Chương 350:
Thượng thư Lại bộ đã lớn tuổi, vốn cũng không muốn quản nhiều, nhưng trong này đều là thuộc hạ của ông ta, ông ta không thể không quản được.
Lập tức, thượng thư Lại bộ đứng ra giải thích với Tiêu thừa tướng: "Bình thường bọn họ đều bị ta bỏ mặc sinh hư, nhanh mồm nhanh miệng, có cái gì nói cái đó, cho tới bây giờ đều không lấy đầu suy nghĩ."
Ông ta nói xong, nháy mắt với mấy người Lý thị lang: "Còn đứng ngây ra đó làm gì, nhanh nói xin lỗi với Tiêu thừa tướng. Cứ nói mà không biết suy nghĩ như thế, sớm muốn gì cái miệng cũng hại cái thân."
Lý thị lang biết không đắc tội nổi với Tiêu thừa tướng, lập tức cũng không để ý lúng túng hay là xấu hổ gì đó, vội vàng nói xin lỗi với Tiêu thừa tướng.
Nhưng không ngờ, bọn họ mới vừa cúi người xuống, Tiêu thừa tướng đã di chuyển sang bên cạnh: "Không dám nhận, ta là loại người tai điếc mắt mờ, thật sự không gánh nổi cái cúi người này của Thị lang đại nhân."
Lý thị lang cúi nửa người, không trên không dưới, làm cho ông ta rất khó chịu. Nhưng mà dù ông ta có khó chịu, Tiêu thừa tướng cũng không quan tâm.
Lý thị lang cắn răng nói: "Là hạ quan không đúng, mới vừa rồi trong lòng hạ quan phẫn uất, nhất thời lỡ miệng, Thừa tướng đại nhân thứ tội. Hạ quan ở chỗ này xin lỗi Thừa tướng đại nhân, xin Thừa tướng đại nhân không tính toán với tiểu nhân, tha thứ cho hạ quan một lần, từ nay về sau hạ quan không dám nữa."
Tiêu thừa tướng chắp tay sau lưng, nghe vậy hơi nở nụ cười, chỉ là lời nói lại tràn đầy lạnh lùng: "Lý thị lang đây là ép ta nhận xin lỗi của ngươi sao."
"Không biết nói chuyện thì cũng không cần nói!" Lại bộ Thượng thư la rầy một tiếng, để cho Lý thị lang bước qua bên kia đứng.
Lý thị lang không biết phải làm như thế nào, trong lúc nhất thời không ngóc đầu lên được. Đây là lần đầu tiên trong đời của ông ta, bị dồn đến tình huống xấu hổ như vậy,.
"Tiêu thừa tướng, ngài đừng tức giận, tính cách của hắn chính là như vậy, không biết nói chuyện. Ngài nhìn đầu tóc bạc của ta này, hơn phân nửa là bị cái tên này chọc tức."
Lúc này Tiêu thừa tướng không có phản bác. Dù sao ông ấy cũng không thích hùng hổ dọa người, mới vừa rồi cắn không thả, cũng chỉ là muốn cho người này chút dạy dỗ mà thôi: "Thượng thư đại nhân là người có tính cách tốt."
"Ta cũng đã lớn tuổi, tính cách không tốt, còn có thể làm việc được mấy ngày? Đều là bị bọn họ luyện ra, biết bọn họ cũng không có tâm tư gì xấu, cho tới bây giờ cũng không muốn suy nghĩ sâu thêm. Hơn nữa, nghĩ nhứ thứ kia cũng không có ý nghĩa gì." Thượng thư Lại bộ nói xong thì nhanh chóng vẫy tay với Lý thị lang: "Còn đứng đó làm gì, nên làm gì thì làm đi, đừng đứng ở chỗ này cản trễ chúng ta."
Lý thị lang nghe vậy, hơi liếc nhìn Tiêu thừa tướng một chút, thấy ông ấy không nói gì, trong lòng cũng biết chuyện này tạm thời bỏ qua, lúc này mới yên tâm.
Bỏ qua thì tốt, ông ta cũng có hiểu biết đối với Tiêu thừa tướng, biết người này sẽ không vì chuyện nhỏ nhặt mà làm khó ông ta. Nhiều lắm chỉ là có ấn tượng không tốt đối với ông ta mà thôi. chỉ cần không ra tay là được, mấy thứ ấn tượng này, nói không chừng cho tới bây giờ Tiêu thừa tướng đều không có ấn tượng tốt với ông ta.
