Chương 348:
Thì ra là chuyện này, Hoàng thượng suy nghĩ một chút, cũng hiểu được băn khoăn của Cố Thiệu.
"Ngươi yên tâm, để cho ngươi đi trị thủy đã ủy khuất ngươi rồi, trẫm tuyệt đối sẽ không để cho ngươi lại bị ủy khuất, ngay cả hôn sự cũng phải chậm trễ."
Cố Thiệu chớp mắt, ý này là hắn có thể ở lại kinh thành, cho đến khi hoàn thành hôn sự?
Bỗng nhiên hắn hối hận, sớm biết như vậy, cứ quyết định thành thân vào tháng 12, nói không chừng từ nay về sau cứ kéo dài kéo dài như vậy.
"Đừng có mà tham lam quá." Hệ thống nói.
Cố Thiệu không muốn tranh luận gì với hệ thống.
Nhưng ở kinh thành thêm được mấy ngày thì cứ mấy ngày đi. Ai biết Thánh thượng muốn điều hắn đến nơi nào, lỡ như là nơi gian khổ, vậy chẳng phải hắn chịu khổ rồi sao?
Thật vất vả mới đến kinh thành làm quan, còn chưa được sống mấy ngày yên ổn, đã muốn đi ra ngoài chịu khổ rồi. Lần chịu khổ này, cũng là làm việc trong mấy năm. Vậy mấy ngày nay hắn suy nghĩ cách giữ người nhà ở lại kinh thành, kết quả là vì cái gì?
Sau khi đi ra khỏi điện Thái Cực, Cố Thiệu còn đang suy nghĩ đến vấn đề này.
Bộ dạng lo lắng của hắn, trái lại làm cho người của Hàn Lâm Viện không hiểu gì cả. Ngày xưa khi Cố Thiệu đi ra từ trong cung, không nói là rất vui vẻ, nhưng ít nhất cũng dịu dàng nhã nhặn. Hôm nay rốt cuộc bị làm sao, sao lại mặt mày ủ dột như vậy.
Chẳng lẽ là bị Thánh thượng phê bình?
"Cố huynh, tình huống của ngươi không đúng lắm, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?" Sau một lát, Hàn Tử Lãng là người đầu tiên bu đến.
Cố Thiệu rên rỉ than thở: "Một lời khó nói hết. Có lẽ không bao lâu nữa, ta sẽ rời kinh."
"Rời kinh? Đi chỗ nào." Nhiệm kỳ ba năm còn chưa kết thúc mà, chẳng lẽ Cố huynh bị điều đi nhậm chức?
"Ta cũng không biết đi chỗ nào."
"Chuyện này...”
Chuyện này không nên nha, Thánh thượng coi trọng Cố huynh, chắc sẽ không vô duyên vô cớ điều Cố huynh đi ra ngoài.
Hàn Tử Lãng lại hỏi cẩn thận: "Là ngươi muốn đi hay là Thánh thượng để cho ngươi đi?"
Cố Thiệu càng thêm bi thương: "Ừ... Ta tự mình muốn đi."
Hàn Tử Lãng nóng nảy: "Sao ngươi lại ngu như vậy, bao nhiêu người tranh sức đầu mẻ trán muốn làm quan ở kinh thành, sao hết lần này đến lần khác ngươi lại muốn điều đi nơi khác? Bên ngoài có cái gì tốt, để cho ngươi cứ muốn đi ra ngoài?"
Cố Thiệu cũng muốn biết, rốt cuộc bên ngoài có cái gì tốt, lại có thể để cho hệ thống khẩn cấp muốn hắn bị điều ra bên ngoài như vậy.
Trong lòng của Cố Thiệu rất khổ, nhưng ngoài miệng vẫn phải quật cường nói: "Làm việc vì triều đình, vì dân vì nước, sao có thể hối hận được?"
Hàn Tử Lãng nghe vậy, cảm thấy mình thấp hơn đối phương một cái đầu, lời còn sót lại, cũng không nói ra nữa.
Được rồi, dù sao trong lòng Cố huynh tự hiểu là được.
Hàn Tử Lãng không nói, trái lại Cố Thiệu lại không có quen: "Sao huynh lại yên lặng?"
Hàn Tử Lãng lạnh nhạt liếc nhìn hắn: "Huynh cũng đã quyết định rồi, ta còn nói gì nữa."
Cố Thiệu khóc không ra nước mắt.
Hắn muốn có người mắng hắn! Mắng nhiều một chút, nói không chừng trong lòng của hắn sẽ dễ chịu một chút.
