Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 350: Chương 349:

Chương 349:

"Không vội, Thánh thượng nói, cho dù bị điều ra bên ngoài, cũng sẽ sau hôn lễ mới hạ lệnh xuống."

Trần Kim Liên chớp mắt: "À, thì ra là như vậy."

Cố Đại Hà cũng phụ họa: "Vẫn là Hoàng thượng thương tiếc cho chúng ta.

"Thương thế nào đi nữa, cũng vẫn bị điều đi ra ngoài." Trần Kim Liên suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy chuyện lần này không phải chuyện tốt. Chỗ khác nào tốt bằng kinh thành.

"Con vất vả lắm mới đón người một nhà chúng ta vào kinh thành, hôm nay lại phải bị điều đi ra ngoài? Nếu con bị điều ra ngoài, vậy mấy người chúng ta ở lại kinh thành thì còn có ý nghĩa gì, không bằng trở về quê quán, có thể tiết kiệm được một chút tiền.”

Lúc đầu Cố Thiệu cũng suy nghĩ đến chuyện này, hôm nay nghe nương nhắc đến, thì nói: "Lúc này vất vả lắm mới định cư ở kinh thành, càng không cần phải trở về. Hôm nay cửa hàng của Tú Nương kinh doanh không tệ, con thấy nghe theo lời của thẩm thẩm, để cho cha nương học làm kẹo rồi làm việc ở cửa hàng luôn, cũng không lo không có tiền. Đến lúc đó lại đưa Lễ Ca Nhi đến học đường, còn phải mời cho Tiểu Muội một nữ tiên sinh, chi tiêu không nhỏ, nhưng cũng không phải là không gánh nổi."

Mấy câu của Cố Thiệu đã quyết định xong mọi chuyện, dù Trần Kim Liên không muốn nghe theo lời của Lý thị, cũng chỉ có thể nghe theo.

Thôi, con trai quan trọng, con trai nói không sai.

Sau khi giải quyết xong một chuyện lớn, trong lòng của Trần Kim Liên cũng bình tĩnh một chút, thậm chí còn có tinh thần nghĩ đến chuyện khác: "Cũng không biết Thánh thượng sẽ để cho con làm quan gì, sẽ không phải là Huyện lệnh chứ?"

Trên mặt Trần Kim Liên lộ ra vẻ mong đời, cảm thấy nếu là như vậy, vậy thì sẽ vô cùng rạng rỡ mặt mũi.

Cố Thiệu cười nói: "Hôm nay cấp quan của con đã cao hơn một chút so với Huyện lệnh bình thường rồi?"

Hai vợ chồng đều cảm thấy kinh ngạc, ở trong lòng bọn họ, Huyện lệnh là một người vô cùng lợi hại của một nơi. Thì ra hôm nay Thiệu Ca Nhi đã lợi hại hơn Huyện lệnh rồi?

Nghĩ tới đây bọn họ càng mong đợi Thánh thượng sẽ thưởng loại quan gì.

Bọn họ cũng không suy nghĩ nhiều, tóm lại, tốt nhất cao hơn Huyện lệnh nhiều một chút là được.

Thật ra, chuyện trao cấp quan này cũng không chỉ có một mình vợ chồng Cố gia quan tâm, mấy người trong triều đều đang ngó chừng.

Mà lúc này, Thánh thượng đột nhiên nói ra một câu, trong nháy mắt làm cho người của Lại bộ đều không phục.

Không trách người Lại bộ lại phản ứng lớn như vậy, thật sự yêu cầu mà Thánh thượng nói ra có chút quá đáng.

Mặc dù bọn họ biết Hoàng thượng xem trọng Cố đại nhân, nhưng người ta vào Hàn Lâm Viện còn chưa được một năm, cũng chưa được thành tích gì, lý lịch cũng không có, hôm nay cũng chỉ bị điều ra ngoài, dựa vào cái gì điều hắn đi ra ngoài lại thăng chức thành Ngũ phẩm?

Có nhảy cấp cũng không cần nhảy cao như vậy đi? Đúng vậy, Cố Thiệu ở Hàn Lâm Viện đúng là làm được hai chuyện, Tấn An tiên sinh cũng thừa nhận bản lĩnh trị thủy của hắn, nhưng trừ những chuyện này ra, Cố Thiệu cũng không có bản lĩnh lớn gì khác. Hơn nữa, bản lĩnh trị thủy kia, bọn họ cũng còn chưa nhìn ra, hắn cũng chỉ là nói trên giấy thôi. Nếu như từ Chính lục phẩm trực tiếp thăng đến Chính ngũ phẩm, vậy đối với những người khác, sao còn công bằng nữa?

