Chương 355:
Đời này nó kịp thời cải tạo Cố Thiệu, rất nhiều thứ đều là liên đới, Cố Thiệu được cải tạo xong, tất nhiên những người trong Cố gia cũng theo đó mà xảy ra thay đổi, mặc dù thay đổi này không nhiều, nhưng so sánh với lúc trước, đã coi như là tiến bộ rồi. Ngay cả Cố Lễ, đi học một chút, cũng có chút hiểu chuyện, ít nhất lúc bị dạy dỗ cũng có thể nghe lọt. Chỉ là hệ thống luôn miệng dặn dò Cố Thiệu: "Đối phó với nhóc con này ngươi không thể nương tay, nếu ngươi mềm lòng, thằng nhóc đó sẽ cưỡi lên đầu lên cổ ngươi."
"Được rồi, được rồi, ta biết rồi." Cố Thiệu than thở một tiếng, tiếp tục suy nghĩ nên dạy Lễ Ca Nhi như thế nào.
Hắn đã không còn vô liêm sĩ như lúc trước, tất nhiên cũng không muốn tiểu đệ nhà mình trở nên vô liêm sỉ. Tính cách của cha nương là nhiều năm dưỡng thành, hắn không có cách nào sửa đổi, chỉ có thể thỉnh thoảng dùng ngôn từ đe dọa, nhưng Lễ Ca Nhi còn nhỏ, còn có cơ hội sửa lại. Lần này chính là một thời cơ, chỉ cần phương pháp thích đáng, chưa chắc không thể thay đổi tính tình của nhóc.
Chiều nay, Cố Thiệu suy nghĩ rất nhiều.
Ngày hôm sau, sau khi thức dậy, Cố Thiệu đã suy nghĩ ra, lập tức đi đến phòng Cố Lễ, kéo Cố Lễ từ trên giường dậy.
Vốn dĩ Cố Lễ còn chưa tỉnh ngủ.
Ngày thường giờ này nhóc vẫn còn ngủ, vào lúc này bị xách lên, cả người đều cảm thấy choáng váng, nhìn có mấy phần ngu ngơ, ngay cả chuyện ngày hôm qua đại ca chọc giận mình đều quên hết: "Đại ca, ca làm gì vậy?"
"Có chuyện cần nói rõ với đệ." Cố Thiệu từ trong tay áo móc ra một tờ giấy, đưa cho Cố Lễ: "Đây là công khóa hôm nay của đệ."
Thân thể nhỏ bé của Cố Lễ run lên một cái, trong nháy mắt thanh tỉnh. Mặc kệ có bao nhiêu buồn ngủ, chỉ cần vừa nhắc đến công khoa, Cố Lễ cũng có thể nhanh chóng thanh tỉnh. Mấy ngày nay, đại ca giao công khóa cho nhóc ngày càng nhiều, Cố Lễ thật sự muốn chết. Nhưng sụp đổ là một chuyện, nhóc cũng không dám không làm. Nhà bọn họ từ đại ca đến cha nương, đều vô cùng để ý đối với chuyện học hành của nhóc, chuyện khác còn có thể thương lượng, nhưng chuyện này thì hoàn toàn không có cơ hội.
Cố Lễ bày ra dáng vẻ đưa đám, đau khổ nhận tờ giấy trong tay của Cố Thiệu.
Nhóc đã nghĩ phía trên sẽ có cái gì, khẳng định là liệt kê rất nhiều tên sách, để cho nhóc đọc hết, rồi lại sao chép, sau khi sao chép xong, còn phải viết cảm nhận, trước khi gần tối giao cho đại ca. Cố Lễ đã chuẩn bị xong tâm lý ngoan ngoãn chấp nhận, không có chút giãy giụa nào. Nhưng lúc Cố Lễ cúi đầu, lại phát hiện công khóa hôm nay không giống như ngày thường.
Hả? Đây là cái gì.
"Đại ca." Cố Lễ chớp mắt không tin, lại tự nhìn thêm. Phía trên, tổng cộng cũng chỉ có mười chữ, lại rất đơn giản.
"Đây chính là công khóa hôm nay của đệ."
"Sao chép mười chữ này một trăm lần?" Cố Lễ cẩn thận hỏi.
"Không phải để cho đệ viết, mà là để cho để dạy Tiểu Muội viết. Hôm nay trước khi ta trở về, đệ phải dạy cho Tiểu Muội biết mười chữ này, để cho muội ấy biết đọc biết viết, còn biết ý của mỗi chữ."
