọn họ rồi.

Hỉ yến đã sớm được dọn ra. Chỉ là trước hỉ yến, còn phải làm lễ bái.

Cố Thiệu cũng coi như là quen thuộc với lễ bái này, dù sao so với hồi trước khi bái tiên sinh, có vẻ cũng không khác gì mấy.

Trịnh Viễn An ngồi ở trên ghế, nhận lễ của Cố Thiệu, lại uống trà, rồi ngồi lại ngay ngắn.

Trên tay ông ấy cầm bao lì xì mà Hồ lão phu nhân cố ý chuẩn bị, chờ Cố Thiệu sửa miệng.

Cố Thiệu đã dâng trà xong, đứng thẳng người lên, dự định chờ Trịnh tiên sinh kêu hắn.

Hai người hoài tâm tư riêng, trong lúc nhất thời không có ai nhúc nhích.

Không khí bỗng nhiên bắt đầu trở nên kì lạ, Cố Thiệu nhìn ánh mắt của tiên sinh dần dần không đúng, bỗng nhiên phía sau lưng chợt lạnh.

Hình như có gì đó không đúng.

Hệ thống gấp đến mức muốn giật điện hắn: “Người ta đang chờ ngươi gọi cha đó, ngu xuẩn!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!