Chuyện ở Lại bộ này, mấy người làm sai kia miệng cũng chặt, Tiêu thừa tướng cũng không phải là người hay nói thị phi, cho nên chuyện này đều không truyền ra ngoài.
Chuyện của Lại bộ, Cố Thiệu không biết, nhưng chuyện mà Thánh thượng định tăng phẩm cấp cho hắn bị mấy người Lại bộ cùng với triều thần ngăn cản, Cố Thiệu lại biết được.
Lúc tin tức truyền đến Hàn Lâm Viện, hắn còn thấy ánh mắt cười trên sự đau khổ của người khác của Lỗ Tề Lâm.
Lỗ Tề Lâm vui vẻ vì Cố Thiệu gặp chuyện xui xẻo, nào biết, mình mới vừa nhìn lâu một chút lại bị Cố thiệu nhìn ra được. Ông ta giả vờ ho khan một tiếng, nhanh chóng quay đầu lại, làm bộ không có chuyện gì.
Ông ta cũng chỉ là nhìn thôi, bị phát hiện thì cứ phát hiện đi, dù sao Cố Thiệu cũng không dám xé rách mặt với ông ta, Lỗ Tề Lâm vẫn vô cùng bình tĩnh.
Trên mặt Cố Thiệu cũng rất bình tĩnh, nhưng lại đang cười lạnh trong lòng.
Cười nhạo gì chứ? Hắn tuổi trẻ, ít nhất còn có cơ hội thăng chức, Lỗ Tề Lâm này có lẽ cả đời sẽ chết già trong Hàn Lâm Viện này. Đã như vậy, có cái gì tốt mà cười trên đau khổ của người khác.
Lười so đo với Lỗ Tề Lâm, Cố Thiệu trực tiếp vào cung trấn an Thánh thượng.
Lần này Hoàng thượng bị bọn họ chọc giận.
Vốn dĩ Hoàng thượng không có ý định điều Cố Thiệu đi ra ngoài, nếu không phải người Công bộ vẫn luôn nhắc bên tai, ông ta cũng sẽ không thỏa mãn ý của bọn họ. Vốn để cho Cố Thiệu rời kinh đã ủy khuất hắn, sau khi bị ủy khuất bồi thường một chút thì có gì sao sao?
Những người này, từng người đều không có bản lĩnh gì, nhưng lúc làm chuyện xấu luôn không thiếu một ai, thật là làm cho người ta phiền não!
Lúc này Cố Thiệu vào Thái cực điện, Hoàng thượng nhìn thấy hắn còn có chút tiếc nuối. Dù sao ông ta vẫn luôn muốn bồi thường cho Cố Thiệu một chút, kết quả bồi thường đến bồi thường đi, lại lấy được một kết quả lúng ta lúng túng như vậy. Còn không bằng lúc đầu nghe lời Phó công công, trực tiếp ban thưởng nhiều một chút.
"Haizz ---" Hoàng thưởng thở dài một tiếng: "Trạng nguyên lang, ngươi không biết đâu, mấy ngày nay trẫm bị mấy người xấu xa kia làm cho tức giận rất nhiều."
Cố Thiệu làm bộ không biết: "Bọn họ nói cái gì vậy ạ?"
"Bọn họ..." Hoàng thượng suy nghĩ thật lâu, muốn nói lại thôi, cuối cùng quả thật không nhịn được, nói hết với Cố Thiệu.
Hoàng thượng chỉ là muốn cho Cố Thiệu một chức quan Ngũ phẩm mà thôi, kết quả đám người Lại bộ gan lớn như trời, dẫn không ít người đến đến Thái cực, muốn để cho Hoàng thượng thu hồi lệnh đã ban ra. Tất nhiên Hoàng thượng không muốn, cho nên mấy người đó cứ quỳ như vậy. Người của Lại bộ không chỉ làm một mình, còn hợp tác với các lão thần trong triều đình, cũng may những lão thần kia cũng chưa mờ mắt, biết Trạng nguyên lang tốt, không có hành động chung với đám người Lại bộ kia.
Nếu không, Hoàng thượng chắc sẽ bị ầm ĩ cho nhức đầu.
"Mấy người Lại bộ đó, trong ngày thường chỉ thích nhảy nhót, cái này không đồng ý, cái kia không đồng ý, mọi chuyện đều muốn xen vào, bản lĩnh đứng đắn không có, trái lại bản lĩnh trở ngại người khác thì là nhất đẳng."