Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 343: Chương 342:

Chương 342:

Cố Thiệu bị mắng đến ngơ ngác, vô thức thốt ra:

“Cha nuôi!”

Hai người đều ngừng lại.

Lúc đầu Cố Thiệu còn ngây người, sau khi kêu xong thì lại càng sững sờ hơn, vừa sững sờ vừa ngại ngùng. Hắn cũng không ngờ được mình lại thật sự nói ra. Trước ngày hôm nay, Cố Thiệu đã suy nghĩ lặp đi lặp lại trong lòng rất lâu, dù bên cạnh không có người, cũng không thể nói ra hai chữ này.

Ai có thể ngờ được, khi bị hệ thống gọi, hắn lại không thể nhịn được.

Cố Thiệu xấu hổ đến mức không thể ngóc đầu lên được, thực ra trong lòng hắn cũng lo lắng: Trịnh tiên sinh đến bây giờ vẫn không nói gì, có phải là không thích hắn kêu như vậy không?

Trịnh Viễn An cũng giống như hắn, hiện tại vẫn trong trạng thái thất thần, không kịp phản ứng lại, chỉ có Hồ lão phu nhân khi nghe được câu này cả người liền trở nên vô cùng kích động: “Được rồi, được rồi, buổi lễ này đã kết thúc rồi, Viễn An à, nhanh gọi Thiệu Ca Nhi đứng dậy đi!”

Trịnh Viễn An lúc này mới phản ứng lại, nâng Cố Thiệu từ dưới đất lên, trên mặt lại có mấy phần hoảng hốt.

Quả thực ông rất coi trọng chuyện ngày hôm nay, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có chút khó chịu, vừa mong chờ lại cảm thấy bối rối không biết làm thế nào. Nhưng hôm nay Cố Thiệu kêu một tiếng này, mới khiến Trịnh Viễn An đột nhiên có cảm giác chân thực.

Có nhiều thứ dường như đã thay đổi.

“Đổi cách xưng hô là được rồi, sau này cũng phải gọi như vậy.” Hồ lão phu nhân vui mừng bước đến, cầm lấy tay hai người rồi quay đầu nhìn Cố Đại Hà và Trần Kim Liên.

Mặc dù bà hy vọng Cố Thiệu sẽ thân thiết với lão nhị nhà bà, nhưng nếu sự thân thiết này vượt qua cha nương Cố Thiệu thì đó không còn là duyên phận nữa, mà sẽ trở thành nghiệp chướng. Bà nói: “Còn phải đa tạ hai người các ngươi đã dạy dỗ Thiệu Ca Nhi tốt như vậy. Hai vị cứ yên tâm đi, nếu hôm nay Viễn An nhà ta đã nhận Thiệu Ca Nhi làm con nuôi thì sau này hắn nhất định sẽ đối xử tốt với thằng bé, chuyện gì có thể giúp nhất định sẽ giúp, cho dù hắn không có bản lĩnh này thì sau lưng vẫn còn lão bà ta đây. Dù thế nào cũng là tôn tử của ta, làm sao lão bà ta có thể để Thiệu ca Nhi chịu ủy khuất được?”

Trần Kim Liên nghe được những lời này, trong lòng lập tức phấn chấn lên, có được những lời này thì tốt quá.

Có lời này thì tương lai sau này của Thiệu ca Nhi sẽ có thêm một tầng bảo đảm. Vị này dù gì cũng là lão phu nhân của phủ Thượng Thư, lời hứa đáng giá ngàn vàng, nhất định sẽ không lừa mình.

Trần Kim Liên cười thật tươi: “Sao chúng ta và Thiệu ca nhi có thể nhận lời này của lão phu nhân chứ?”

“Nhận được, phải nhận được chứ. Thiệu Ca Nhi à, chính là đứa nhỏ vừa hiếu thảo lại vừa chu đáo, lớn lên lại tuấn tú như vậy, khi không lại được một đứa con ngoan ưu tú về mọi mặt như vậy, Viễn An nhà ta vui mừng còn không kịp đâu, đúng không Viễn An?”

“Hả?” Trịnh Viễn An chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Hồ lão phu nhân.

Hồ lão phu nhân kém chút không nhịn được cười, ở phía sau hung hăng nhéo mu bàn tay của ông ấy: “Hỏi con có vui hay không!”

Trịnh Viễn An cũng không biết vui mừng cái gì, chỉ là hùa theo lão phu nhân: “Vui vẻ, đương nhiên là vui vẻ.”

