Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 354: Chương 353:

Chương 353:

Trần Kim Liên nói xong, còn hỏi một câu: "Tiền kiếm được từ trong cung này, có phải không cần chia cho các nàng không?"

"Nương..." Cố Thiệu than thở một tiếng: "Đây là cửa hàng của Tú Nương, còn phân chia rõ ràng như vậy sao? Lúc trước người ta cho chúng ta năm phần lợi nhuận, tiền vốn làm kẹo cũng là người ta lấy ra, bây giờ chúng ta lại tính toán rõ ràng như vậy, không phải là tổn thương lòng người ta sao?"

Trần Kim Liên còn muốn nói, lại bị Cố Đại Hà kéo lại: "Được rồi, bớt tranh cãi đi. Thiệu Ca Nhi nói không sai. Còn nữa, cửa hàng này là của Tú Nương, tiền kiếm được cũng là của Tú Nương, Tú Nương sẽ gả vào nhà chúng ta, bà cứ tính toán như vậy làm gì."

Quan trọng nhất chính là, không thấy Thiệu Ca Nhi không vui sao, Cố Đại Hà nghĩ trong lòng.

"Được rồi được rồi, ta không nói là được chứ gì?" Trần Kim Liên lẩm bẩm, nhưng cũng không lắm miệng nữa.

Lúc ba người nói chuyện, Cố Lễ và Tiểu Muội cũng ở bên cạnh.

Tiểu Muội còn nhỏ, còn chưa cao đến bàn, bám víu trên băng ghế nghe một hồi lâu cũng không biết rốt cuộc bọn họ đang nói gì, nhưng có một chuyện cô bé nghe hiểu, đó chính là cha nương muốn học làm kẹo với Tú Nương tỷ.

Tiểu Muội đi lên tựa vào người đại ca, ngước đầu lên ngoan ngoãn nói: "Muội cũng muốn học."

Cố Thiệu ngồi chồm hổm xuống: "Học cái gì?"

"Học làm kẹo." Tiểu Muội siết chặt quả đấm, nói rất nghiêm túc, cô bé cũng muốn giúp đỡ trong nhà.

Cố Thiệu cười nói: "Chuyện này rất là khó, trước tiên Tiểu Muội vẫn không học được, chờ lúc nào muội lớn lên, lại học cũng không sao. Qua mấy ngày nữa ta sẽ mời cho muội một nữ tiên sinh, đến lúc đó muội theo học nữ tiên sinh đó học thật tốt là được."

Tiểu Muội cũng không biết đi theo nữ tiên sinh học cái gì, dù sao đại ca nói như vậy, cô bé vẫn ngoan ngoãn đáp lại một câu: "Vậy muội nhất định sẽ học thật tốt."

"Quỷ nịnh bợ!" Cố Lễ nhìn bộ dạng dính dính của hai người, trong lòng đã vô cùng chua.

Nhóc không dám than phiền với Cố Thiệu, không thể làm khác hơn là mắng Tiểu Muội một câu.

Cố Thiệu vỗ đầu Tiểu Muội, đứng lên đi đến bên cạnh Cố Lễ.

Cố Lễ không hiểu, vẫn vô cùng tức giận nhìn đại ca mình.

Sau khi Cố Thiệu quan sát nhóc xong, dưới sự kinh ngạc của Cố Lễ, Cố Thiệu đột nhiên vươn tay ra, trực tiếp nắm cổ áo của Cố Lễ, trầm mặt đi về phía phòng của mình.

"Cha nương, cứu mạng!" Cố Lễ vùng vẫy tứ chi.

Trần Kim Liên ở phía sau gọi Cố Thiệu mấy tiếng, cũng không gọi được người dừng lại. Vốn dĩ bà muốn hỏi thử rốt cuộc xảy ra chuyện gì, lại bị Cố Đại Hà ngăn cản.

"Chuyện của hai huynh đệ bọn nó, cứ để bọn nó tự giải quyết đi, Thiệu Ca Nhi còn có thể hại đệ đệ của mình sao?"

Vậy nhất định là không thể, chỉ là Trần Kim Liên vẫn lắng tai nghe động tĩnh bên trong phòng. Bà suy nghĩ, nếu chờ một lát nghe được tiếng khóc, nhất định sẽ nhanh chóng chạy đến, không thể để cho Thiệu Ca Nhi động thủ thật, làm hư tình cảm huynh đệ.

Trong phòng, sau khi Cố Thiệu đóng cửa xong, lập tức vứt Cố Lễ đang giãy giụa xuống.

Cố Lễ xoa cổ, ưỡn ngực hung dữ nhìn về phía đại ca: "Đại ca, ca làm gì bắt đệ vào đây, đệ muốn ra ngoài!"

"Đệ thử đi ra ngoài đi." Cố Thiệu vòng tay trước ngực, từ trên cao nhìn xuống nhóc.

