Chương 354:
Cố Lễ không lên tiếng.
Cố Thiệu nhíu mày: "Nói chuyện!"
"Đã dạy." Cố Lễ buồn bực khó chịu trả lời.
"Vậy đệ nên bắt nạt Tiểu Muội như vậy sao?"
Cố Lễ cúi đầu: "... Không, không nên."
"Nếu như đệ không thích con bé quấn lấy ta, thì cứ nói với ta, không có lý do gì bắt nạt con bé cả. Tiểu Muội còn nhỏ, ai đối xử tốt với con bé, con bé sẽ dính người đó, nếu như có một ngày đệ đối xử tốt với con bé, con bé nhất định cũng sẽ dính lấy đệ."
Cố Lễ bĩu môi: "Đệ mới không thích nó dính lấy đệ đâu."
Giống một cái đuôi nhỏ vậy, phiền chết. Cố Lễ không được tự nhiên nghĩ như vậy.
Cố Thiệu không biết làm sao, chỉ là thấy đệ đệ đã hiểu được một chút rồi, mới tiếp tục nói: "Thái độ ta đối với đệ, đối với Tiểu Muội đúng là khác nhau. Đối tốt với con bé là bởi vì con bé là muội muội của ta, cũng là bởi vì lúc trước ta nợ con bé, cho nên hôm nay cố gắng bồi thường." Nguyên nhân bên trong, Cố Thiệu cũng không muốn nói rõ ràng với Cố Lễ, "Còn về đệ, đối xử với đệ không giống với Tiểu Muội, là bởi vì nhìn thấy đệ sẽ cảm thấy bực mình.”
Cố Lễ tức giận nhìn chằm chằm hắn.
"Chính vì cái tính nghịch ngợm, lại không nghe lời, còn cứ thích bắt nạt người ta của đệ, ai nguyện ý thích đệ chứ?"
Cố Lễ cũng sắp tức chết rồi, biết đại ca không thích mình là một chuyện, chính tai nghe lại là một chuyện khác.
Rõ ràng mình cũng là đệ đệ ruột của đại ca, tại sao đãi ngộ lại chênh lệch lớn như vậy?
"Muốn để cho người ta đối xử tốt với mình, phải lấy bản lĩnh của mình ra. Cả ngày chỉ biết chơi đùa, ngay cả công khóa cũng không có cách nào hoàn thành đúng hạn, từ lúc đi học đến bây giờ cũng không học ra thành tích gì, nhưng lại còn muốn người khác đối xử ngang hàng, đây là chuyện vớ vẩn."
Cố Lễ lau nước mắt, thi đậu Trạng nguyên là có thể mắng chửi người sao? Nhóc cảm thấy mình bị vũ nhục, lớn tiếng nói: "Có gì đặc biệt hơn người chứ, đại ca chờ xem, sớm muộn gì đệ cũng sẽ vượt qua ca! Không phải chỉ là Trạng nguyên sao, mười chín tuổi ca đậu Trạng nguyên, đệ mười tám tuổi sẽ đậu, ít xem thường người khác đi!"
---
Cố Thiệu dạy dỗ xong, thì không chút do dự đuổi người đi. Vốn là dựa theo tính cách của Cố Thiệu, nếu hắn dạy dỗ người xong sẽ trực tiếp rời đi, nhưng thay đổi suy nghĩ một chút, đây vốn dĩ là phòng của hắn, sau khi rời đi hắn còn có thể đi chỗ nào?
Người phải đi là Cố Lễ mới đúng.
Cho nên, Cố Thiệu lạnh lùng liếc nhìn Cố Lễ một cái, ghét bỏ nói: "Được rồi, nhanh đi ra ngoài đi, đừng làm phiền ta làm việc.”
Đối với chuyện Cố Thiệu mắng xong thì đuổi mình đi, Cố Lễ lại tức giận, nhưng ở trước mặt Cố Thiệu, nhóc chính là một cái túi đựng tức giận, dù có tức giận cũng không dám phát ra.
Sau khi đi ra ngoài, cha nương vội vàng vây lại, lo lắng hỏi nhóc và đại ca nhóc thế nào. Vốn dĩ Cố Lễ nhịn ủy khuất đầy bụng, lúc này thấy cha nương đến, trong nháy mắt không nhịn được, lập tức nói: "Cha nương, đại ca mắng con!"