Cố Thiệu có khổ trong lòng, một ngày này đều buồn buồn không vui, nhìn không có tinh thần như ngày bình thường. Bộ dạng này của hắn, để cho người ta không thể không suy nghĩ nhiều được.
Có người cảm thấy Cố Thiệu là bị Hoàng thượng vắng vẻ, ví dụ như Lỗ Tề Lâm.
Hôm nay ông ta bị mất mặt trước mặt Cố Thiệu, tất nhiên muốn tìm lại chút cảm giác ưu việt trên người Cố Thiệu. Lỗ Tề Lâm lấy một viên kẹo từ trong ngăn kéo, trong đầu tràn đầy suy nghĩ làm cách nào để Cố Thiệu có nhiều phiền phức.
Tốt nhất là hoàn toàn bị Hoàng thượng chán ghét rồi vứt bỏ. Con người của Cố Thiệu này, từ trên xuống dưới không có một chỗ tốt, chỉ có kẹo do vị hôn thê của hắn làm, miễn cưỡng có thể ăn được.
Lỗ Tề Lâm ăn một viên kẹo lại một viên kẹo, tâm trạng không tốt vì Cố Thiệu và muội phu gây ra vào buổi sáng, cũng đã dịu lại một chút.
Chỉ là, chuyện Cố Thiệu gặp xui xẻo, bọn họ cũng chỉ dám suy nghĩ mà thôi, cũng không ai đến hỏi thăm.
Bên này, người Hàn Lâm Viện đang suy nghĩ có phải Cố Thiệu gặp xui xẻo rồi không, cũng không biết sau khi Cố Thiệu rời đi, Phó công công vẫn còn đang khen hắn với Hoàng thượng.
Phó công công biết Thánh thượng thích nghe chuyện liên quan đến Cố đại nhân, cho nên nói luôn luôn vây quanh Cố Thiệu như có như không. Cũng chỉ lúc nhắc đến Cố Thiệu, Hoàng thượng mới hứng thú hỏi hai ba câu.
Ví dụ như hiện tại, Hoàng thượng thở dài nói: "Những tên quan lớn, nhận bổng lộc cao trong triều kia, có mấy người có giác ngộ giống như Trạng nguyên lang được chứ."
Trạng nguyên lang tốt biết bao, chỗ nào cần hắn liền đi, không chê khổ không chê mệt, hiểu chuyện làm cho người ta đau lòng.
"Nếu Thánh thượng cảm thấy bạc đãi Cố đại nhân, có thể thưởng nhiều đồ một chút?"
"Tục khí!" Hoàng thượng không chút suy nghĩ từ chối: "Cứ thưởng đồ thì có ý nghĩa gì, thứ mà trẫm có thể thưởng cũng chỉ có mấy thứ đó thôi, ban thưởng nhiều đám người kia lại lên tiếng."
Đám người kia là ai, Hoàng thượng không nói rõ. Tóm lại cũng chỉ có mấy người đó mà thôi, mỗi một lần đều muốn đối nghịch, làm cho Hoàng thượng cũng không có hứng thú với chuyện ban thưởng này: "Lúc này trẫm nhất định phải đổi một phương thức khác."
Đổi cái gì mới tốt đây, Hoàng thượng suy nghĩ một chút, bỗng nhiên nhớ ra cái gì: "Vậy cứ thưởng một chức quan lớn, như thế nào?"
Phó công công hơi giật khóe miệng, đột nhiên có dự cảm không ổn." Vậy theo ý của Thánh thượng, chức quan lớn này là lớn bao nhiêu."
Hoàng thượng sờ râu trên cằm: "Ít nhất cũng phải là Ngũ phẩm đi."
Phó công công cười, ông ta cảm thấy Thánh thượng là đang nói mê.
Thôi, ông ta chỉ là một nội thị, lúc này không cần nói nhiều sẽ tốt hơn. Những chuyện này, vẫn là để cho mấy vị đại nhân Lại bộ nói đi.
Gần tối ngày đó, sau khi Cố Thiệu trở về thì tiết lộ chuyện mình có thể sẽ bị điều đi ra ngoài.
Mặc dù còn chưa chính thức, nhưng nhìn thái độ của Thánh thượng, chuyện này đã quyết định được hơn phân nửa rồi.
Chuyện lớn như vậy, tất nhiên Cố Thiệu cũng sẽ không gạt người nhà.
Chờ hắn nói xong, Trần Kim Liên lập tức nóng nảy: "Sao lại đột nhiên như vậy, vậy hôn sự của con thì sao?"