Cố Lễ cũng chỉ cứng miệng mà thôi, thật ra để nhóc tự ra ngoài nhóc cũng không dám. Vào lúc này phồng má trợn mắt nhìn Cố Thiệu, thật sự làm cho người ta vừa tức vừa buồn cười.

Cố Thiệu vẫn luôn không biết dạy dỗ nhóc con này như thế nào, vốn dĩ cho là đi học sẽ mài dũa tính tình của nhóc, nhưng không nghĩ đến thằng nhóc thối này có tính tình không lệch bao nhiêu so với hắn của lúc trước, như thế dù mài dũa thế nào đi nữa cũng vô dụng, thời khắc cần thiết vẫn phải dạy bảo một chút.

Cố Thiệu phạt Cố Lễ đứng, còn mình thì ngồi xuống, giọng điệu mang theo chút thẩm vấn: "Sao đệ cứ luôn thích đối nghịch với Tiểu Muội vậy."

"Đệ thích!"

Cố Thiệu giả bộ vươn tay ra, Cố Lễ vội vàng ôm đầu, rụt cổ lại.

"Nói chuyện cho đàng hoàng, còn sẽ ít bị tội, nếu không----" Trong lời nói của Cố Thiệu tràn đầy uy hiếp.

Đối phó với thằng nhóc thối này, Cố Thiệu không cần ra tay cũng có thể dọa cho nhóc sợ gần chết.

Cố Lễ cũng không phụ sự kỳ vọng của Cố Thiệu, sợ hãi cho nên đàng hoàng hơn, lớn tiếng nói: "Nó cứ quấn lấy đại ca, đệ nhìn cảm thấy phiền."

Quỷ nịnh bợ, đại ca đi chỗ nào nó liền đi chỗ đó, thật làm cho người ta ghét.

Cố Thiệu hỏi ngược lại: "Tiểu Muội dính ta, có quan hệ gì với đệ?"

“Nó quấn ca, đệ cũng không có cách nào dính lấy đại ca.”

Cố Lễ lẩm bẩm.

Cố Thiệu tai thính mắt sáng, trong nháy mắt nghe rõ lời lẩm bẩm của nhóc. Đây thật sự là, để cho người ta dở khóc dở cười. Vốn gì Cố Thiệu còn tưởng rằng giữa hai huynh muội có thâm cừu đại hận gì, mới gọi Cố Lễ đến hỏi chuyện, kết quả lại chỉ có một chút chuyện này: "Có phải đệ nên có chút cốt khí hay không, cả ngày suy nghĩ mấy cái không có này, chỗ nào có khí phách nam tử hán chứ?"

"Tại sao đệ lại không có?" Cố Lễ không phục.

"Nam tử hán sẽ so đo với tiểu cô nương? Chỉ có phụ nhân ngoài chợ mới có thể so đo trả giá, đệ phải không?"

Cố Lễ bị hỏi cho cứng họng. Nhóc tự xưng mình là nam tử hán, vào lúc này bị đại ca hỏi á khẩu không trả lời được, trong lòng cũng có chút bi thương.

"Tiểu Muội là bé gái, đệ là bé trai, hai đứa có thể giống nhau sao?"

"Cho dù không giống, nhưng đại ca cũng không thể mỗi lần đều nói nhỏ nhẹ dịu dàng với Tiểu Muội, còn lúc nói chuyện với đệ chỉ nói về chuyện học hành." Cố Lễ nhỏ giọng tố cáo.

"Vậy đệ muốn trách thì trách ta, sao lại trách Tiểu Muội làm gì."

"Đây không phải là đệ không dám trách ca sao?"

"Đệ cảm thấy mình rất có lý?" Cố Thiệu giận đến mức bật cười.

Cố Lễ không nói gì, nhưng nhìn vẻ mặt của nhóc, cũng biết khẳng định nhóc đang nghĩ như vậy.

"Đệ đó, ta thật sự không biết nên nói như thế nào." Cố Thiệu hít một hơi thật sâu, quyết định hôm nay phải nói rõ ràng với nhóc: "Đệ đọc sách lâu như vậy, biết đạo lý kính già yêu trẻ đúng không?"

Cố Lễ không cam lòng gật đầu một cái.

"Đối với đệ, Tiểu Muội chính là "trẻ", cũng là yếu, lại là muội muội cùng nương với đệ. Đệ lớn hơn con bé, lúc đệ bắt nạt con bé, con bé ngay cả cơ hội trả đũa cũng không có, cái này không phải ỷ mạnh hiếp yếu sao? Yêu trẻ, tiếc yếu, đây là đạo lý mà ai cũng hiểu, đệ đọc sách lâu như vậy, chẳng lẽ tiên sinh không dạy cho đệ sao?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!