Bởi vì có Lý thị lang ở giữa kích bác, cho nên ở trong Lại bộ có không ít người không thích Cố Thiệu, luôn cảm thấy người này chính là một nịnh thần, biết làm nhất là a dua nịnh hót, để cho Thánh thượng thiên vị hắn.

Còn một số người còn lại, vốn dĩ bọn họ cũng không hiểu rõ bản tính của Cố Thiệu, nhưng sau khi chuyện hôm nay xảy ra, bọn họ càng nghi ngờ: Không lẽ Lý thị lang nói đúng, thật sự không phải người tốt lành gì.

Nếu hôm nay bọn họ để cho Thánh thượng làm ra một tiền lệ như vậy, sau này nói không chừng Cố Thiệu sẽ càng vô pháp vô thiên? Nghĩ như vậy, người Lại bộ càng đoàn kết hơn. Vốn bọn họ còn muốn lôi kéo đám người lão thần như Tiêu thừa tướng, Ôn ngự sử, Vương hàn lâm,... dù sao lời của những người này rất có sức nặng. Thánh thượng cũng nguyện ý nghe, không nghĩ lời này vừa nói ra, đã bị mấy vị này khéo léo từ chối.

Mấy người trong Lại bộ thất vọng

Chỉ có Lý thị lang đã sớm thấy rõ, Cố Thiệu này không chỉ lôi kéo được Thánh thượng, ngay cả mấy người Tiêu thừa tướng, cũng có hảo cảm với hắn.

"Chỉ sợ các ngươi không biết, lúc trước Cố tú soạn thi được giải Nguyên của thi Hương, chủ khảo ở phủ Trấn giang chính là Vương hàn lâm của chúng ta. Thấy khuôn mặt ủ dột của mọi người.” Lý thị Lang muốn đánh thức bọn họ một chút.

"Nhưng chuyện này thì có liên quan gì?” Bọn họ đúng là bất mãn với Vương hàn lâm không đứng về phía mình, nhưng cũng không cảm thấy Vương hàn lâm làm việc thiên vị. Là lão thần trong triều, mọi người đều hiểu tính cách của Vương hàn lâm.

Lý thị lang chỉ cười nói: "Vốn dĩ cũng không có quan hệ gì, chỉ là vị Cố tu soạn này giỏi giao tiếp, không chỉ quen biết Vương đại nhân công chính nghiêm minh, còn để cho Vương đại nhân coi trọng mình, tặng cho mình một cây bút."

Mọi người nghe vậy, sắc mặt đều có chút kỳ quái --- Cố tu soạn này, thật là một tên nịnh hót. Lúc trước phí hết công sức nịnh hót Vương hàn lâm, hôm nay lại phí hết công sức nịnh hót Thánh thượng. Không thể không nói, thủ đoạn này người ngoài không thể học được.

Dù sao, quá không biết xấu hổ!

"Vậy đám người Tiêu thừa tướng thì sao, bọn họ sẽ không giống với Vương hàn lâm đi?"

"Sẽ không? Sao có thể được." Lý thị lang hừ lạnh một tiếng: "Đoán chừng là bị Cố Thiệu đầu độc không rõ chuyện gì, tai điếc mắt hoa, ngay cả người tốt người xấu cũng không phân biệt được."

"Tai điếc mắt hoa? Bổn quan còn không ngờ, mình đã đến tuổi tai điếc mắt hoa rồi." Ở chỗ cửa đột nhiên truyền đến một giọng nói, cắt đứt lời oán trách của một đám người.

Thượng thư Lại bộ lúng túng đứng ở bên cạnh Tiêu thừa tướng, nhìn một đám thuộc hạ của mình, hận không thể tới đánh chết bọn họ. Còn không biết xấu hổ nói đám người Tiêu thừa tướng, Vương hàn lâm, cũng không nhìn lại mình là cái thứ gì, cả ngày đều nói xấu người khác, thật là quá rảnh rỗi.

Hôm nay vốn dĩ Thượng thư Lại bộ là đi làm việc với Tiêu thừa tướng, ai biết mới bước vào cửa, đã nghe mấy người này chỉ trích Vương hàn lâm. Nếu như chỉ trích Vương hàn lâm thì cũng thôi đi, nhưng bọn họ nói rồi nói, lại nói đến trên người Tiêu thừa tướng. Đây không phải là muốn chết sao? Tuy nói đây là nói trên địa bàn của mình, nói chuyện có thể tùy ý một chút, nhưng cũng không thể tùy ý đến mức này, còn nói người khác vô pháp vô thiên, người chân chính vô pháp vô thiên không phải là bọn họ sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!