Cố Lễ gãi đầu, thật sự đơn giản như vậy sao? Chuyện này cũng quá dễ làm, không phải là dạy Tiểu Muội 10 chữ sao? Dựa vào bản lĩnh của nhóc, sao có thể không dạy được chứ. Nếu Tiểu Muội quá ngốc, dạy thế nào cũng không được, vậy nhóc còn có thể ---
Cố Lễ cười hì hì.
Nhưng nhóc còn chưa vui mừng bao lâu, Cố Thiệu cũng đã nhìn ra ý định của nhóc, cười nhạt nói: "Nói trước, lúc dạy không cho phép trách mắng, càng không cho phép đánh. Nếu để cho ta biết đệ khi dễ muội ấy, vậy công khóa ngày mai của đệ tăng gấp 10 lần."
Cố Lễ không thể tin nhìn đại ca của mình: "Mười lần?!"
"Sao, ngại ít à?"
Cố Lễ kêu rên một tiếng, làm cho Cố Đại Hà và Trần Kim Liên mới vừa rời giường cũng giật mình, vội vàng đi ra.
"Sao vậy sao vậy? Đây là thế nào? Mới sáng sớm đã ồn ào như thế." Trần Kim Liên khoác áo dày chạy ra.
Cố Lễ nhanh chóng chạy đến, nói chuyện đại ca khi dễ mình thế nào cho cha nương nghe. Mặc dù nhóc không chắc cha nương sẽ đứng về phía mình, nhưng nhóc thật sự muốn cáo trạng.
Sau khi nghe xong, lúc Trần Kim Liên nhìn con trai lớn, hình như có mấy phần không đồng ý: "Thiệu Ca Nhi à, có phải công khóa hôm nay có chút không thích hợp hay không?"
Cố Thiệu nhìn Cố Lễ khóc nhè, lạnh nhạt nói: "Con cảm thấy rất thích hợp."
"Nhưng mà... Lễ Ca Nhi cũng có công khóa của mình, sao có thể phí một ngày dạy cho Tiểu Muội. Tiểu Muội biết chút là được, nó là cô nương, đọc sách hay không, biết chữ hay không hoàn toàn không có gì khác nhau. Bên ngoài cô nương không biết chữ có rất nhiều, thêm nó cũng không phải chuyện gì lớn."
Cố Thiệu nghe lời này, cảm thấy có chút chói tai, hắn không có cách nào nói đạo lý sâu hơn với nương mình, chỉ nói: "Chỗ làm việc khác thì con không biết, nhưng đồng liêu ở Hàn Lâm Viện, nữ quyến trong nhà không ai là không biết chữ. Nếu đã đến kinh thành, phải nhập gia tùy tục, không chỉ có Tiểu Muội, con còn muốn để cho nương học biết một ít chữ."
"Ta cũng phải học sao?" Trần Kim Liên lập tức bị dọa. Bà đã một bó tuổi, sao còn có thể học chữ được? Đừng có dằn vò bà, Trần Kim Liên vội vàng nói mình không học được.
Cố Thiệu nói: "Nhưng mà nương, tỷ muội nhà người ta đều biết chữ. Hôm nay ở bên ngoài con cũng là Trạng nguyên lang, cũng không thể thua người ta được. Nương, nương không học thì cũng thôi, nhưng từ nay về sau Tiểu Muội cần phải học.”
"Vậy hãy để cho Tiểu Muội học thật giỏi đi." Trần Kim Liên vội vàng lấy người thế tội thay. Nếu như nhất định phải có người học, vậy Trần Kim Liên chắc chắn không hy vọng người đó là mình, Chỉ cần không phải là mình, thì cứ để Thiệu Ca Nhi muốn làm thế nào thì làm thế đó. Trần Kim Liên nhìn con trai út, trìu mến nói: "Thôi, Lễ Ca Nhi, con nghe lời đại ca của con đi, dù sao cũng không phải mỗi ngày đều dạy.”
Nói xong, Trần Kim Liên nhìn con trai cả giống như đang xác nhận, sau khi thấy Cố Thiệu gật đầu, lại nói: "Đúng không, chỉ là để cho con dạy hai ngày thôi, chờ nữ tiên sinh mà đại ca con mời đến, tất nhiên việc này không đến lượt con rồi."
Cố Lễ nhìn chằm chằm ba người bọn họ, cuối cùng không thể không thừa nhận thực tế, trong cái nhà này không có người nào đứng về phía nhóc cả. Sao nhóc lại xui xẻo như vậy chứ.