Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 344: Chương 343:

Chương 343:

“Đúng vậy, Trạng Nguyên này cũng không phải nhà bình thường có thể có, đúng là làm người ghen tị mà.”

Mọi người đều hùa theo lời nói của Hồ lão phu nhân để khen ngợi.

Vây quanh Hồ lão phu nhân là một vài vị phu nhân, tuổi nhỏ nhất cũng đã ba mươi mấy, bản lĩnh khen người cũng không thua kém Hồ lão phu nhân, mà những vị lớn tuổi hơn ngoại trừ mở miệng khen ngợi, thậm chí còn động tay động chân với Cố Thiệu.

Ban đầu Cố Thiệu còn né tránh hai lần, nhưng về sau người vây quanh hắn ngày càng nhiều, tần suất tấn công hắn cũng ngày càng nhiều, khiến Cố Thiệu khó lòng phòng bị.

Thành thật mà nói, hắn bị dọa sợ ngây người!

Những người này dù sao cũng là phu nhân nhà quan, ngày bình thường cũng vô cùng tôn quý, sao lại có loại đam mê này, Cố Thiệu sợ tới mức sắc mặt đều tái xanh.

“Hệ thống, sao bọn họ lại không biết rụt rè gì vậy?” Cố Thiệu hoảng sợ.

Hệ thống vẫn giữ thái độ bình tĩnh: “Nhịn một chút đi, bọn họ cũng đã khách khí rồi. Hơn nữa, một nam nhân như ngươi sao lại so đo những thứ này làm gì, đúng là đạo đức giả.”

“Đứng nói chuyện thì không đau eo, đổi lại ngươi thử xem!” Cố Thiệu trừng mắt.

Hệ thống mỉm cười: “A, đúng là như vậy, dù sao người bị chạm cũng không phải ta.”

Đầu bên này cực kỳ náo nhiệt, nhóm người Trần Tú Nương và Lý thị ngồi bên cạnh nhìn qua cũng vô cùng vui vẻ.

Lý thị thậm chí còn cười nói: “Ta thấy cô gia của chúng ta đúng là rất được hoan nghênh.”

“Còn không phải sao?” Trần Kim Liên nghe vậy, đỉnh eo thẳng lưng: “Thiệu Ca Nhi của chúng ta từ nhỏ đã được người yêu mến, ban đầu lúc ở huyện Kim Đàn, không biết có bao nhiêu người yêu thích muốn được tiếp cận Thiệu Ca Nhi đâu.”

Đối với điều này, Trần Kim Liên vô cùng lấy làm kiêu ngạo. Con trai của bà được hoan nghênh như vậy, đó đều là vì bà sinh tốt!

“Nhìn Thiệu Ca Nhi nhà chúng ta, đúng là đến đâu cũng được chào đón, nhìn xem khí thế cỡ nào, thật là vui mừng mà!” Được mọi người vây quanh như vậy nhất định sẽ rất hạnh phúc.

Lý thị có chút tò mò: “Vậy lúc ở huyện Kim Đàn, cô gia phản ứng thế nào?”

Trần Tú Nương cũng nhìn qua.

Trần Kim Liên dừng lại – đúng rồi, phản ứng của Thiệu Ca Nhi là gì? Sao mà bà nhớ được, lúc Thiệu Ca Nhi nhắc tới những phu nhân trong thôn, giống như tránh còn không kịp, nói được ba câu liền tách ra không muốn nhiều lời.

Trần Kim Liên chưa bao giờ cảm thấy những người phu nhân này có cái gì không ổn, dù sao con trai bà được chào đón thì đó là chuyện tốt mà. Nhưng đến hiện tại, dường như bà mới phản ứng lại được, có vẻ con trai bà, không quá thích những người này…

Sau khi xem xét kĩ mới phát hiện ra chuyện này, lại nhìn qua tình huống bên kia, Trần Kim Liên bỗng nhiên nhận ra, hình như bản thân bà lại nghĩ sai rồi.

Thiệu Ca Nhi nó, có lẽ hoàn toàn là không vui.

Bên kia mọi người vẫn chưa dừng lại, ngoài miệng trên tay đều không dừng lại. Trước đó nghe những gì Hồ lão phu nhân nói, đã khiến bọn họ hiểu rõ ý của Hồ lão phu nhân. Vốn dĩ bọn họ cũng không xem trọng chuyện nhận Cố Thiệu làm con nuôi, nhưng hôm nay nghe được những lời này, khiến bọn họ không thể không coi trọng.