"Mắng con?" Trần Kim Liên kinh ngạc, sau đó yên tâm, "Thì ra chỉ là mắng con thôi, vậy còn tốt, không có chuyện lớn gì." Chỉ cần không ra tay đánh, Trần Kim Liên cũng sẽ không quản nhiều.
Cố Lễ trợn to mắt, dậm chân: "Đại ca đã mắng con như thế, hai người còn không để ý?"
"Đó là đại ca của con, đại ca dạy dỗ con là phải, chỉ là mắng đôi câu mà thôi, cũng không có chuyện gì ghê gớm cả." Cố Đại Hà cũng hoàn toàn không xem chuyện này là chuyện lớn gì: "Hơn nữa, quả thật gần đây con rất nghịch ngợm, đại ca con có mắng nhiều cũng không có gì."
Cố Lễ thật sự không tin vào lỗ tai của mình. Trời ơi, nhóc ở nhà còn có chút địa vị sao?
Sự thật nói cho Cố Lễ biết, nhóc thật sự không có chút địa vị nào, Bởi vì cha nương không chỉ không giúp nhóc dạy dỗ đại ca, trái lại còn giúp đại ca dạy dỗ lại nhóc, sau khi nói xong, còn bảo nhóc trở về viết công khóa.
Cố Lễ đỏ ửng vành mắt, nhưng nhóc không có cách nào, chỉ có thể trở về thành thật viết công khóa. Mới vừa vào phòng, lập tức nhìn thấy Tiểu Muội nằm sấp trên giường chơi bi.
Tiểu Muội thấy trên mặt nhóc có nước mắt, cũng bị kinh ngạc, mở to hai mắt, chỉ vào Cố Lễ há miệng nói: "Nhị ca, ca khóc sao?"
"Không liên quan đến ngươi!" Cố Lễ hung hăng lau nước mắt, trong đầu thì nghĩ mình khóc là vì ai chứ? Nếu không phải vì con nhóc này, đại ca cũng sẽ không đối xử với mình như vậy.
Tiểu Muội tự dưng bị chửi, cũng không dám nói bậy bạ nữa, quay đầu lại tiếp tục nằm sấp trên giường chơi bi. Đây là tỷ tỷ Liễu thị cho cô bé chơi, Ở thôn Thượng Táo, Tiểu Muội không có bạn chơi, sau khi đến kinh thành, có thể chơi cùng cũng chỉ có tỷ tỷ ở Liễu gia hơn cô bé bốn tuổi. Cũng may tỷ tỷ Liễu gia không chê cô bé tuổi nhỏ, cũng nguyện ý thường xuyên chơi với cô bé. Nếu không, cả ngày một mình cô bé sẽ ở trong nhà, thật sự sẽ trở thành một bé gái đáng thương.
Cố Lễ vừa rơi nước mắt vừa viết công khóa, càng viết càng ủy khất, càng viết càng bi phẫn. Nhưng nhóc vẫn không thể không viết, dù sao mới vừa rồi ở trong phòng đại ca nói lời như thế, đại ca 19 tuổi đậu Trạng nguyên, nhóc phải 18 tuổi đậu Trạng nguyên. Tuy nói bây giờ cách lúc nhóc 18 tuổi còn rất xa, nhưng Cố Lễ cũng không dám lười biếng.
Lúc trước nhóc có nghe tiên sinh nói, đậu Trạng nguyên là một chuyện rất khó khăn, cần phải có thiên thời địa lợi nhân hòa, ít một cái cũng không được. Cố Lễ cảm thấy vận may của mình không phải là rất tốt, nếu không cũng sẽ không lưu lạc đến ngày hôm nay.
Hu hu hu... Cố Lễ tiếp tục khóc sướt mướt.
Sớm biết, nhóc không nên ở trước mặt đại ca nói như vậy, nhóc quá thảm!
Cố Lễ ở trong phòng rên rỉ than thở, bên này một mình Cố Thiệu ngồi trước bàn đọc sách, cũng đang suy nghĩ rất nhiều chuyện.
"Đừng suy nghĩ nữa, tên nhóc muốn ăn đòn Cố Lễ kia, còn phải sửa trị nhiều hơn nữa."
Cố Thiệu cảm thấy địch ý của hệ thống đối với Cố Lễ: "Ngươi không thích Lễ Ca Nhi?"
"Với bộ dạng của nhóc con đó, ta có thể thích sao?" Lại nói đời trước nhóc con này cũng không phải thứ tốt lành gì, hệ thống trợn trắng mắt.