Cố Thiệu kinh ngạc nhìn về phía Trịnh tiên sinh.

Hóa ra Trịnh tiên sinh cũng vui mừng sao, nhưng tại sao hắn lại không nhìn ra được.

“Nhìn cái gì mà nhìn?” Trịnh Viễn An nhàn nhạt liếc mắt nhìn Cố Thiệu.

Hồ lão phu nhân không nhịn được nữa, tiếp tục hung ác nhéo con trai một chút, xoay người lại nói với nhóm người Trần Kim Liên: “Người này chính là như vậy, cho dù trong lòng có thích thì ngoài miệng nó cũng sẽ không nói được một lời tốt lành nào, đúng là khó tính.”

“Không sao, không sao. Trùng hợp Thiệu Ca Nhi nhà ta cũng giống như vậy, nhà ta cũng quen rồi.” Trần Kim Liên vội nói bọn họ không quan tâm đến điều này. “Đều nói đánh là thương, mắng là yêu, bọn ta còn hy vọng cha nuôi của Thiệu Ca Nhi sẽ dạy dỗ Thiệu Ca Nhi thật tốt.”

Nói thật, bọn họ cũng không phải chưa nhìn thấy Trịnh tiên sinh dạy dỗ Cố Thiệu, nếu như bọn họ thật sự để ý thì đã không để Cố Thiệu tiếp tục đi theo Trịnh tiên sinh rồi. Cũng là vì bọn họ biết Trịnh tiên sinh là thật sự muốn tốt cho Cố Thiệu, nên dù thái độ của Trịnh tiên sinh có như thế nào, thì đối với bọn họ cũng không có gì khác biệt.

Cố Thiệu nghe được những lời này, trong lòng không khỏi thắt lại.

Hắn nhìn qua Trịnh tiên sinh, sợ ông vì những lời này mà lại nảy ra ý tưởng nguy hiểm gì đó. Có điều mọi thứ vẫn ổn, hắn cũng không nhìn thấy gì trên mặt Trịnh tiên sinh.

Một lúc sau, Trịnh Viễn An liếc nhìn Cố Thiệu một cái, ý đồ không rõ ràng.

Chỉ là Cố Thiệu đã sớm bị Hồ lão phu nhân kéo vào giữa đám người.

Hồ lão phu nhân hôm nay quyết tâm muốn cho tất cả mọi người biết Viễn An nhà bọn họ có con trai. Vừa nãy ở trước mặt mọi người khen một trận vẫn chưa đủ, hiện tại vẫn còn muốn khen lại lần nữa.

Cố Thiệu là người nào, là kẻ vô cùng thích khoe khoang, từ trước đến giờ chỉ thích người khác khen ngợi mình, nhưng lúc này gặp được Hồ lão phu nhân, cũng thật sự không chịu đựng nổi.

Sự cường điệu này cũng quá phi thực tế rồi.

“Thiệu Ca Nhi nhà chúng ta ấy à, trời sinh đã là thiên tài đọc sách, thi một đường từ Tú Tài trở thành Trạng Nguyên đều không tốn chút sức lực nào, vô cùng đơn giản đã vượt qua kì thi Hương, qua thi Hội, lại qua thi Đình, hiện giờ còn được Thánh Thượng trọng dụng, quả thực trời sinh chính là sao Văn Khúc!”

“Thằng bé không chỉ thông minh mà lại còn có hiếu, để có thể đưa cha nương mình vào kinh phụng dưỡng, không biết đã tốn bao nhiêu tâm huyết, động bao nhiêu suy nghĩ. Nhìn thấy vô cùng đáng thương, lão bà ta ở bên cạnh nhìn đều cảm thấy đau lòng.”

“May mắn hiện tại hắn đã thành tôn tử của nhà ta, sau này, lão bà ta nhất định sẽ không để hắn phải chịu khổ như vậy nữa, thật là không bỏ được, ai lại nỡ để một đứa nhỏ tốt như vậy chịu khổ chứ.”

Từng câu khích lệ này thật khiến Cố Thiệu ngại ngùng, nhưng bầu không khí xung quanh lại nóng lên, lập tức còn có người phụ họa từng câu: “Vẫn là nhà các người có phúc, bọn trẻ trong nhà đứa nào cũng ưu tú, vốn tưởng rằng Gia Dụ và Gia Thụ đã là người giỏi nhất rồi, không nghĩ tới hôm nay lại xuất hiện thêm một vị Trạng Nguyên lang.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!