Chương 344:
Tần tiên sinh ra vẻ ghét bỏ đẩy hắn ra, chẳng qua trong lòng cuối cùng cũng quyết định xong, chỉ là ngoài miệng vẫn nói: “Được rồi, trở về ta sẽ suy nghĩ xem có nên viết hay không.”
“Vậy ”
“Lại tiếp tục nhiều chuyện thì không viết nữa.” Tân tiên sinh cắt đứt lời lảm nhảm của Cố Thiệu.
Cố Thiệu ai oán nhìn tiên sinh một cái, chẳng qua cũng không tiếp tục nói nhiều nữa.
Ba người nói chuyện một lúc, Trịnh Viễn An lấy cớ bảo Cố Thiệu đi lấy gì đó để đuổi người đi. Đợi sau khi Cố Thiệu rời khỏi, Trịnh Viễn An như đã dự tính trước mà hỏi thăm: “Lúc này là có thể suy nghĩ kĩ chưa?”
Mặc dù vừa rồi Tần tiên sinh không có đồng ý, nhưng Trịnh Viễn An lại hiểu rất rõ về ông ấy, chỉ cần một ánh mắt là có thể hiểu rõ suy nghĩ của ông. Khuyên lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể ở lại, thật là không dễ dàng. Chẳng qua – Trịnh Viễn An nghĩ, những ngày này đúng là quá may mắn, mọi việc đều diễn ra suôn sẻ.
Tần tiên sinh thấy vẻ mặt đắc ý của ông ta, không nhịn được mà hỏi một câu: “Vậy ngươi thì sao, hiện tại sau khi kết nghĩa xong, có phải cũng vô cùng hài lòng không?”
Trịnh Viễn An uống một hớp trà, không nói có, cũng không nói không.
“Lần đầu làm cha nuôi có cảm giác như thế nào?”
“Cảm giác sao.” Đúng là có một chút, Trịnh Viễn An nhìn thấy dáng vẻ chạy tới của Cố Thiệu, khẽ mỉm cười: “Về sau lúc dạy dỗ hắn, hình như càng có đủ lý do.”
Trước kia làm tiên sinh, nhưng cũng không thật sự là tiên sinh, mỗi lần dạy bảo đều phải dùng một chút mánh khóe. Hiện tại đã nhận người thân, sau này dù muốn dạy dỗ như thế nào cũng đều danh chính ngôn thuận.
Trịnh Viễn An càng nghĩ càng cảm thấy tâm trạng vô cùng sung sướng.
Cố Thiệu vốn đang chạy về hướng bên này không hiểu sao tự nhiên lại cảm thấy lạnh lẽo.
“Hệ thống, hình như ta ngửi được mùi nguy hiểm.”
Hệ thống hiểu rõ tại sao, nhưng lại không có ý định giải thích: “Ngươi ảo giác thôi.”
Cố Thiệu an lòng: “Có lẽ là vậy.”
Dù sao hôm nay cũng là ngày lành tháng tốt, sao lại có nguy hiểm được.
Phủ thượng thư bên này là một mảnh náo nhiệt, Hoàng Thượng ở điện Thái Cực bên kia vừa xử lý xong chính sự, đang định nghỉ ngơi lại có hai vị khách không mời mà đến, khiến ông không thể không lấy lại tinh thần mà ngồi nghe bọn họ nói nhảm.
Công Bộ thượng thư và mấy người Tiền thị lang, Vương đại nhân cùng đến diện thánh.
Hoàng Thượng nhẫn nại nghe bọn họ nói chuyện nữa ngày, đều là chuyện trị thủy, nói đến vô cùng thâm sâu, nhưng ông nghe hồi lâu vẫn như lọt vào sương mù, không hiểu gì cả. Cho nên nói, làm Hoàng Thượng cũng không dễ dàng gì, tinh lực con người cũng có giới hạn, làm sao có thể quản lý hết được, nhất là chuyện ở Công Bộ, rất nhiều chuyện Hoàng Thượng thậm chí còn chưa từng nghe nói qua.
Nhưng ông là Hoàng Thượng, nên tất cả mọi chuyện của lục bộ đều đem đến chỗ của ông để bàn bạc.
Hoàng Thượng nghe xong hồi lâu, những chuyện khác thì ông không hiểu rõ cho lắm, nhưng có một chuyện mà ông vô cùng rõ ràng. Chính là lần này Tấn An tiên sinh đến khảo sát, cuối cùng đã xác nhận phương pháp dùng tia nước để cuốn trôi cát là có thể thực hiện được.