Hồ lão phu nhân đây là đang cố tình muốn ủng hộ vị Cố trạng nguyên này. Nhưng điều khiến họ không thể đoán ra chính là, người này chỉ là một đứa con nuôi, cũng không phải người thân, thậm chí còn không phải là họ hàng thân thích, sao lại nâng đỡ hắn như vậy? Cho dù vị Cố trạng nguyên này là người biết báo đáp ân tình, nhưng hình như phủ Thượng Thư cũng không cần giúp đỡ như vậy.

Bọn họ suy nghĩ lợi và hại nhiều như vậy, nhưng lại không biết thật ra Hồ lão phu nhân hoàn toàn không có nhiều suy nghĩ ham muốn công danh lợi lộc gì. Bà ấy đối xử tốt với Cố Thiệu đều là vì con trai nhỏ của bà. Con trai của bà đời này không biết có thể có con nối dõi hay không, cháu thì có, nhưng dù cháu có tốt đến đâu cũng không thể so sánh với sự tâm chăm sóc của con trai, với tính cách này của Viễn An, cho dù có là cháu thì cũng chưa chắc là chịu đựng được, thật sự là quá đáng lo ngại.

Mãi đến khi Cố Thiệu đến, Hồ lão phu nhân mới suy nghĩ đến vấn đề này. Không có lý do gì khác, chỉ là bà nhìn thấy Cố Thiệu hợp mắt, lại cảm thấy Cố Thiệu và con trai bà ngày càng hợp nhau. Nói không chừng, sau khi có Cố Thiệu làm con nuôi thì một ngày nào đó Viễn An tự mình suy nghĩ thông suốt thì sao? Cái này cũng không ai có thể nói chính xác được.

Đợi đến lúc Cố Thiệu thật vất vả mới thoát thân thành công, đã là chuyện của ba mươi phút sau.

Sau khi gạt được hết mọi người ra, Cố Thiệu liền ngoan ngoãn ngồi lại bên cạnh hai vị tiên sinh.

Hắn thậm chí còn cảm thấy, chỉ có chỗ này mới là an toàn. Trịnh Viễn An nghiêm túc ngồi ở đó, tách rời với những người xung quanh.

Trịnh Viễn An cũng không biết Cố Thiệu còn giấu giếm những suy nghĩ như vậy.

Ông ấy vẫn luôn muốn giữ Tần tiên sinh ở đây, còn lại nhiều thời gian như vậy, phải ở lại thêm mấy ngày mới được: “Bây giờ người nhà Cố Thiệu đã không có ý định trở về, không bằng ngươi ở lại thêm mấy ngày, đợi hắn thành thân rồi trở về.”

Trịnh Viễn An biết Tần tiên sinh vốn dĩ cũng không muốn đi, nói xong liền nói tiếp: “Lúc trước không phải ngươi còn nói tẩu tử còn luyến tiếc Tiểu Muội sao. Nếu lúc này ngươi không quyết định chắc chắn được, thì mau chóng viết một phong thư gửi cho tẩu tử đi. Nếu nàng biết sau này sẽ không nhìn thấy Tiểu Muội nữa, trong lòng nhất định sẽ lo lắng, nói không chừng còn muốn lên kinh để đến gặp Tiểu Muội nữa.”

Như vậy lại vừa hay, nhân tiện còn có thể ở lại xem hôn lễ của Cố Thiệu.

Cố Thiệu cũng muốn tiên sinh ở lại, nghe được những lời này lập tức thêm một câu phụ họa: “Đúng lúc cả nhà đại bá cũng muốn đến kinh thành, nếu sư nương cũng đến thì có thể đi chung rồi.”

Tần tiên sinh trừng mắt nhìn hắn: “Ngươi tính toán đúng là hay thật đấy.”

Cố Thiệu cười khan hai tiếng: “Đây không phải là không nỡ để ngài trở về sao.”

Khó khăn lắm mới gặp được nhau, nếu thật sự cứ như vậy mà rời đi, thì sau này muốn gặp lại sẽ càng khó hơn,

“Tiên sinh, ngài mau viết tin cho sư nương đi, viết đi viết đi.” Cố Thiệu trông mong nhìn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!