Sau khi hiểu rõ chuyện này, Hoàng Thượng lập tức nói: “Vậy bảo Tấn An tiên sinh kêu người đi xử lý cho xong đi, giải quyết chuyện ở sông Hoàng Hà càng sớm càng tốt, để tránh những tai họa sau này.”
Tiền thị lang liếc mắt nhìn Thượng thư đại nhân nhà mình một cái.
Đinh thượng thư đợi Hoàng Thượng nói xong, mới nói: “Chỉ là bên chỗ Tấn An tiên sinh còn thiếu một người, nên lần này thần đến đây, chính là muốn tìm Thánh Thượng ngài mượn người này.”
Hoàng Thượng buồn bực nói: “Mượn ai?”
“Chính là Cố tu soạn của Hàn Lâm viện.”
Mượn Cố Thiệu?
Suy nghĩ này vừa lướt qua, Hoàng thượng lập tức không đồng ý. Trạng nguyên lang chính là cánh tay trái tay phải của ông ta, sao có thể thiếu được? Vốn làm Hoàng đế đã rất cô đơn, nếu Trạng nguyên lang đi nữa, đây chẳng phải ngay cả một người để tâm sự cũng không có sao?
Hoàng thượng phản bác theo bản năng: "Như vậy sao được? Trạng nguyên lang đang làm rất tốt trong Hàn Lâm Viện, làm sao lại muốn điều hắn đi ra ngoài? Ba năm còn chưa hết, danh không chính ngôn không thuận, để cho người ngoài nói hắn như thế nào?"
“Thánh thượng chỉ cần hạ một đạo thánh chỉ xuống, tất cả đều có thể danh chính ngôn thuận."
Nói thì nói vậy, nhưng vấn đề là Hoàng thượng hoàn toàn không muốn hạ đạo thánh chỉ này.
"Chuyện này, nói sau đi." Hoàng thượng vẫn từ chối.
“Thánh thượng, chuyện trị thủy không thể kéo dài được nữa."
"Không phải còn có Tấn An tiên sinh sao, có ông ấy ở đó, yên tâm, cũng sẽ không xảy ra chuyện lớn gì. Nếu có biện pháp, cứ để cho Tấn An tiên sinh thoải mái làm đi." Hoàng thượng tín nhiệm Tấn An tiên sinh, cảm thấy ông ấy không gì là không thể, thậm chí còn lợi hại hơn cả Trạng nguyên lang. Nếu Tấn An tiên sinh có thể nói như vậy, vậy thì không sai rồi.
"Ông ấy muốn làm như thế nào, người Công bộ của các ngươi phối hợp là được, nếu thiếu tiền, thì lấy bên Hộ hộ."
Hoàng thượng nghĩ lúc này mới vừa thu thế vụ thu, Hộ bộ khẳng định đang có bạc, lúc này không sử dụng đợi đến lúc nào nữa.
Mấy người Thượng thư Công bộ muốn nói gì đó, kết quả Hoàng thượng hiểu mà giả bộ không hiểu, trực tiếp hàm hồ cho qua.
Sau khi mấy người Đinh Thượng thư rời đi, Hoàng thượng thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại cất giấu chuyện.
Phó công công phục vụ Hoàng thượng nhiều năm, biết ý của Hoàng thượng nhất. Cho nên Hoàng thượng chỉ hơi khẽ nhíu mày, Phó công công cũng biết nguyên nhân gì. Ông ta nhận lấy chén trà ấm từ chỗ tiểu thái giám, đưa qua cho Hoàng thượng, nói: "Thánh thượng hơn phân nửa là khó xử bởi chuyện của Cố đại nhân sao?"
"Chứ còn gì nữa."
Hoàng thượng cũng không phải thật sự mặc kệ không quan tâm, nếu người Công bộ đã nói như vậy, vậy thì Trạng nguyên lang đi rất cần thiết.
Nhưng ông ta vất vả lắm mới gặp được người thú vị như vậy, nếu Trạng nguyên lang đi, chẳng phải bên cạnh ông ta chỉ còn lại mấy người Tiêu thừa tướng, Vương hàn lâm thôi sao? Vừa không thú vị lại cổ hũ, ngay cả một câu vừa ý cũng không nói được. Còn về chuyện trị thủy kia, Hoàng thượng cũng không xác định có thể để cho Cố Thiệu đi không.**